Trang chủ/Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử/Chương 14: Ảo Ảnh Và Sự Thật
Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử

Chương 14: Ảo Ảnh Và Sự Thật

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió lạnh quất qua mặt Lysandra, khiến cô choàng tỉnh giữa khoảng không mù mịt. Sàn gỗ dưới chân hóa thành băng giá, hơi lạnh thấm vào từng thớ thịt. Một vệt máu đỏ sẫm loang ra, kéo dài tới tận mép màn nhung. Không một bóng người. Tiếng chuông nhà hát dội về từng hồi, vang lên như tiếng gọi từ vực sâu. Lysandra rùng mình, cảm giác lạc lõng siết chặt lấy tim. Gió phả mùi bạc hà cùng mùi máu tanh, tất cả trộn lẫn vào nhau, bủa vây cô bằng một sự im lặng chết chóc.

Cô run rẩy đứng dậy, mắt đảo quanh. Không Mirielle, không Cedric, không Seraphina—chỉ còn mình cô giữa khoảng tối đặc quánh. Những dải sương tím lập lờ quanh chân, bức tượng thần nghệ thuật vỡ nát, ghế nhung rách toạc, mọi thứ méo mó như một giấc mơ ác độc. Lysandra ép mình thở đều, cố gọi tên từng người trong tâm trí, nhưng đáp lại chỉ là tiếng vọng rỗng tuếch.

Một làn khí lạnh trườn qua gáy, thì thầm bên tai cô: “Sân khấu không bao giờ khép lại.” Lysandra nắm chặt tay, cảm nhận máu rịn ra dưới móng. Cô khẽ nhắm mắt, vận dụng Ma pháp Biểu Diễn—ánh sáng tím nhạt bủa vây, những dải lụa ảo ảnh lượn quanh, tạo thành cánh cửa hậu trường quen thuộc. Nhưng cánh cửa lập tức nứt toác, rạn vỡ như bọt xà phòng. Ma pháp trào lên dữ dội, cuộn xiết ngoài tầm kiểm soát, như thể có một thế lực xa lạ đang dẫn đường.

Giữa không gian méo mó, một tiếng cười khô khốc vang lên. Lysandra quay lại, thấy bóng người phủ áo choàng tím đứng giữa những cột sáng lởm chởm. Mặt hắn mờ nhòe, chỉ còn đôi mắt đen sâu hút. Cô vung tay, ma pháp tuôn ra như lưỡi kiếm bạc, nhưng bóng hình tan biến, chỉ để lại tiếng thì thầm kéo dài: “Muốn cứu họ, hãy chạm vào ký ức của chính mình. Dòng máu elf sẽ dẫn lối.”

Một cơn đau nhói xé qua đầu, Lysandra khuỵu xuống, hai tay ghì chặt thái dương. Hình ảnh dồn dập tràn về: cánh rừng phủ bạc dưới trăng lạnh, dòng suối nhuốm máu đỏ, tiếng hát vỡ vụn của một người đàn ông xa lạ. Trong ký ức lẫn lộn, Lysandra thấy một pháp sư tóc bạc đặt bàn tay đẫm máu lên trán một đứa bé—là chính cô. Mẹ cô quỳ gục, ánh mắt tuyệt vọng. Lời nguyền bất tử, nghi lễ bị phong ấn, tất cả đan xen siết chặt tâm trí, bóp nghẹt từng nhịp thở.

Cô gắng ngẩng đầu, nhận ra cảnh vật xung quanh đã biến đổi. Sàn sân khấu rách nát chuyển thành đại sảnh gương vỡ, hàng trăm mảnh phản chiếu hình ảnh cô với đủ sắc thái: kinh hoàng, yếu đuối, giận dữ, tuyệt vọng. Ở góc phòng, một cánh cửa bạc hé mở, ánh sáng mờ nhạt rọi ra.

Lysandra tiến lại gần, bước chân nặng như đá. Khi tay chạm vào cánh cửa, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đằng sau cánh cửa, người cha ruột hiện lên rõ rệt: áo choàng sân khấu thêu nguyệt quế, tóc bạch kim như tuyết, mắt tím thăm thẳm. Ông ôm chặt mẹ cô, thì thầm những lời hứa về một gia đình, về tương lai không bóng tối. Nước mắt mẹ cô chảy dài, đôi tay run rẩy bám lấy vai ông.

Tiếng gậy pháp gõ nhịp trên sàn vang lên, phá vỡ khoảnh khắc. Valtor hiện ra bên cạnh, mắt đen rực lửa:

— Lysandra, ngươi đã thấy sự thật chưa? Dòng máu của ngươi là kết quả của tội lỗi. Ta chỉ cần một giọt—ta sẽ nắm giữ mọi ánh sáng của thế giới này.

Lysandra lùi lại, lưng chạm vào mặt gương lạnh lẽo. Trong gương, bóng cha cô nhòa dần, thay bằng hình ảnh Cedric: mái tóc đen xõa rối, mắt bạc phủ đầy tuyệt vọng. Giọng anh vang lên trong tâm trí cô, khàn khàn và tha thiết:

— Lysandra, đừng để hắn thao túng ký ức. Em phải nhớ… chúng ta đã hứa sẽ không buông tay nhau.

Sự kết nối mong manh giữa họ như một sợi chỉ bạc, run rẩy nhưng không đứt. Lysandra đặt tay lên mặt kính, truyền ma lực vào. Ánh sáng tím tỏa ra, các mảnh gương xoay chuyển, phản chiếu ký ức của Cedric: cậu bé cô độc đứng trước biệt thự cháy trụi, tiếng thét kinh hoàng của người thân, lời thề trả thù khắc sâu vào đôi mắt lạnh lùng.

Tất cả hòa vào nhau, kéo Lysandra ra khỏi thực tại. Cô trôi dạt vào khoảng không trắng xóa, không trọng lượng. Tiếng hát yếu ớt của mẹ cô vọng về:

— Con phải lựa chọn. Yêu thương hay hận thù, tha thứ hay hi sinh. Sân khấu này chỉ còn một màn cuối.

*

Trong một căn phòng tối đặc, Cedric choàng tỉnh. Mùi nhung ẩm bám đầy không khí, những bức chân dung cũ kỹ treo kín tường. Ở giữa phòng, Mirielle bị trói chặt bằng dải ruy băng ánh sáng, mắt vàng kim lạc thần, môi mấp máy gọi tên Lysandra.

Cedric bước đến, ma thuật Bóng Ma rỉ qua từng ngón tay. Bên trong anh, cơn giận dữ và khát khao trả thù sục sôi. Valtor đã phá hủy gia tộc anh, giờ còn định hủy diệt Lysandra. Nhưng khi Cedric nhìn Mirielle, thấy nước mắt cô lăn dài, lý trí lại níu giữ anh lại.

Tiếng cười của Valtor vang vọng quanh phòng, nhấn từng nhịp:

— Chọn đi, Cedric. Trả thù hay cứu người ngươi yêu? Nếu bước qua cánh cửa kia, ngươi không thể quay đầu.

Mirielle run rẩy, thì thào:

— Nếu anh cứu tôi, tôi sẽ giúp anh tìm Lysandra. Đừng để Valtor chia rẽ chúng ta. Đừng lặp lại bi kịch.

Cedric im lặng, mắt ánh lên quyết đoán. Anh cởi trói cho Mirielle, từng dải ruy băng rơi xuống sàn. Khi sợi cuối cùng vừa buông, cánh cửa gỗ bật mở, gió lạnh ùa vào, mang theo tiếng hát xa xăm của Lysandra. Cedric nắm chặt tay Mirielle, lao vào vùng sáng tím ở cuối phòng.

*

Lysandra đứng giữa ngã ba ký ức. Trước mặt cô, Valtor giương cao gậy pháp, bóng tối đặc quánh cuồn cuộn che kín mọi lối thoát. Phía sau hắn, cha cô đứng lặng, mắt tím lặng lẽ đau buồn. Bên trái, Mirielle gục mặt khóc nức nở; bên phải, Cedric nhìn cô bằng ánh mắt bạc cháy bỏng. Mỗi một con đường là một vết thương không thể lành.

Valtor gầm lên, giọng vang vọng khắp không gian:

— Chọn đi, Lysandra! Cứu cha ngươi, cứu người ngươi yêu, hay cứu lấy chính mình? Mỗi lựa chọn đều là mất mát.

Bàn tay Lysandra rỉ máu, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cô run rẩy nhắm mắt, lắng nghe tiếng gọi của dòng máu elf trong mình—dòng máu cổ xưa, hoang dại, chưa từng hoàn toàn tỉnh giấc. Cô khẽ nói, từng từ bật ra như lưỡi dao:

— Sân khấu này không thuộc về ông. Ký ức không thể là xiềng xích.

Valtor bật cười lạnh, tung ra làn sóng bóng tối. Lysandra bật khóc, nhưng không lùi bước. Cô dồn hết sức, giải phóng Ma pháp Biểu Diễn. Một vòng sáng tím nở rộ, tạo nên ảo ảnh rực rỡ: mặt nạ bạc, bồ câu trắng, rồng vàng, tiếng hát của mẹ, bàn tay cha, ánh mắt của Cedric. Những mảnh ký ức cuộn xoáy, quấn lấy Valtor, vặn vẹo thân hình hắn thành trăm mảnh vỡ.

Cảm giác cơ thể Lysandra như tan chảy vào hư vô. Đúng lúc ấy, một bàn tay lạnh giá siết lấy tay cô. Cedric.

— Anh ở đây. Đừng sợ.

Giọng anh trầm, mắt bạc lấp lánh nỗi đau. Lysandra dựa vào anh, hơi thở gấp gáp. Mirielle lao tới, vòng tay ôm chặt cả hai, nước mắt rơi không ngớt.Valtor gào thét, bị cuốn vào xoáy sáng. Hắn vung gậy, ánh sáng đen b*n r* như roi lửa, quất mạnh vào ngực Lysandra. Cô hét lên, dòng máu elf sôi trào, hòa cùng ánh sáng tím. Một tiếng nổ câm lặng vang lên, Lysandra rơi vào vực sâu, lơ lửng giữa muôn vàn ảo ảnh.

Trong khoảnh khắc, mọi ký ức tràn về: tuổi thơ đơn độc, ánh mắt dịu dàng của mẹ, bàn tay cha ấm áp, đêm diễn rực rỡ, nụ cười lạnh lùng của Cedric, sự ghen tị và tha thứ của Mirielle. Tất cả xoáy lại thành một vầng hào quang rực rỡ.

Cô mở mắt. Trước mặt, Valtor khuỵu xuống, máu đen rỉ ra từ khóe môi, gậy pháp gãy đôi, ánh sáng quanh hắn tan biến.

— Không… Không thể nào…—Valtor thì thào, mắt lạc thần.

Lysandra tiến lên, mắt tím bừng sáng:

— Sự thật không thể bị chôn vùi. Nghệ thuật là tự do.

Valtor bật cười, thân hình hóa thành tro bụi tan vào không gian.

Cùng lúc, mê cung ký ức sụp đổ. Lysandra, Cedric và Mirielle rơi thẳng xuống sàn sân khấu thực tại. Đèn pha quét qua, khán phòng như bừng tỉnh sau cơn ác mộng. Không khí lạnh lẽo, mùi máu nhè nhẹ vương trên sàn.

Seraphina lao lên, ôm chầm lấy Lysandra, giọng lạc đi:

— Cô làm tôi sợ chết khiếp! Chúng ta vẫn còn sống…

Cedric siết chặt Lysandra, mắt bạc ánh lên nỗi lo âu chưa tan. Lysandra ngước nhìn anh, thì thầm:

— Anh đã lựa chọn… là em, đúng không?

Cedric gật đầu, khóe môi run run:

— Từ khi gặp em, mọi thù hận đều trở nên vô nghĩa.

Mirielle đứng lặng, mắt vàng kim buồn bã. Lysandra tiến lại, nắm lấy tay chị:

— Chúng ta đều từng bị bỏ rơi trên sân khấu này. Nhưng em không muốn mất thêm ai nữa.

Mirielle bật khóc, ôm Lysandra vào lòng. Seraphina đứng cạnh, ánh mắt lấp lánh hy vọng.

Tiếng chuông nhà hát lại vang lên, lần này trầm lắng, như lời tiễn biệt cho bóng tối vừa tan biến. Nhưng đúng lúc ấy, một làn gió lạnh quét qua, màn nhung phía sau tự động kéo lên.

Trên sàn diễn, một chiếc hộp bạc trồi lên, ánh sáng xanh lục nhạt phát ra từ bên trong. Lysandra chậm rãi tiến lại, tim đập thình thịch.

Seraphina lùi lại, lo lắng:

— Đừng… Nó có thể là bẫy của Valtor…

Cedric nắm tay Lysandra, nhưng cô đã quỳ xuống, mở nắp hộp. Bên trong là một bức thư cũ, phong ấn bằng dấu sáp hình rồng. Lysandra run rẩy xé lớp sáp, đọc lên những dòng chữ nhòe máu:

“Dòng máu elf của con là chìa khóa cho nghi lễ bất tử, nhưng cũng là lối thoát duy nhất cho linh hồn nghệ sĩ bị giam cầm. Hãy tìm đến Đỉnh Hát Vọng, nơi sự thật được phơi bày dưới ánh trăng cuối cùng.”

Mirielle nghẹn ngào:

— Đỉnh Hát Vọng… Mẹ từng kể về nơi đó—nơi mọi cánh cửa đều đóng lại, chỉ còn một lối duy nhất.

Cedric liếc Lysandra, mắt bạc ánh lên quyết tâm:

— Nếu đó là lối thoát, chúng ta sẽ đi. Nhưng hãy cẩn trọng. Valtor không bao giờ đơn giản. Hắn có thể đã gieo hạt bóng tối trong chính chúng ta.

Lysandra gật đầu, tay run nhẹ siết chặt bức thư. Không khí trên sân khấu như đặc quánh lại, mùi máu và hương trầm hòa quyện.

Từ hàng ghế khán giả, một bóng người đứng dậy, mắt sâu thẳm như vực tối. Lysandra nhận ra—đó là một linh hồn bị phong ấn, khuôn mặt méo mó vì hận thù và khao khát được giải thoát.

Lysandra run rẩy, nhưng không lùi bước. Cô biết, mọi màn kịch chỉ vừa bắt đầu.

Trên cao, tiếng chuông nhà hát vang lên lần nữa, ngân dài, báo hiệu một hành trình mới—nơi sự thật và ảo ảnh sẽ đối đầu, và chỉ những ai dám đối diện chính mình mới có thể chạm tới ánh sáng bất tử.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử