Chương 13: Đôi Cánh Chim Bồ Câu Và Mắt Rồng
Tiếng chuông nhà hát gióng lên từng hồi dữ dội, ngân vang qua những hành lang tối tăm, xé toạc không khí vốn đã ngột ngạt. Bụi bạc rơi lả tả từ các bức tượng cẩm thạch, để lại những vệt sáng lập lòe trên sàn đá lạnh. Seraphina kéo Lysandra và Mirielle đi nhanh qua hậu trường, Cedric lặng lẽ bọc phía sau, mắt xám bạc lạnh lùng dò xét từng bóng đen chập chờn trên tường. Cả bốn người đều im lặng. Mỗi bước chân là một nhịp thở gấp gáp, mỗi ánh nhìn là một vết cứa vào tận cùng lo âu.
Họ dừng lại trước một căn phòng nhỏ khuất cuối hành lang. Seraphina đẩy mạnh cánh cửa gỗ cũ kỹ, cả nhóm lách vào trong và chốt khóa. Bên ngoài, tiếng gầm của Valtor cùng âm thanh vỡ vụn của sàn diễn vọng đến dồn dập, như thể mọi thứ đang bị ép nát dưới bàn tay của một thế lực vô hình.
Seraphina áp tai vào cửa, giọng thấp và gấp:
— Thời gian không còn nhiều. Chúng ta phải tìm đồng minh ngay, trước khi Valtor kiểm soát hoàn toàn Nhà hát Bất Tử.
Mirielle ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ, hai bàn tay dính máu run rẩy trên đùi. Lysandra định tiến lại gần, nhưng Cedric nhẹ nhàng kéo cô lùi lại, thì thầm:
— Để cô ấy yên. Mirielle vừa thoát khỏi giao kèo. Không ai biết trong đầu cô ấy giờ là gì.
Seraphina quay lại, ánh mắt loé lên sự quyết đoán:
— Chúng ta cần thông tin. Không thể để Valtor thao túng mọi thứ. Lysandra, em còn liên lạc với các pháp sư ánh sáng không?
Lysandra lắc đầu, giọng khàn đặc:
— Sau đêm scandal, không ai trả lời tín hiệu của em nữa. Có thể họ đã bị Valtor khống chế, hoặc chia rẽ rồi.
Cedric tựa lưng vào tường, bàn tay siết chặt cán gậy, mắt bạc ánh lên tia căm hờn:
— Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi mọi linh hồn sân khấu này thuộc về hắn.
Mirielle bật cười, nụ cười sắc lạnh nhưng đầy tuyệt vọng:
— Các người nghĩ còn ai trung thành với Nhà hát Bất Tử sao? Phần lớn đã quay lưng, số còn lại chỉ chực chờ cơ hội đâm sau lưng chúng ta.
Seraphina nhìn Mirielle, giọng cô pha chút hy vọng:
— Nhưng vẫn còn những người căm ghét Valtor đủ để mạo hiểm. Chúng ta phải lôi kéo họ. Và... nếu hai chị em hợp sức, sẽ tạo ra sức mạnh không ai dám xem thường.
Mirielle nhếch môi cười nhạt:
— Em ngây thơ quá, Seraphina. Chị và Lysandra chưa bao giờ là một đội.
Lysandra im lặng, đôi mắt tím thẫm long lanh trong bóng tối. Cô thì thầm, giọng run nhưng kiên định:
— Em không tin vào những gì người ta nói. Chị, chúng ta có cùng một dòng máu. Em cảm nhận được...
Mirielle bật dậy, cắt ngang lời em:
— Đừng nhắc đến máu mủ với chị! Em chẳng biết gì về quá khứ, về những gì chị phải chịu đựng!
Cedric chen vào, giọng lạnh băng:
— Đã đến lúc các người thôi làm con rối cho quá khứ. Valtor sẽ lợi dụng mọi điểm yếu của chúng ta. Nếu không cùng đứng lên, tất cả sẽ bị nuốt chửng.
Seraphina đặt tay lên vai Lysandra, thì thầm:
— Em có linh cảm… Mẹ của hai người—diva huyền thoại ấy—đã để lại dấu vết trong sổ lưu trữ nhà hát. Em từng thấy một bức thư nhắc đến hai đứa trẻ: một mắt tím, một mắt vàng.
Mirielle khựng lại, môi mím chặt. Lysandra run lên, mắt rực sáng:
— Em cũng từng nghe người hầu kể về một đêm mưa, khi mẹ bỏ lại một đứa trẻ bên cửa nhà quý tộc người. Họ nói mái tóc nó bạch kim, ánh mắt làm người ta lạnh sống lưng.
Mirielle cười khan, nước mắt lấp lánh:
— Nếu em là em gái chị, thì mẹ đã ruồng bỏ cả hai. Chị chẳng còn gì để tin ngoài nỗi oán hận.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, dồn dập. Cedric ra hiệu im lặng, kéo Lysandra và Mirielle ngồi sát lại, bóng tối phủ quanh họ như một lớp sương đặc. Seraphina rút dao nhỏ, mắt lấp lánh quyết đoán.
Một giọng đàn ông the thé vọng tới:
— Lord Grimm lệnh cho các người ra trình diện. Chống đối sẽ bị xử tử!
Seraphina liếc Cedric. Anh gật đầu. Lysandra nhắm mắt, tập trung Ma pháp Biểu Diễn. Không khí quanh phòng vỡ vụn thành những mảnh ảo ảnh. Khi cánh cửa bật mở, bốn người đã biến mất như chưa từng tồn tại.
Đám tay sai của Valtor tràn vào, đảo mắt tìm kiếm, chỉ thấy hơi lạnh mờ ảo. Một tên gầm lên, đá tung ghế rồi kéo nhau đi lùng sục nơi khác.
Trong bóng tối phía sau tấm màn nhung, Lysandra, Cedric, Seraphina và Mirielle lặng lẽ trườn qua đường hầm bí mật dẫn xuống kho đạo cụ. Tiếng tim đập dồn dập, mồ hôi lạnh rịn trên trán từng người.
Seraphina thì thào:
— Chúng ta phải chia ra. Em sẽ đi tìm các quản lý cũ từng chống Valtor. Cedric, anh liên hệ hiệp sĩ sân khấu còn sót lại. Lysandra, em và Mirielle… phải đến phòng lưu trữ. Nếu lời đồn về mẹ hai người là thật, đó sẽ là bằng chứng khiến Mirielle không thể phủ nhận.
Mirielle nhìn Lysandra, mắt vàng kim lạnh như thép:
— Em có chắc muốn biết sự thật không? Đôi khi, sự thật chỉ khiến người ta hận nhau hơn.
Lysandra đặt tay lên vai chị, giọng khàn lại:
— Em phải biết. Nếu không, em sẽ không đủ mạnh để chống lại Valtor.
Cedric khẽ đặt một nụ hôn lên trán Lysandra, thì thầm:
— Anh sẽ quay lại trước bình minh. Đừng để ai chia rẽ các em.
Seraphina mỉm cười, ánh mắt ấm áp xen lẫn lo âu:
— Chúng ta là một đội. Em sẽ mang về đồng minh. Đừng để bị bắt.
Cả bốn chia nhau lao vào bóng tối.
Phòng lưu trữ nằm sâu dưới lòng nhà hát, nơi những cuốn sổ dày phủ bụi xếp chồng lên nhau, những chiếc mặt nạ bạc treo lơ lửng trên tường phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Lysandra cùng Mirielle tiến vào, không khí đặc quánh mùi giấy cũ và lo lắng.
Mirielle lục lọi các ngăn kéo, hơi thở ngắt quãng. Lysandra chạm vào một cuốn sổ bọc da rồng, ngón tay run rẩy. Lật từng trang, cô dừng lại ở một lá thư giấy đã ngả vàng, được ép giữa hai trang sách. Chữ viết mềm mại, tràn đầy đau thương:
"Ta không thể giữ hai con bên mình. Một đứa mang mắt rồng, một đứa đôi cánh bồ câu. Hai dòng máu, hai số phận, nhưng cùng một trái tim nghệ sĩ. Tha thứ cho mẹ, nếu ngày sau các con gặp lại nhau, hãy tha thứ cho nhau."
Mirielle giật mạnh bức thư khỏi tay Lysandra, mắt vàng kim rực lên. Cô đứng lặng, bàn tay siết chặt đến rách giấy.
— Đôi mắt rồng… là chị. Còn em… cánh bồ câu.
Lysandra rơm rớm nước mắt:
— Chị, chúng ta là chị em thật sự. Mẹ không ruồng bỏ, chỉ không thể bảo vệ cả hai.
Mirielle cười khan, nước mắt trào ra, từng giọt rơi trên tay:
— Dù biết rồi, em vẫn tin vào tình chị em sao? Thế giới này không để ai yên đâu, Lysandra. Em sẽ hối hận.
Lysandra tiến lại, ôm lấy Mirielle. Lần đầu, Mirielle không kháng cự. Cả hai run rẩy trong vòng tay nhau, giữa không gian lạnh buốt và ký ức rỉ máu.
Trên các hành lang, Seraphina chạy vội, hơi thở dồn dập. Cô gõ cửa từng phòng hóa trang, thì thầm kêu gọi những gương mặt quen. Có người lảng tránh, có người lặng lẽ gật đầu. Cô trao cho họ những mảnh giấy nhỏ, dặn dò ngắn gọn.
Một nhóm nghệ sĩ già kéo Seraphina vào góc tối. Người dẫn đầu là ông già tóc bạc, mắt đục như tro tàn:
— Valtor đã bắt giữ hầu hết các minh tinh trẻ. Chỉ còn số ít trung thành với Nhà hát Bất Tử. Nếu cần, chúng ta sẽ đứng lên.
Seraphina nắm tay ông, mắt ánh lên hy vọng:
— Đừng để hắn chiếm sân khấu này. Khi Lysandra và Mirielle cùng xuất hiện, đó là tín hiệu.
Ông già ghì chặt vai cô, thì thầm:
— Cháu là đôi cánh bồ câu cuối cùng của nhà hát. Đừng để bóng tối nuốt trọn nơi này.
Seraphina mỉm cười, ôm lấy ông rồi vội vã rời đi. Trong lòng, một linh cảm lạnh lẽo dâng lên.
Cedric lẩn vào bóng tối, băng qua các hành lang u ám. Anh lần theo những tiếng thì thầm, tới phòng tập của hiệp sĩ sân khấu. Ba bóng người đứng lặng lẽ, áo giáp dính máu, mắt nhìn Cedric đầy cảnh giác.
Cedric lên tiếng, giọng trầm:
— Các anh còn là hiệp sĩ sân khấu, hay đã thành tay sai của Valtor?
Người đứng đầu, hiệp sĩ già râu bạc, gằn giọng:
— Ta nợ Lysandra và Nhà hát Bất Tử một mạng. Valtor ra lệnh truy sát mọi minh tinh ngoài tầm kiểm soát. Cậu muốn gì?
Cedric nhìn thẳng vào mắt ông:
— Hãy bảo vệ Lysandra và Mirielle. Khi họ cùng xuất hiện trên sân khấu chính, đừng để Valtor can thiệp. Chúng ta chỉ có một cơ hội.
Hiệp sĩ gật đầu, bàn tay đặt lên chuôi kiếm:
— Bóng tối sẽ không kéo dài mãi. Ta sẽ tập hợp những người còn trung thành.
Cedric gật đầu, mắt bạc loé lên tia quyết tâm rồi biến mất vào bóng đêm.
Phòng lưu trữ chìm trong tĩnh lặng. Mirielle buông Lysandra, lau nước mắt, ánh mắt vàng kim ánh lên vẻ quyết đoán:
— Nếu em muốn hợp tác, phải tuân theo luật của chị. Không được yếu đuối, không được do dự.
Lysandra gật đầu:— Em không sợ khó khăn. Em chỉ sợ mất chị.
Mirielle mỉm cười, lần này dịu dàng hơn:
— Chúng ta sẽ cùng nhau lên sân khấu. Nhưng nhớ, đây không phải màn trình diễn cho riêng ai. Nếu em không giữ vững lòng tin, tất cả sẽ sụp đổ.
Tiếng động nhỏ vang lên cuối phòng. Lysandra kéo Mirielle núp sau giá sách. Một bóng người thấp lùn, áo choàng đen lén lút tiến vào, lục lọi khắp nơi.
Mirielle ra hiệu giữ im lặng, rút dao nhỏ, áp sát sau lưng kẻ lạ. Một cú siết, lưỡi dao kề cổ hắn. Lysandra bước ra, mắt tím lóe sáng:
— Ai sai ngươi đến đây?
Tên lạ run rẩy:
— Tôi chỉ là người đưa thư! Lord Grimm ra lệnh lấy mọi tư liệu về “dòng máu bồ câu và mắt rồng”. Hắn muốn tìm bằng chứng để tiêu diệt hai cô!
Mirielle nghiến răng, cắt nhẹ vào da hắn:
— Hắn biết chuyện của chúng ta từ bao giờ?
— Từ lâu… Từ khi diva huyền thoại rời khỏi nhà hát, hắn đã theo dõi. Chỉ cần một người còn sống, nghi lễ bất tử sẽ thất bại. Hai cô là mối nguy lớn nhất.
Lysandra lạnh lùng:
— Hãy mang thông điệp này về cho hắn: Sân khấu sẽ chứng kiến màn tái hợp của hai chị em. Hắn có dám đối mặt không?
Tên lạ gật đầu cuống quýt, Mirielle thả hắn ra. Gã lao ra ngoài như bị ma đuổi.
Lysandra nhìn chị, giọng cứng rắn:
— Em không trốn nữa. Nếu Valtor muốn chiến, chúng ta sẽ cho hắn thấy ai mới là chủ nhân sân khấu này.
Mirielle gật đầu, môi mím lại. Hai chị em nắm tay, rời phòng lưu trữ, tiến về phía hậu trường.
Seraphina chạy dọc hành lang, nép mình vào góc tối khi bóng những kẻ canh gác lướt qua. Một cơn gió lạnh thốc tới, mang theo tiếng thì thầm: “Đôi cánh bồ câu và mắt rồng… Định mệnh đã điểm.”
Cô vội vàng đến phòng điều khiển ánh sáng, nơi các kỹ thuật viên trung thành vẫn ẩn náu. Họ nhìn Seraphina, mắt đầy hy vọng lẫn sợ hãi.
Seraphina thì thào:
— Khi hai minh tinh xuất hiện cùng lúc, dồn toàn bộ ánh đèn lên họ. Đừng để ai cắt điện, đừng cho Valtor chen vào.
Một kỹ thuật viên trẻ run rẩy:
— Nếu hắn phát hiện…
Seraphina nhìn thẳng vào mắt anh, giọng sắc lạnh:
— Nếu không, tất cả sẽ bị xóa sổ. Đây là cơ hội cuối cùng.
Họ gật đầu, quyết tâm hiện rõ trên mặt. Seraphina mỉm cười, lòng trào dâng cảm giác lớn lao chưa từng có.
Cedric trở lại hậu trường, mắt bạc loé lên tia lo lắng khi không thấy Lysandra và Mirielle. Anh tựa vào tường, lắng nghe. Một bóng áo choàng tím thẫm lướt ngang hành lang. Cedric lập tức ẩn thân vào bóng tối.
Lord Valtor Grimm dừng trước bức tường treo đầy mặt nạ bạc. Hắn thì thầm câu chú cổ, mặt nạ rung lên, ánh sáng đen rỉ ra từ mắt và miệng chúng.
Valtor cười khẽ, giọng rắn độc:
— Ta biết các ngươi đang tụ tập. Đôi cánh bồ câu và mắt rồng… Định mệnh đã định. Nhưng định mệnh cũng có thể bị bẻ gãy.
Hắn vung gậy, một làn sóng ma pháp đen quét qua hành lang. Cedric cảm nhận áp lực ghê gớm nhưng vẫn giữ vững ẩn thân. Valtor dừng lại, ánh mắt lướt qua nơi Cedric đứng. Một nụ cười hiểm độc nở trên môi hắn:
— Minh tinh bóng tối, ngươi nghĩ có thể che giấu mãi sao? Chúng ta sẽ gặp lại trên sân khấu, khi mọi bí mật được phơi bày.
Hắn quay đi, bóng áo choàng tím mất hút.
Cedric siết chặt cán gậy, lòng trào lên phẫn nộ lạnh lẽo. Anh thề sẽ không để Lysandra và Mirielle rơi vào tay Valtor, dù phải đánh đổi tất cả.
Lysandra và Mirielle trở lại hậu trường. Seraphina đã chờ sẵn, mắt xanh sáng rực:
— Mọi người sẵn sàng rồi. Khi hai chị xuất hiện, toàn bộ ánh đèn sẽ dồn lên. Đội hiệp sĩ cũng chờ hiệu lệnh.
Mirielle gật đầu, mắt vàng kim rực rỡ. Lysandra siết chặt tay chị, cảm nhận hơi ấm run rẩy.
Cedric xuất hiện từ bóng tối, dáng người cao lớn như vách đá. Anh nhìn Lysandra, ánh mắt tràn đầy lo lắng lẫn yêu thương. Lysandra mỉm cười, nhẹ nhàng ôm lấy Cedric. Mirielle nhìn họ, ánh mắt xen lẫn ghen tị và nhẹ nhõm.
Seraphina hít sâu, ra lệnh:
— Đi thôi. Sân khấu đang chờ chúng ta.
Cả nhóm lặng lẽ tiến về phía cánh gà. Bên ngoài, tiếng ồn ào dâng lên. Khán giả đã trở lại, háo hức chờ đợi màn trình diễn của hai minh tinh huyền thoại.
Sân khấu chính rực rỡ ánh sáng. Trên hàng ghế, những gương mặt quen thuộc, bạn bè và thù địch, đều dõi theo từng chuyển động phía sau tấm màn nhung. Không khí nặng như thể sắp nổ tung.
Valtor đứng giữa trung tâm, áo choàng tím thẫm quét dài, gậy pháp giơ cao:
— Đêm nay, ta sẽ chứng kiến sự hợp nhất của đôi cánh bồ câu và mắt rồng. Kẻ nào chống đối sẽ bị xóa khỏi ký ức Valenmir!
Tiếng xì xào nổi lên khắp khán phòng. Một số nghệ sĩ già đứng dậy, mắt hướng về phía Lysandra và Mirielle.
Seraphina ghé tai Lysandra, thì thầm:
— Đừng sợ. Ánh sáng sẽ bảo vệ các chị. Em đã chuẩn bị mọi thứ.
Lysandra hít sâu, cảm nhận ma lực trong huyết mạch dâng trào. Mirielle siết chặt tay em, mắt vàng kim sáng rực.
Cedric thì thầm:
— Anh luôn ở bên em. Đừng quên điều đó.
Màn nhung mở ra. Lysandra và Mirielle bước ra, tay trong tay, mái tóc bạch kim và xanh lục rực rỡ dưới ánh đèn. Cả khán phòng nín thở.
Valtor giơ cao gậy, ánh sáng đen tụ lại trên đầu hắn. Nhưng đúng lúc ấy, toàn bộ ánh đèn sân khấu đồng loạt chuyển hướng, dồn thẳng vào hai chị em. Một luồng ma pháp bạc và xanh lục bùng lên, cuốn lấy họ, đẩy bóng tối của Valtor lùi lại.
Mirielle cất tiếng hát, giọng ca vang vọng, xuyên qua từng vết nứt trên sàn sân khấu. Lysandra hòa cùng, ma pháp biểu diễn tạo nên những ảo ảnh lung linh: đôi cánh bồ câu trắng muốt dang rộng, mắt rồng vàng kim rực cháy.
Valtor gào lên, ma pháp đen cuộn trào. Hắn tung ra một làn sóng bóng tối, nhưng bị tấm khiên ánh sáng chặn lại. Khán giả hò reo, những người trung thành đứng dậy, giơ cao nắm đấm.
Seraphina nắm tay các kỹ thuật viên, ra hiệu tiếp tục dồn ánh sáng. Hiệp sĩ sân khấu rút kiếm, đứng chắn quanh sàn diễn, ánh mắt lạnh lẽo.
Valtor lùi lại, mắt đen rực lửa:
— Các ngươi tưởng có thể đánh bại ta bằng ánh sáng yếu ớt đó sao? Ta là chủ nhân của mọi ký ức, mọi cảm xúc trong nhà hát này!
Từ sâu trong lòng sân khấu, một giọng hát yếu ớt vang lên. Đó là âm thanh của diva huyền thoại, mẹ Lysandra và Mirielle. Âm thanh ấy len lỏi vào từng góc tối, khiến mọi người sững sờ.
Lysandra và Mirielle ngừng hát, nước mắt lăn dài. Valtor lảo đảo, gậy pháp rơi khỏi tay. Khán phòng lặng đi.
Giọng hát thì thầm:
— Tha thứ cho nhau, các con. Đừng để bóng tối chia rẽ trái tim nghệ sĩ.
Valtor ngẩng đầu, mặt méo mó vì sợ hãi. Bóng tối quanh hắn rạn nứt, ánh sáng tràn vào, xé toạc lớp mặt nạ quyền lực.
Cedric lao lên sân khấu, đứng giữa Lysandra và Mirielle, ánh mắt bạc sắc như lưỡi kiếm:
— Đã đến lúc hạ màn, Valtor.
Sân khấu rung chuyển, vết nứt trên sàn rộng thêm, bóng tối và ánh sáng giằng co dữ dội. Lysandra nắm tay Mirielle và Cedric, truyền ma lực qua từng ngón tay.
Seraphina hét lớn từ phòng điều khiển:
— Giữ vững ánh sáng! Đừng để hắn cắt nguồn!
Một cơn gió lạnh quét qua, đèn chập chờn. Màn nhung rũ xuống, che phủ mọi thứ.
Trong bóng tối, tiếng Valtor vang lên, run rẩy nhưng nham hiểm:
— Các ngươi nghĩ đã thắng sao? Đêm nay, máu sẽ đổ trên sân khấu này. Sự thật về dòng máu bồ câu và mắt rồng sẽ là bản án tử hình cho tất cả!
Màn nhung lại kéo lên. Trên sàn diễn, chỉ còn vệt máu đỏ sẫm, chiếc gậy pháp bẻ gãy và đôi cánh bồ câu pha lê vỡ tan.
Không ai thấy Lysandra, Mirielle hay Cedric đâu nữa.
Seraphina hoảng hốt lao lên sân khấu, giọng hét xé toạc không gian:
— Lysandra! Mirielle! Cedric!
Bóng tối phủ kín, khán giả gào thét. Bên ngoài, chuông nhà hát lại vang, lần này dữ dội hơn, dồn dập hơn. Một kỷ nguyên mới của Nhà hát Bất Tử vừa bắt đầu—nhưng ai sẽ là người sống sót, ai sẽ kiểm soát ánh sáng cuối cùng?
Trong hậu trường, một bức thư cổ rơi xuống sàn, dòng chữ nhòe đi vì máu:
“Đôi cánh bồ câu và mắt rồng… Sân khấu không bao giờ khép lại.”











