Chương 3
Bên kia Tiểu Đường gõ chữ rất lâu, cuối cùng gửi đến một câu: “Niệm Sơ, cậu tính sao?”
“Vẫn đang nghĩ.”
“Có cần mình giúp tìm luật sư không? Luật sư Châu ở văn phòng mình đánh án ly hôn cực kỳ giỏi.”
“Không cần. Bọn mình đã ly hôn rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng mười mấy giây.
“Cái gì? Cậu nói cái gì? Các người ly hôn lúc nào?”
“Bốn ngày trước.”
Tô Tiểu Đường lập tức gọi điện thoại tới.
“Lâm Niệm Sơ cậu điên rồi à? Ly hôn lúc nào? Sao không nói cho mình biết? Còn nhà thì sao?”
“Nhà sang tên cho Triệu Mạn rồi.”
“Cậu nói cái gì?” Giọng cậu ấy rít lên, “Cậu cho cô ta cái nhà? Căn nhà bố mẹ để lại cho cậu? Đó là căn nhà học khu mười mấy triệu tệ đấy!”
“Anh ta bảo ly hôn giả để bảo toàn tài sản.”
“Rồi cậu tin à?”
Tôi không trả lời.
Tô Tiểu Đường hít một hơi thật sâu.
“Niệm Sơ, bây giờ cậu lập tức đến tìm mình. Chuyện này không thể cứ thế mà cho qua được. Ly hôn giả về mặt luật pháp không tồn tại, đó chính là ly hôn thật. Thỏa thuận viết như thế nào?”
“Nhà gái tự nguyện từ bỏ bất động sản.”
“Tự nguyện? Cậu ký rồi?”
“Ký rồi.”
“Thế thì khó lật lại lắm. Trừ khi cậu chứng minh được là bị lừa gạt, nhưng những lời anh ta nói miệng đâu có ghi âm đúng không?”
“Đúng.”
Tô Tiểu Đường im lặng một lúc.
“Niệm Sơ, mình nói câu này hơi khó nghe. Cậu bị lừa rồi. Từ đầu đến cuối Trương Kiến Nghiệp chỉ nhắm vào căn nhà của cậu. Nào là công ty bị đóng băng, tòa án niêm phong, cậu đã kiểm tra chưa?”
“Chưa.”
“Vậy cậu đợi đấy, mình tra giúp cậu.”
Cậu ấy cúp máy.
Tôi ngồi trên ghế sô pha, thu chân lại ôm lấy đầu gối.
Thực ra không cần cậu ấy tra. Tôi đã biết đáp án rồi.
Từ giây phút Trương Kiến Nghiệp làm món gà xào cay, từ giây phút mẹ anh ta bảo “giải tán vui vẻ”, từ giây phút Triệu Mạn cười hỏi “xong rồi à” trước cửa Cục Dân chính.
Tôi đều biết cả rồi.
Chỉ là cần thời gian để gỡ những sợi dây ra, xem trên đó bị thắt mấy nút.
Rồi cắt đứt từng sợi một.
Kết quả điều tra của Tô Tiểu Đường ngày hôm sau đã có.
Cậu ấy hẹn tôi ở tiệm cà phê dưới tầng công ty. Lúc ngồi xuống, sắc mặt cậu ấy rất tệ.
“Niệm Sơ, công ty của Trương Kiến Nghiệp hoàn toàn không bị đóng băng.”
“Ừm.”
“Cậu biết rồi?”
“Đoán được.”
Cậu ấy đẩy một xấp giấy in sang cho tôi.
“Thông tin đăng ký kinh doanh đây, công ty anh ta hoạt động bình thường, không có bất kỳ hồ sơ tranh chấp pháp lý nào. Nào là nợ ba triệu, tòa án niêm phong, toàn là bịa đặt hết.”
Tôi lật vài trang giấy. Vốn điều lệ công ty năm trăm ngàn, người đại diện pháp luật là Trương Kiến Nghiệp, trạng thái kinh doanh bình thường.
“Còn nữa,” Tô Tiểu Đường lấy thêm một tờ giấy ra, “Triệu Mạn sau khi lấy nhà của cậu, ngay ngày hôm sau đã mang đi thế chấp. Cậu biết vụ này không?”
“Biết, mình tra rồi.”
“Thế mà cậu vẫn ngồi im được à?”
Cậu ấy nhìn chằm chằm tôi, hốc mắt đỏ hoe.
“Niệm Sơ, đó là sinh mạng của bố mẹ cậu đấy. Họ chắt bóp mười mấy năm mới mua được căn nhà đó. Mẹ cậu mất sớm, bố cậu gà trống nuôi con, chỉ để cho cậu có một cái tổ ấm. Bây giờ bị thằng khốn này dùng một câu ‘ly hôn giả’ lừa lấy mất.”
Giọng cậu ấy càng lúc càng lớn, người bàn bên cạnh cũng ngoái nhìn.
Tôi giữ tay cậu ấy lại. “Tiểu Đường, nói nhỏ thôi.”
“Mình không nhỏ tiếng được! Bây giờ mình chỉ muốn lao tới tát cho thằng đó hai bạt tai.”
“Cậu đừng kích động. Mình có tính toán cả rồi.”
“Cậu tính toán cái gì? Bây giờ ngoài cuốn sổ ly hôn ra cậu chẳng còn cái gì cả! Nhà là của người ta, chữ ký và vân tay là của cậu, về mặt luật pháp muốn lật ngược thế cờ khó hơn lên trời.”
“Mình biết.”
“Thế cậu tính làm gì?”
“Mình đợi thêm chút nữa.”
Tô Tiểu Đường dập mạnh tách cà phê xuống bàn.
“Đợi cái gì? Đợi chúng nó bán nhà chia tiền rồi bỏ trốn hả?”
“Không nhanh thế đâu. Nhà học khu bị hạn chế mua bán trong hai năm, năm ngoái mới sang tên, năm nay chưa bán được. Anh ta chỉ có thể thế chấp, không thể bán lấy tiền mặt.”
Tô Tiểu Đường sững người. “Cái này mà cậu cũng biết á?”
“Lúc bố mình mua nhà mình có xem hợp đồng, có điều khoản hạn chế chuyển nhượng.”
“Thế khoản vay thế chấp ba triệu thì sao?”
“Nếu anh ta không trả được tiền lãi hàng tháng, ngân hàng sẽ thu hồi nhà. Lúc đó nhà đứng tên Triệu Mạn sẽ bị đem ra đấu giá.”
“Rồi sao?”
“Rồi thì không liên quan đến mình nữa.”
Tô Tiểu Đường nhìn tôi, không nói gì thêm. Cậu ấy chắc nghĩ tôi đang trốn tránh.
Nhưng tôi không hề.
Chỉ là có những việc chưa đến lúc thì không thể nói ra.
Tôi trả xấp giấy lại cho cậu ấy. “Tiểu Đường, giúp mình việc này.”
“Nói đi.”
“Cái địa chỉ căn chung cư mà Triệu Mạn thuê ở khu Đông, cậu tra được không?”
“Được. Để làm gì?”
“Tra được báo cho mình là xong. Tạm thời đừng làm gì khác.”
Cậu ấy hít sâu một hơi, cất giấy tờ đi.
“Niệm Sơ, rốt cuộc cậu đang lên kế hoạch gì vậy?”
“Chưa nghĩ kỹ. Nghĩ kỹ sẽ báo cậu.”
Cậu ấy nhìn tôi rất lâu, cuối cùng gật đầu. “Được. Nhưng cậu phải hứa với mình, đừng ôm đồm một mình. Bây giờ cậu đang ở đâu?”
“Vẫn ở căn nhà đó.”
“Cậu vẫn ở chung với Trương Kiến Nghiệp?”
“Nhà tuy đã sang tên nhưng Triệu Mạn chưa dọn đến. Hiện tại chỉ có mình sống ở đó.”
Tô Tiểu Đường nhíu mày: “Cậu sống một mình ở đó làm gì?”
“Đợi một người đến.”
Cậu ấy không hỏi nữa.
Người cần đợi đến ngày thứ bảy thì xuất hiện.
Không phải Trương Kiến Nghiệp. Là mẹ Trương Kiến Nghiệp, dắt theo Triệu Mạn.
Hai rưỡi chiều, chuông cửa reo.
Mở cửa ra, mẹ Trương đứng trước, Triệu Mạn đứng sau. Bụng Triệu Mạn đã lộ rõ độ cong, cô ta mặc một chiếc váy bầu dáng rộng.
“Niệm Sơ à, con chưa dọn đi sao?”
Giọng điệu mẹ Trương đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Tôi lùi sang một bên, họ bước vào.
Triệu Mạn vào nhà liền đánh mắt nhìn quanh phòng khách, ánh mắt dừng lại ở ghế sô pha một chút, rồi lại nhìn về hướng nhà bếp.
“Chị dâu, căn nhà này trang trí đẹp thật. Hồi đó là chị sắp xếp đúng không?”
Cô ta không gọi tôi là “chị dâu” với thái độ như trước nữa. Cái điệu gọi “chị dâu” ấy đã biến thành kiểu bề trên nhìn xuống.
“Niệm Sơ,” mẹ Trương ngồi xuống, chẳng buồn bảo tôi rót nước, “Hôm nay mẹ đến là để nói với con, tháng sau cái Mạn dọn vào ở rồi. Vài tháng nữa đứa trẻ ra đời, không thể để nó ôm bụng bầu bự thế kia chui rúc ở nhà thuê được.”
“Căn nhà này bây giờ là của Triệu Mạn. Khi nào tôi dọn đi mới hợp lý, cô ấy là người quyết định.”
Câu nói của tôi khiến Triệu Mạn hơi sững sờ. Chắc cô ta đã chuẩn bị sẵn một tràng đạo lý để đối phó với tôi, không ngờ tôi lại chốt gọn như vậy.
“Vậy chị dâu xem hai ba hôm nữa dọn đồ đi nhé, đồ đạc của em nhiều lắm, còn phải sắp xếp lại phòng cho em bé nữa.”
Phòng em bé.
Phòng ngủ của bố mẹ tôi, cô ta định sửa thành phòng em bé.
“Được. Trước ngày kia tôi dọn đi.”
Mẹ Trương hài lòng gật đầu: “Niệm Sơ à, mẹ biết con tủi thân, nhưng bố Kiến Nghiệp mất sớm, từ nhỏ nó đã phải chịu khổ cùng mẹ. Nay vất vả lắm mới có đứa con, con thông cảm cho nó nhé.”
“Con thông cảm.”
Triệu Mạn đứng dậy, đi ra ban công nhìn ngó. “Ban công này hướng Nam à? Ánh sáng tốt ghê, làm chỗ phơi đồ là chuẩn nhất.”
Cô ta bắt đầu lên kế hoạch rồi.
Ngay trước mặt tôi, ngay khi tôi còn đang đứng trong chính căn nhà này, cô ta đã bắt đầu hoạch định lại căn nhà mà bố mẹ để lại cho tôi.
Mẹ Trương nhìn theo bóng Triệu Mạn, trên mặt lộ rõ nụ cười không sao giấu được.
Đó là ánh mắt nhìn con dâu.
“Niệm Sơ, đồ đạc của con không nhiều đâu nhỉ? Có cần Kiến Nghiệp sang phụ chuyển đồ không?”
“Không cần ạ.”
“Vậy cũng được. Thu xếp xong thì đưa chìa khóa cho cái Mạn là xong.”
Tôi gật đầu.
Họ rời đi. Lúc đi, Triệu Mạn quay đầu nhìn tôi, khóe môi nhếch lên: “Chị dâu, thật lòng cảm ơn chị. Anh Kiến Nghiệp bảo chị là người tốt, quả nhiên là vậy.”
Cửa đóng sập lại.
Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn quanh bốn phía.
Trên tường vẫn treo bức thư pháp bố tôi viết, trong góc phòng vẫn đặt chậu trầu bà mẹ tôi trồng năm xưa, đã sống mười mấy năm rồi.
Trong tủ vẫn còn cuốn album ảnh lần cuối cùng bố tôi sắp xếp trước khi mất.
Những thứ này trong mắt Triệu Mạn chẳng là cái thá gì. Thứ cô ta nhìn thấy là ban công hướng Nam, là suất học trường điểm, và một tổ ấm có sẵn.
Tôi lấy tấm danh thiếp từ trong túi ra. Trên đó chỉ có một dãy số.
Luật sư Phương bảo, đã gọi là không có đường lùi.
Tôi nhìn chằm chằm dãy số đó rất lâu. Rồi lấy điện thoại, bấm gọi.
Đổ chuông ba tiếng, bên kia bắt máy.
“A lô.”
Một giọng đàn ông, rất điềm đạm tĩnh lặng, tựa như hòn đá dưới đáy ao.
“Chú Châu, cháu là Lâm Niệm Sơ. Chú Phương Viễn bảo cháu gọi số này.”
Bên kia im lặng hai giây.
“Niệm Sơ, cháu gặp chuyện rồi.”
Không phải câu hỏi. Đó là câu trần thuật.
“Vâng.”
“Bố cháu đã dặn dò chú. Cháu có tiện gặp mặt bây giờ không?”
“Tiện ạ.”
“Trà quán khu Nam, nửa tiếng nữa.”
Điện thoại cúp.
Tôi thay áo khoác rồi ra khỏi nhà. Trên đường nhắn tin cho Tô Tiểu Đường: “Ngày kia mình chuyển nhà, cậu đến phụ một tay được không?”
Cậu ấy trả lời ngay tắp lự: “Đến. Ai bắt cậu chuyển?”
“Mẹ Trương Kiến Nghiệp và Triệu Mạn.”
Bên kia gõ chữ rất lâu, cuối cùng gửi tới một câu: “Mình chịu hết nổi rồi, thực sự không nhịn được nữa.”
Tôi không đáp lại.
Taxi dừng trước đầu một con hẻm ở khu Nam, quán trà rất nhỏ, mặt tiền cũ kỹ, treo biển “Thanh Hòa Trà Thất”.
Bước vào trong, chỉ có một người ngồi đó.
Ông ấy trạc ngũ tuần, gầy gò, tóc đã hoa râm, ngồi ở vị trí gần cửa sổ, trước mặt bày một ấm trà. Thấy tôi vào, ông đứng dậy.
“Niệm Sơ.”
“Chú Châu.”
Ông rót cho tôi một chén trà, ra hiệu cho tôi ngồi. Tôi ngồi xuống.
Ông nhìn tôi, ánh mắt ẩn chứa một thứ gì đó rất phức tạp, giống như đang nhìn thấy hình bóng của một cố nhân.
“Lớn ngần này rồi. Lần trước gặp cháu là năm bố cháu mất.”
“Vâng.”
Ông nâng chén trà uống một ngụm, đặt xuống.
“Lúc sinh thời, điều bố cháu không yên tâm nhất chính là cháu. Ông ấy biết sức khỏe mình không tốt, cũng biết Trương Kiến Nghiệp là kẻ không đáng tin. Ông ấy đã nhờ chú chuẩn bị sẵn đường lùi từ lâu rồi.”
Tôi không nói gì, đợi ông kể tiếp.
“Bản công chứng bố cháu để lại, cháu xem rồi chứ?”
“Dạ xem rồi. Nhưng trên đó chỉ viết mỗi một đoạn, bảo cháu đến tìm chú.”
Ông gật đầu: “Vì cụ thể mọi việc quá phức tạp, bố cháu không muốn viết ra giấy để người ngoài thấy. Ông ấy bảo chú gặp mặt trực tiếp nói với cháu.”
Nói rồi, ông rút từ túi áo trong ra một phong bì giấy xi-măng, đặt lên bàn.
“Bên trong này mới thực sự là di sản bố cháu để lại cho cháu.”
Ông đẩy chiếc phong bì về phía tôi.
“Bây giờ không cần mở. Đợi lúc nào cháu chuẩn bị sẵn sàng hẵng xem. Chú chỉ nói với cháu một điều.”
Ánh mắt ông vẫn bình thản, nhưng giọng nói hạ thấp xuống một nhịp: “Niệm Sơ, lúc bố cháu ra đi, thứ để lại cho cháu không chỉ là một căn nhà đâu.”
Tay tôi khẽ chạm vào mép phong bì.
“Chú Châu, rốt cuộc trước đây bố cháu làm nghề gì?”
Ông không trực tiếp trả lời. “Bố cháu là một người rất đỗi bình thường, nhưng cả đời ông ấy đã làm đúng một việc. Đợi khi nào cháu cần dùng đến thứ trong phong bì này, cháu sẽ hiểu.”
Ông đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác trên bàn.
“Niệm Sơ, bây giờ cháu vẫn chưa đến bước đường cùng. Đợi đến lúc cháu thực sự cảm thấy không còn lối thoát, hãy mở nó ra. Mở sớm cũng vô ích.”
“Tại sao ạ?”
“Vì thứ trong phong bì có một điều kiện. Không thỏa mãn điều kiện đó, thì chẳng thể kích hoạt được gì cả.”
Đi đến cửa, ông ngoái lại nhìn tôi một cái.
“Bố cháu nói, cháu thông minh hơn ông ấy. Ông ấy tin cháu biết khi nào thì nên hành động.”
Rèm cửa lật lên rồi buông xuống, ông đi rồi.
Còn lại mình tôi ngồi trong quán trà, tay siết chặt phong bì xi-măng kia.
Tôi không mở nó ra. Vì ông đã dặn, chưa đến lúc thì đừng đụng vào.
Vậy thì chờ.
Chờ thêm chút nữa.
Ngày chuyển nhà, Tô Tiểu Đường đến, lái chiếc xe con tã tượi của cậu ấy, gập ghế sau xuống, nhét vừa ba thùng giấy và hai túi ni-lông dứa. Đồ đạc của tôi đúng là không nhiều. Quần áo, sách vở, album ảnh, và chậu trầu bà của mẹ.
Trương Kiến Nghiệp không xuất hiện.
Nhưng Triệu Mạn thì có.
Cô ta cầm một chùm chìa khóa mới đánh đứng ở cửa, khoanh tay nhìn chúng tôi khệ nệ bê đồ lên xe.
“Chị dâu, chậu cây ở phòng khách chị cũng mang đi à? To đùng thế kia, trên đường e là khó chở đấy.”
Tô Tiểu Đường quay phắt lại nhìn cô ta: “Chậu cây này là mẹ cô ấy chăm suốt mười mấy năm. Cô ý kiến gì à?”
Nụ cười của Triệu Mạn thu lại một chút, cô ta liếc nhìn Tô Tiểu Đường: “Tôi chỉ có ý tốt nhắc nhở thôi.”
“Không cần cô tốt bụng.” Tô Tiểu Đường nhét nốt thùng đồ cuối cùng vào cốp xe, rồi quay ngoắt vào nhà ôm chậu cây ra, mặt đỏ bừng.
Triệu Mạn tựa lưng vào khung cửa, tay xoa xoa bụng, chậm rãi buông lời: “Chị dâu, chị dọn đi rồi nhớ để chìa khóa lại nhé. Cả thẻ ra vào chung cư nữa, bên ban quản lý tòa nhà tôi đã đổi tên rồi.”
Tô Tiểu Đường bưng chậu trầu bà bước ra, tức anh ách: “Cô vừa phải thôi nhé!”
Tôi nắm lấy cánh tay cậu ấy: “Đi thôi.”
Tôi đặt chùm chìa khóa lên tủ giày ngoài cửa, không thèm nhìn Triệu Mạn, rồi đi thẳng xuống lầu.
Tô Tiểu Đường đi theo sau, lên xe, đóng sập cửa lại.
“Lâm Niệm Sơ sao cậu chịu đựng được vậy? Con mụ đó là cái thá gì? Cô ta chửa hoang với chồng cậu, vào ở nhà bố mẹ cậu, rồi còn đứng đó cười hề hề với cậu nữa?”
“Là chồng cũ.”
“Cái gì?”
“Anh ta giờ là chồng cũ rồi.”
Tô Tiểu Đường hít một hơi thật sâu, nổ máy xe.
“Cậu dọn đi đâu? Nếu không có chỗ ở thì qua chỗ mình.”
“Mình thuê một căn rồi, ở khu Tây.”
“Khu Tây? Chỗ đó hẻo lánh lắm.”
“Rẻ.”
Cậu ấy lái xe, dọc đường không nói tiếng nào.
Đến dưới lầu khu chung cư cũ ở khu Tây, cậu ấy phụ tôi bê đồ lên tầng sáu. Không có thang máy, cậu ấy vác thùng giấy leo ba bận, thở hổn hển.
Căn nhà nhỏ xíu chỉ vỏn vẹn bốn mươi mét vuông, một phòng ngủ một phòng khách, tường hơi tróc sơn, nhưng bù lại rất sạch sẽ.
Tô Tiểu Đường giúp tôi dọn dẹp đồ đạc xong, ngồi bệt xuống đất tựa lưng vào tường.
“Niệm Sơ.”
“Ừm.”
“Mình đã tra giúp cậu thời gian đăng ký công ty của Trương Kiến Nghiệp rồi.”
“Bao lâu rồi?”
“Ba năm. Công ty anh ta đăng ký vào năm thứ hai các cậu kết hôn. Nói cách khác, nguồn vốn khởi nghiệp của anh ta khả năng cao là lấy tiền tiết kiệm của cậu sau khi cưới để đầu tư.”
“Ừm.”
“Cậu không giận à?”
“Giận thì được ích gì.”
Tô Tiểu Đường đứng dậy, bước đến trước mặt tôi.
“Lâm Niệm Sơ, từ nhỏ cậu đã luôn như vậy. Bị người ta bắt nạt cũng không thèm lên tiếng. Hồi cấp hai có con bé lớp bên cạnh chép bài kiểm tra của cậu rồi quay ra vu oan cho cậu, cậu cũng y hệt thế này, không nói không rằng.”
“Cậu còn nhớ lần đó cuối cùng giải quyết thế nào không?”
“Nhớ. Cậu đặt hai tờ giấy kiểm tra trước mặt thầy giáo, chỉ ra những lỗi sai của bên kia giống hệt cậu. Rồi đợi đối phương tự lòi đuôi.”
“Vậy nên cậu biết mình không phải đang nhịn nhục mà.”
Cậu ấy nhìn tôi, rơm rớm nước mắt.
“Nhưng lần này cái giá phải trả quá đắt. Đó là căn nhà mười mấy triệu tệ. Không phải một bài kiểm tra.”
“Mình biết.”
“Rốt cuộc cậu có dự tính gì không?”
Tôi lấy phong bì xi-măng ra, đặt lên bàn.
“Đây là thứ bố để lại cho mình.”
“Thứ gì?”
“Mình cũng không biết. Có người bảo mình chưa đến lúc thì không được mở.”
Tô Tiểu Đường nhìn chằm chằm chiếc phong bì. “Lúc nào mới là lúc?”
“Ông ấy nói khi nào mình bước vào đường cùng.”











