Chương 11: Ký Ức Máu
Tiếng còi báo động vừa dứt thì cả tầng ba mươi bảy chìm vào bóng tối đặc quánh. Đèn khẩn cấp nhấp nháy đỏ quạch, ánh sáng yếu ớt phủ lên những vệt máu loang trên nền gạch lạnh. Không khí nặng mùi sắt, pha lẫn mùi mưa tạt vào qua khe cửa sổ vỡ. Lục Minh Dạ siết chặt Bạch Tinh Vân trong vòng tay, hơi thở cô dồn dập, ngón tay bấu chặt lấy vạt áo anh. Dưới tầng, tiếng bước chân dồn dập vọng lên không ngừng, mỗi nhịp như gõ vào cánh cửa sinh tử.
Minh Dạ liếc ra ngoài cửa kính. Bóng người áo đen di chuyển như những chiếc bóng, vây chặt quanh tòa nhà. Diệp Nguyệt Lăng đã tung toàn bộ lực lượng. Anh biết, mọi lối thoát thông thường đều không còn.
Tinh Vân ngước lên, đôi mắt xám phủ màn sương mỏng. Cô không hỏi, chỉ khẽ gật đầu khi Minh Dạ đặt tay lên trán cô, giọng trầm khàn:
— Anh phải vào ký ức của em. Có thể đau, nhưng chỉ có cách này, chúng ta mới tìm ra sự thật.
Một tia sáng bạc lóe lên giữa hai người. Dị năng thao túng ký ức bùng phát, sắc lạnh, bén ngọt như lưỡi dao rạch xuyên bóng tối. Cả không gian quanh họ như bị kéo giãn, rồi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh vỡ ánh bạc.
*
Trong thế giới ký ức, mọi âm thanh thực tại mờ dần. Minh Dạ và Tinh Vân đứng giữa hành lang trắng xóa, những cánh cửa dọc hai bên hiện ra rồi biến mất trong làn sương bạc. Dưới chân họ, mặt đất nứt ra thành từng rãnh tối sâu thẳm. Minh Dạ cảm nhận rõ dòng dị năng trong Tinh Vân đang dao động dữ dội, như một con thú bị dồn vào góc.
Tiếng trẻ con cười vang vọng, rồi tiếng khóc nghẹn lại. Hình ảnh một bé gái tóc bạch kim ngồi bên cửa sổ, ánh mắt trống rỗng. Một người phụ nữ mặc váy trắng cúi xuống thì thầm bên tai cô bé:
— Con phải quên đi, Tinh Vân. Quên tất cả, chỉ khi quên, con mới được sống.
Minh Dạ siết nhẹ tay Tinh Vân. Anh cảm nhận rõ ràng: mỗi bước chân họ tiến sâu, lớp phong ấn trong ký ức Tinh Vân lại rung lên, như báo động nguy hiểm.
— Đừng đi quá sâu… Nếu phong ấn vỡ, dị năng của em sẽ vượt ngoài kiểm soát… — Tinh Vân thì thào, giọng run rẩy.
Minh Dạ không dừng lại. Ám ảnh về cái chết của mẹ, về máu và nước mắt, thôi thúc anh tiến lên. Trước mặt họ, một cánh cửa lớn hiện ra, trên tay nắm khắc hoa sen—biểu tượng của Diệp gia. Tinh Vân lùi lại, nhưng Minh Dạ đã đặt tay lên cửa.
Một luồng sức mạnh lạnh buốt quét qua, kéo cả hai vào cơn lốc ký ức.
*
Đèn chùm pha lê lấp lánh trên trần đại sảnh, thảm đỏ trải dài. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau vang lên, nhưng bên dưới lớp hào nhoáng là mùi máu tanh nồng nặc.
Một phụ nữ áo đỏ đứng giữa phòng—mẹ Minh Dạ. Bên cạnh bà, Lâm Thế An lạnh lùng quan sát. Đối diện, Diệp Nguyệt Lăng thời trẻ, tóc đen xõa dài, ánh mắt phượng sắc lạnh, cạnh cô là chủ gia tộc Diệp, gương mặt góc cạnh, môi mím chặt.
— Nếu Lục phu nhân không giao thánh vật, Diệp gia sẽ tự lấy, — giọng Diệp chủ vang lên, lạnh lẽo.
Mẹ Minh Dạ ôm chặt chiếc hộp gỗ nhỏ, nhìn thẳng vào Diệp Nguyệt Lăng:
— Dị năng bất tử không sinh ra để đổi lấy quyền lực.
Nguyệt Lăng nhếch môi, ra hiệu. Một bóng đen lao tới, ánh dao lóe lên. Máu văng tung tóe. Minh Dạ gào lên, lao về phía trước, nhưng thân thể anh chỉ xuyên qua không khí, bất lực.
Tinh Vân run bắn, sắc mặt trắng bệch. Dị năng trong cô bùng lên, ánh bạc rực sáng bao trùm mọi thứ. Các mảnh ký ức xung quanh bắt đầu vỡ vụn, tan thành sương mù.
— Đừng… Đừng nhìn nữa… — cô lùi lại, hai tay ôm đầu, hơi thở gấp gáp.
Minh Dạ ôm lấy Tinh Vân, truyền cho cô một luồng dị năng ổn định, giọng anh trầm ấm:
— Nhìn anh. Đừng để chúng kéo em xuống.
Cô mở mắt, ánh bạc loang trong đồng tử, môi bật ra tiếng nức nở. Một cơn lạnh quét qua, các mảnh ký ức bắt đầu xô lệch, những dòng năng lượng trong cơ thể cô quấn lấy nhau như rắn bạc.
*
Cảnh vật biến đổi. Một căn phòng tối, đứa trẻ tóc bạch kim bị trói, nước mắt lăn dài. Cửa bật mở, Diệp Nguyệt Lăng bước vào, môi đỏ rực, ánh mắt vô cảm.
— Ký ức là thứ dễ xóa nhất. Đừng để nó khiến em yếu đuối, Tinh Vân.
Cô đặt tay lên trán đứa trẻ, dị năng biến hình phát động. Gương mặt cô biến đổi liên tục—từ Diệp Nguyệt Lăng sang mẹ Minh Dạ, rồi thành một người đàn ông xa lạ. Đứa trẻ gào lên, các mảnh ký ức vỡ vụn thành muôn vàn mảnh nhỏ.
Minh Dạ cảm nhận rõ: dị năng của Tinh Vân rối loạn tột độ, các dòng năng lượng va vào nhau, quất mạnh vào phong ấn ký ức.
— Em đã từng bị thao túng ký ức… bởi Diệp Nguyệt Lăng, — anh nghẹn giọng.
Tinh Vân run rẩy, nước mắt chảy dài. Dị năng chữa lành trong cô quặn thắt, ánh bạc phóng ra như những ngọn roi vô hình.
— Dừng lại… Làm ơn… Đừng nữa…
Minh Dạ nhắm mắt, tập trung dị năng vào một điểm, tạo thành sợi dây nối hai người với thực tại. Dòng ký ức chuyển động, kéo họ vào một căn phòng khác.
*
Đêm tối, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói. Một người phụ nữ quỳ giữa vũng máu, tay run rẩy cầm lọ thuốc nhỏ. Ngoài cửa, tiếng bước chân và tiếng quát tháo dồn dập.
— Dạ nhi… nếu con còn sống, đừng tin bất cứ ai của Diệp gia… — bà thì thầm, giọng yếu ớt.
Bà uống cạn lọ thuốc, máu trào ra miệng. Cửa phòng bật mở. Diệp Nguyệt Lăng bước vào, theo sau là nhóm người áo đen. Cô cúi xuống, lạnh lùng lấy đi chiếc hộp gỗ, rồi quay lưng bỏ đi.
Minh Dạ gào lên, bất lực chứng kiến mẹ mình gục xuống, bàn tay bà nắm chặt đến bật máu. Cảnh tượng quay cuồng, ánh sáng bạc vỡ tung.
Tinh Vân kêu lên, người co giật dữ dội. Dị năng trong cô phát nổ, ánh bạc tràn ngập không gian ký ức.
— Không… Em không chịu nổi nữa… Minh Dạ, cứu em…
Anh ôm chặt cô, dùng dị năng mình che chắn, tạo thành vòng bảo hộ mỏng manh giữa hai người. Dị năng của anh và cô va chạm, tạo nên dòng xoáy năng lượng dữ dội.
*
Thực tại nổ tung trong tiếng động lớn. Đèn khẩn cấp phụt tắt, phòng họp chìm vào bóng tối đặc quánh. Tinh Vân ngã gục vào ngực Minh Dạ, toàn thân run rẩy, máu thấm ướt môi.
Anh truyền vào cô luồng năng lượng ấm áp, giữ cô không tan vỡ. Nhưng dị năng của Tinh Vân vẫn rò rỉ, từng tia sáng bạc len lỏi vào tường, sàn, không khí, tạo thành những vệt sáng chập chờn.
Ngoài kia, tiếng súng nổ, tiếng la hét và tiếng bước chân hỗn loạn vọng lên. Minh Dạ không rời mắt khỏi Tinh Vân, ánh mắt anh sắc lạnh.
— Nghe anh, hít thở chậm lại. Đừng để dị năng nuốt chửng em.
Tinh Vân cắn môi, cố điều hòa nhịp thở. Nhưng từng đợt sóng năng lượng vẫn dâng lên, như muốn xé nát cô từ bên trong. Cô thì thào, giọng tuyệt vọng:
— Em không thể kiểm soát được nữa… Ký ức của em… đang lẫn với anh…
Minh Dạ vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt đau đớn. Anh hiểu, nếu để dị năng phát tác, không chỉ Tinh Vân mà cả anh cũng có thể bị cuốn vào dòng hỗn loạn ấy.
— Em phải nhớ, em là Bạch Tinh Vân, anh là Minh Dạ. Đừng để ký ức của anh lấn át em.
Cô nhắm mắt, cố níu giữ sợi dây mỏng manh nối mình với thực tại. Nhưng những mảnh ký ức của Minh Dạ cũng bắt đầu tràn vào ý thức cô: tiếng gào thét, mùi máu, ánh mắt mẹ anh trước khi chết.
Tinh Vân bật khóc, nước mắt hòa với mưa lạnh trên má:
— Em thấy rồi… mẹ anh… bà ấy chết vì bảo vệ thánh vật… Diệp gia… chính là kẻ chủ mưu.
Minh Dạ siết chặt hàm, đôi mắt tối lại. Anh nhìn sâu vào mắt Tinh Vân, truyền cho cô ý chí kiên định:
— Đúng, chính chúng. Nhưng em phải thoát ra khỏi ký ức đó. Nếu không, dị năng sẽ nuốt chửng em.
Tiếng súng dồn dập ngoài hành lang, cửa phòng họp rung lên dữ dội. Minh Dạ không quan tâm, thứ duy nhất anh sợ là mất Tinh Vân vào chính dị năng của mình.
Anh đặt tay lên trán cô, dị năng thao túng ký ức phát động, nhẹ nhàng đẩy các mảnh ký ức hỗn loạn về vị trí cũ. Dị năng của hai người giao thoa, tạo thành vùng giao thoa mong manh giữa hai thế giới ký ức.
Tinh Vân giật mình, mở mắt. Ánh bạc trong mắt cô dịu dần. Cô thở hắt, ngã gục vào lòng anh.
— Em không nhớ rõ nữa… chỉ biết… rất đau…
Minh Dạ ôm chặt cô, hơi thở run lên. Anh biết, lần này đã đi quá xa. Dị năng của anh suýt nữa phá vỡ tâm trí Tinh Vân, suýt nữa khiến cô mất kiểm soát hoàn toàn.
Tiếng đập cửa vang lên dồn dập. Lục Triều Dương xuất hiện ngoài cửa, giọng sắc lạnh:
— Minh Dạ! Có chuyện gì vậy? Mau mở cửa!
Minh Dạ liếc nhìn Tinh Vân, rồi mở hé cửa. Triều Dương đứng đó, sắc mặt tái nhợt, mắt dò xét.
— Cô ấy sao rồi?
— Dị năng phát tác, suýt nữa mất kiểm soát, — Minh Dạ đáp ngắn gọn.
Triều Dương nhìn Tinh Vân, ánh mắt lóe lên tia quan tâm, rồi trở lại vẻ bình thản.
— Diệp Nguyệt Lăng vừa rời khỏi tầng này. Lực lượng Diệp gia đang tiến vào từ phía đông. Anh có kế hoạch gì chưa?
Minh Dạ trầm ngâm, trong đầu xoáy lên hàng loạt suy nghĩ. Mẹ anh chết dưới tay Diệp gia, thánh vật bị cướp đi. Tinh Vân là người duy nhất giữ ký ức về đêm đó, nhưng dị năng của cô quá mong manh, chỉ một sơ sẩy là sụp đổ.
— Rút lui qua lối thoát hiểm phía tây. Tôi sẽ đưa Tinh Vân đi trước. Cậu lo phần còn lại.
Triều Dương nhếch môi:
— Anh tin tôi đến thế?— Nếu tôi không tin, cậu đã không đứng đây.
Triều Dương nhún vai, lùi lại nhường đường. Minh Dạ bế Tinh Vân lao vào hành lang tối om. Cô áp mặt vào ngực anh, giọng yếu ớt:
— Em xin lỗi… vì đã khiến anh gặp nguy hiểm…
— Em chưa từng là gánh nặng. Em là lý do duy nhất khiến anh còn muốn sống.
Anh lao đi trong bóng tối, tiếng bước chân vang vọng. Tiếng súng xa dần, mùi khói súng, mùi máu trộn lẫn. Triều Dương ở lại, lặng lẽ khép cửa, ánh mắt dõi theo, sâu không đáy.
*
Tầng dưới, Lâm Thế An đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo. Ông quan sát mọi diễn biến qua màn hình điện thoại. Một trợ lý cúi đầu, thì thầm:
— Minh Dạ vừa phát động dị năng trên Bạch Tinh Vân. Phong ấn ký ức bị lung lay. Có can thiệp không?
Lâm Thế An mỉm cười, giọng đều đều:
— Chưa phải lúc. Nếu bây giờ can thiệp, mọi thứ sẽ sụp đổ. Cứ để họ đối mặt hậu quả.
Ông khoanh tay, mắt lóe lên tia sáng lạnh:
— Khi ký ức thật sự bị phá vỡ, đó mới là lúc quyền lực đổi chủ.
*
Bên ngoài, mưa xối xả. Đội xe đen Diệp gia vây kín tòa nhà. Trên mái nhà đối diện, Diệp Nguyệt Lăng đứng bất động, áo choàng đen dính nước mưa, tóc xõa dài, môi đỏ như máu.
Cô nhìn về phía cửa sổ tầng ba mươi bảy, mắt phượng lạnh lẽo. Trong tai nghe, giọng đàn ông vang lên:
— Mục tiêu đang di chuyển về phía tây. Đội truy bắt sẵn sàng.
Nguyệt Lăng nhếch môi, giọng sắc như dao:
— Đừng để Bạch Tinh Vân thoát. Nếu cần, xóa sạch tầng đó.
Cô cất tai nghe, quay lưng bước vào màn mưa, bóng hình tan vào đêm tối.
*
Minh Dạ bế Tinh Vân chạy dọc hành lang vắng. Dị năng trong cô vẫn rối loạn, ánh bạc nhấp nháy dưới lớp da mỏng. Anh thì thầm:
— Em cố lên. Chỉ cần ra khỏi đây, anh sẽ giúp em ổn định lại dị năng.
Tinh Vân khẽ gật, mắt nhắm nghiền. Cô lẩm bẩm:
— Đừng để ký ức cuốn anh đi… Đừng để em quên anh…
Minh Dạ ôm cô chặt hơn, bước chân dứt khoát. Anh biết, chỉ cần chậm một giây, Diệp gia sẽ không ngần ngại hủy diệt tất cả để cướp lấy dị năng của Tinh Vân.
Hành lang tối om, tiếng bước chân và tiếng th* d*c vang vọng. Bất ngờ, một bóng người chặn trước mặt. Lục Triều Dương, áo sơ mi dính máu, mắt hổ phách sáng rực.
— Đường phía tây bị phong tỏa rồi. Diệp gia đoán được hướng di chuyển của chúng ta.
Minh Dạ cau mày:
— Cậu có cách nào không?
Triều Dương rút ra một chìa khóa nhỏ, ánh bạc lấp lánh.
— Có một đường hầm bí mật nối sang tòa nhà bên cạnh. Chỉ tôi và anh biết lối vào.
Anh liếc Tinh Vân, ánh mắt lấp lánh tia phức tạp:
— Nhưng phải đổi lấy một điều kiện.
Minh Dạ lạnh lùng:
— Điều kiện gì?
Triều Dương ghé sát, thì thầm:
— Khi rời khỏi đây, tôi muốn một phần ký ức của Bạch Tinh Vân. Chỉ một mảnh nhỏ thôi.
Minh Dạ siết hàm, ánh mắt lạnh băng:
— Cậu muốn gì ở ký ức của cô ấy?
Triều Dương cười nhạt, ánh mắt khó lường:
— Đó là chuyện của tôi. Anh chọn đi: ký ức hay mạng sống của cô ấy?
Không khí đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa gõ trên kính. Minh Dạ nhìn Tinh Vân rồi nhìn Triều Dương, ánh mắt sắc như dao.
— Được. Nhưng nếu cậu động vào ký ức của cô ấy, tôi sẽ xóa sạch ký ức của cậu.
Triều Dương bật cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc:
— Cứ thử đi, Minh Dạ. Xem ai nhanh hơn.
Anh mở cửa phòng máy, dẫn hai người vào đường hầm tối. Tiếng còi báo động xa dần, tiếng bước chân truy đuổi càng lúc càng gần. Minh Dạ biết, chỉ cần chậm một nhịp, tất cả sẽ kết thúc tại đây.
*
Trong đường hầm lạnh lẽo, Tinh Vân mở mắt, ánh bạc trong đồng tử vẫn chưa tan hết. Cô nhìn Minh Dạ, môi run rẩy:
— Em không muốn ai động vào ký ức của mình nữa… Dù chỉ một mảnh…
Minh Dạ cúi xuống, đặt trán lên trán cô, giọng trầm ấm:
— Anh hứa, sẽ bảo vệ em. Dù phải đối đầu với cả thế giới này.
Triều Dương đi trước, bóng lưng cao lớn, dáng đi thong thả. Nhưng trong mắt anh, một tia sáng lạ lóe lên, lạnh lẽo, toan tính.
*
Bên ngoài, Diệp Nguyệt Lăng nhận tin báo:
— Mục tiêu đã biến mất khỏi hệ thống. Đường hầm phía tây bị mở.
Cô siết chặt điện thoại, môi mím thành đường thẳng:
— Không ai được phép thoát. Gửi tín hiệu cho Dị Ảnh. Đã đến lúc kết thúc trò chơi này.
*
Lâm Thế An đứng trong bóng tối, mắt không rời màn hình. Ông lẩm bẩm:
— Ký ức máu đã được đánh thức. Từ đây, không ai còn lùi lại được nữa.
Ông tắt màn hình, bóng hình tan vào đêm, để lại khoảng lặng lạnh lẽo rợn người.
*
Tiếng còi báo động vang lên lần cuối. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, từng hạt nặng trĩu như kéo lê những ký ức chưa kịp hóa giải. Trong đường hầm, ba bóng người lao đi trong bóng tối, mỗi người mang một bí mật, một vết thương, một quyết tâm không thể quay đầu.
Cuối đường hầm, một cánh cửa thép lạnh lẽo hiện ra. Phía bên kia, ánh sáng xanh nhạt le lói—có thể là bẫy, cũng có thể là lối thoát duy nhất.
Minh Dạ dừng lại, nhìn Tinh Vân rồi nhìn Triều Dương. Trong mắt anh, lần đầu tiên xuất hiện tia do dự.
— Sẵn sàng chưa?
Triều Dương nhún vai, nụ cười nửa miệng không rời môi:
— Chỉ cần anh dám bước qua, mọi luật lệ cũ đều sụp đổ.
Minh Dạ siết tay Tinh Vân, đẩy cửa ra.
Ánh sáng xanh tràn vào, nuốt trọn cả ba người.
Bóng tối phía sau khép lại, để lại một câu hỏi chưa lời đáp: Ký ức máu vừa được đánh thức, liệu có ai đủ mạnh để giữ lại chính mình?











