Chương 3
Bảy tin nhắn chưa đọc, toàn là của Chu Lâm.
Tin thứ nhất: “Thẩm Niệm cô điên rồi à? Ly hôn rồi thì không cần chuyển lương nữa sao? Lớp của Huyên Huyên còn năm ngày nữa mới xong, khoản tiền đuôi hai vạn sáu rốt cuộc cô có chuyển không hả?”
Tin thứ hai: “Cô dạy Huyên Huyên hai năm, giờ lại định bỏ mặc? Lương tâm làm giáo viên của cô để cho chó ăn rồi à?”
Tin thứ ba: “Tôi nói cho cô biết, Huyên Huyên mà thi rớt, mọi trách nhiệm đều là do cô hết!”
Từ tin thứ tư đến tin thứ bảy đều là tin nhắn thoại. Tôi không nghe, lướt bỏ qua luôn.
Diệp Lâm bưng ly cà phê từ văn phòng bước ra, thấy tôi đứng ngoài hành lang.
“Chị Niệm Niệm? Sắc mặt chị không tốt lắm.”
“Không sao.”
“Không sao thật chứ? Hôm qua chị xin nghỉ, hôm nay lại…”
“Chị ly hôn rồi.” Tôi nói, giọng điệu giống y hệt như đang nói “hôm nay thời tiết đẹp quá”.
Diệp Lâm run tay, ly cà phê sánh ra mất một nửa.
“Cái… cái gì cơ?”
“Với Chu Tư Viễn, hôm qua vừa làm xong thủ tục.”
“Trời đất ơi…” Cô ấy hạ giọng ghé sát vào tôi, “Chuyện từ bao giờ thế? Sao chị chẳng nói tiếng nào?”
“Có gì đáng để nói đâu.”
“Thế chị… ổn chứ?”
“Rất ổn.”
Tôi nói thật lòng.
Chuyện ly hôn, tôi chẳng kể cho mấy người. Bên nhà bố mẹ thì tạm giấu, sợ ông bà lo. Trong đám bạn bè chỉ nói cho Phương Tình, phản ứng của cô ấy là: “Đáng lẽ phải đá cái nhà đó từ lâu rồi.”
Đúng vậy, đáng lẽ phải đá từ lâu rồi.
Hết tiết ba, Chủ nhiệm khối là thầy Trịnh gọi tôi lại ngoài hành lang.
“Thẩm Niệm, em qua đây một lát.”
Thầy dẫn tôi vào văn phòng ban giám hiệu, đóng cửa lại.
“Hôm qua có người gọi điện đến trường, bảo em đang có xích mích với gia đình, tâm lý không ổn định, hỏi xem em còn đủ sức dẫn dắt khối 12 nữa không.”
Tôi siết chặt cây bút đỏ trong tay.
“Ai gọi ạ?”
“Không xưng tên. Nhưng kể chuyện riêng nhà em rất chi tiết.” Thầy Trịnh nhìn tôi, “Niệm Niệm, thi Đại học chỉ còn chín ngày nữa thôi, lớp em là lớp chọn của trường, lứa học sinh hạt giống năm nay nhắm vào Thanh Hoa – Bắc Kinh đều nằm trong lớp em cả. Em tuyệt đối không được để xảy ra sai sót gì lúc này.”
“Em sẽ không có sai sót gì đâu ạ.”
“Thế thì tốt.” Thầy Trịnh thở dài, “Thầy không quan tâm hoàn cảnh gia đình em ra sao, nhưng vào thời điểm mấu chốt này, đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến công việc.”
Tôi gật đầu, bước ra khỏi văn phòng.
Cuối hành lang, Triệu Vũ Đồng đang đứng đợi tôi.
“Cô Thẩm, có người tìm cô ở cổng trường. Chị ấy bảo là chị gái cô.”
Tay tôi khựng lại.
“Bảo chị ta đợi ở phòng bảo vệ.”
Khi tôi bước ra cổng trường, Chu Lâm đang đứng ngoài phòng bảo vệ, mặc một chiếc váy liền màu vàng chóe, xách chiếc túi hàng hiệu mẫu mới, đang cãi nhau tay đôi với bác bảo vệ.
“Tôi là người nhà của cô ấy! Dựa vào đâu mà không cho tôi vào?”
“Chu Lâm.” Tôi đứng bên trong hàng rào sắt.
Chị ta ngoảnh lại thấy tôi, ba bước gộp làm hai lao tới: “Thẩm Niệm! Hai vạn sáu rốt cuộc cô có chuyển không? Ngày mai là hạn chót rồi đấy!”
“Huyên Huyên đã theo lớp đó hai tháng rồi, giờ mà rút thì biết tính sao? Mùng 7 tháng 6 là con bé thi rồi! Cô nỡ lòng nào hả?”
Bác bảo vệ trong phòng ló đầu ra nhìn. Vài học sinh đi ngang qua cũng tò mò dừng bước.
“Vào đây rồi nói.” Tôi gật đầu với bảo vệ, dẫn chị ta vào phòng tiếp khách nhỏ bên cạnh phòng bảo vệ.
Cửa vừa đóng lại, Chu Lâm đã bùng nổ.
“Thẩm Niệm cô có ý gì? Cô ly hôn với em trai tôi xong là mặc kệ Huyên Huyên luôn à? Cô đã dạy nó hai năm trời! Nó chỉ trông cậy vào cô đoán đề cho nó thôi! Lớp học cấp tốc cũng là do cô giới thiệu! Giờ tiền không bỏ người cũng không tới, cô làm người tốt cái kiểu gì vậy?”
“Lớp học đó không phải tôi giới thiệu,” tôi nói. “Là tự chị xem quảng cáo trên mạng.”
“Thế cô nói lớp đó không tốt chắc?”
“Tôi không nói tốt, cũng không nói không tốt. Khi chị hỏi, tôi bảo nền tảng của Huyên Huyên khá ổn rồi, không nhất thiết phải tốn ba vạn tám đi học thêm.”
“Ý cô thế chẳng phải là học cũng được không học cũng được sao? Đương nhiên là tôi chọn học rồi!”
“Vậy nên tiền đó chị phải tự bỏ ra mà đóng.”
Chu Lâm trợn trừng mắt nhìn tôi.
“Thẩm Niệm, cô đừng quên, hai năm nay Huyên Huyên tiến bộ được là nhờ mỗi cuối tuần cô đến kèm cặp. Giờ cô phủi sạch công lao, nói đi là đi à?”
“Dạy kèm là dạy kèm, tiền bạc là tiền bạc.” Tôi nhìn thẳng vào chị ta. “Hai năm làm gia sư miễn phí, tính theo giá thị trường là bốn trăm tệ một giờ, mỗi tuần bốn tiếng, một trăm linh bốn tuần. Chị tự tính xem là bao nhiêu tiền?”
Miệng Chu Lâm há hốc.
“Mười sáu vạn sáu ngàn bốn trăm tệ (166.400 tệ).” Tôi tính hộ luôn. “Tôi không lấy một cắc nào. Bây giờ chị há miệng đòi tôi hai vạn sáu, chị còn thấy mình có lý lắm à?”
Sắc mặt chị ta thay đổi.
“Cô… cô đang tính sổ đấy à? Tính sổ với người nhà?”
“Chẳng phải chị nói rồi sao?” Tôi lấy điện thoại ra huơ huơ, “Tôi ly hôn với em trai chị rồi, tôi với chị, chẳng còn chút quan hệ nào hết.”
Tôi đẩy cửa bước ra ngoài.
“Thẩm Niệm!” Chị ta gào lên phía sau, “Cô cứ đợi đấy cho tôi!”
Tôi không thèm quay đầu lại.
…
Tiết tự học cuối cùng buổi chiều, tôi ngồi trên bục giảng chấm bài.
Triệu Vũ Đồng đưa lên một mẩu giấy nhỏ.
“Cô Thẩm, cả lớp đều biết dạo này cô gặp chuyện không vui. Nhưng không ai trong bọn em hỏi gì cả. Vì bọn em tin cô. Còn tám ngày nữa là thi Đại học, bọn em sẽ cùng cô gánh vác. Cố lên cô nhé.”
Bên dưới là năm mươi hai chữ ký. Có nét nắn nót, có nét nguệch ngoạc, có nét rồng bay phượng múa, chen chúc nhau trên tờ giấy bé bằng bàn tay.
Tôi gấp tờ giấy lại, kẹp cẩn thận vào trong giáo án.
Về đến căn nhà thuê thì đã 9 giờ tối.
Tôi đã tìm thuê nhà từ trước khi ly hôn – một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách ở phía Tây thành phố, bốn mươi mét vuông, giá thuê ba ngàn tám một tháng. Cách trường hai bến tàu điện ngầm.
Khoảnh khắc bật đèn lên, toàn bộ không gian này đều thuộc về tôi.











