Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Bây giờ cậu vẫn chưa tính là bước vào đường cùng à? Nhà bị lừa mất, tiền không còn một xu, sống lủi thủi trong cái nhà trọ rách bốn mươi mét vuông. Cậu còn muốn thế nào nữa mới gọi là đường cùng?”

“Mình cũng không rõ.”

Tôi cất phong bì đi, đặt xuống tận đáy tủ.

“Tiểu Đường, mình có dự cảm, Trương Kiến Nghiệp sẽ không thỏa mãn chỉ với một căn nhà. Anh ta sẽ còn tới tìm mình.”

“Tìm cậu làm gì? Cậu chẳng còn gì nữa cả.”

“Biết đâu mình còn thứ gì đó anh ta muốn mà chính mình cũng không biết.”

Sắc mặt Tô Tiểu Đường thay đổi: “Ý cậu là, anh ta vẫn còn chiêu sau?”

“Mình không chắc. Nhưng anh ta không phải loại người có được chút lợi ích là chịu thu tay. Năm năm qua mình nhìn rõ một điều, lòng tham của anh ta lớn hơn bất cứ ai.”

Tô Tiểu Đường im lặng hồi lâu.

“Niệm Sơ, cậu làm mình thấy sợ.”

“Sao vậy?”

“Vì cậu quá bình tĩnh. Từng lời cậu nói khiến mình cảm thấy cậu đã biết trước những chuyện này sẽ xảy ra.”

Tôi không phủ nhận.

“Tiểu Đường, mình muốn cậu giúp mình làm một việc cuối cùng.”

“Cậu nói đi.”

“Giúp mình kiểm tra xem hiện tại công ty Trương Kiến Nghiệp rốt cuộc đang kinh doanh gì, có thứ gì đứng tên mình không, hoặc là anh ta từng mượn danh nghĩa của mình để làm gì chưa.”

Sắc mặt cậu ấy biến sắc: “Cậu nghi ngờ anh ta dùng thân phận của cậu để đi vay nặng lãi?”

“Không chắc. Nhưng lúc công ty anh ta đăng ký, địa chỉ dùng là nhà của mình. Nhà đã sang tên, công ty có còn đăng ký ở đó nữa không? Nếu vẫn còn, bất động sản dưới tên Triệu Mạn và địa chỉ công ty anh ta bị trói buộc với nhau, sau này xảy ra chuyện, nợ nần liệu có truy đến đầu Triệu Mạn không? Truy đến Triệu Mạn thì tức là truy đến căn nhà đó.”

Tô Tiểu Đường há hốc mồm: “Cậu cố ý à?”

“Mình chẳng làm gì cả. Chỉ là ký chữ ký thôi.”

Cậu ấy nhìn tôi một lúc rất lâu.

“Lâm Niệm Sơ, cậu thực sự thay đổi rồi.”

“Không. Mình vẫn luôn như vậy. Chỉ là trước đây chưa cần dùng đến cách này thôi.”

Cậu ấy xách túi đứng lên.

“Mình đi tra. Ngày mai sẽ trả lời cậu.”

“Không gấp.”

Đi đến cửa, cậu ấy ngoái lại nói một câu: “Cậu đừng ôm đồm một mình nhiều quá. Mình sợ cậu xảy ra chuyện.”

“Sẽ không sao đâu.”

Cửa đóng lại.

Mình tôi ngồi trong căn nhà nhỏ bé ấy. Đèn đường bên ngoài bật sáng, hắt ánh sáng màu cam lên bức tường tòa nhà đối diện.

Nếu bố tôi còn sống, chứng kiến cảnh ngày hôm nay ông sẽ nói gì.

Chắc ông sẽ bảo: “Niệm Sơ, vội gì chứ. Cờ vẫn chưa đánh xong cơ mà.”

Lúc sinh thời ông rất thích đánh cờ, chưa bao giờ giục giã, chưa bao giờ vội vàng. Mỗi lần tôi nôn nóng đi nước cờ, ông lại cười rút quân cờ của tôi về, bảo hãy nghĩ thêm chút nữa.

Được.

Nghĩ thêm chút nữa.

Trương Kiến Nghiệp quả nhiên không ngồi yên.

Ngày thứ ba sau khi dọn đi, anh ta gọi điện đến.

“Niệm Sơ, em chuyển đi đâu rồi? Mẹ anh bảo em đi mà không để lại địa chỉ.”

Trong giọng nói anh ta có sự bất an. Không phải lo lắng cho tôi, mà là sợ mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát.

“Khu Tây.”

“Khu Tây chỗ nào? Anh sang thăm em.”

“Không cần đâu, em vẫn ổn.”

Anh ta im lặng một lát. “Em đang giận anh đúng không?”

“Không.”

“Niệm Sơ, anh biết chuyện này khiến em chịu thiệt thòi. Em yên tâm, anh đang nghĩ cách, sắp ổn rồi.”

“Vâng.”

“Có phải em đang giận anh không? Giọng em nghe lạ lắm.”

“Em không giận. Trương Kiến Nghiệp, anh gọi điện có chuyện gì không?”

Lại im lặng vài giây.

“Có chuyện này nói với em một tiếng. Thẻ bảo hiểm y tế và thẻ ngân hàng trước đây của em, có mấy thẻ liên kết với địa chỉ nhà cũ. Để anh đổi lại cho em, chuyển sang địa chỉ chỗ em ở hiện tại. Em gửi địa chỉ mới cho anh đi.”

Anh ta muốn biết địa chỉ mới của tôi.

“Em tự ra ngân hàng đổi cũng được.”

“Khỏi mất công chạy đi chạy lại, để anh làm cho, em gửi địa chỉ qua đây.”

“Trương Kiến Nghiệp, em tự xử lý được.”

Anh ta không nói gì nữa. Vài giây sau.

“Niệm Sơ, không lẽ em đang phòng hờ anh đấy chứ?”

“Không.”

“Vậy sao em không cho anh biết địa chỉ?”

“Em chưa nhớ số nhà. Hôm nào nhớ em gửi.”

“Được rồi. Nhớ thì báo anh.”

Anh ta cúp máy.

Tôi đặt điện thoại lên bàn.

Anh ta muốn biết địa chỉ của tôi, chẳng phải vì lòng tốt muốn đổi giúp thẻ ngân hàng. Anh ta muốn xác nhận tôi đang ở đâu, để nằm lòng vị trí của tôi.

Năm năm qua, anh ta quen với việc đặt tôi trong tầm ngắm.

Bây giờ tôi chuyển đi, thoát khỏi phạm vi kiểm soát, nên anh ta bất an.

Tôi gọi cho Tô Tiểu Đường.

“Cậu tra được chưa?”

“Tra được rồi. Cậu đoán xem?” Giọng cậu ấy gấp gáp, “Năm ngoái công ty Trương Kiến Nghiệp có một khoản vay tám trăm ngàn tệ, người đứng ra bảo lãnh dưới danh nghĩa của cậu. Cậu hoàn toàn không biết gì đúng không?”

“Đúng.”

“Anh ta giả mạo chữ ký của cậu. Mình nhờ bạn kiểm tra hồ sơ đăng ký kinh doanh, nét chữ trên giấy bảo lãnh đó khác một trời một vực với chữ của cậu. Nhưng phía ngân hàng vẫn duyệt, chứng tỏ có người bên trong giúp sức.”

Khoản vay tám trăm ngàn, mượn danh nghĩa tôi để bảo lãnh.

Nếu anh ta không trả được, người ngân hàng tìm đến đòi nợ là tôi.

“Chuyện này báo cảnh sát được không?”

“Được, nhưng truy cứu rất khó. Vụ giả mạo chữ ký, nếu bên ngân hàng khăng khăng nói họ đã gọi điện thoại xác minh rồi, thì lại thành ra cãi vã đùn đẩy. Hơn nữa số tiền chỉ có tám trăm ngàn, so với căn nhà kia thì thấm tháp gì.”

“Thế thì cứ gác lại đã.”

“Gác lại? Niệm Sơ cậu có ý gì?”

“Việc anh ta giả mạo chữ ký, mình khoan hãy động đến. Cứ để đó.”

Tô Tiểu Đường hít một hơi lạnh ở đầu dây bên kia. “Cậu đang tích góp quân bài à?”

“Có lẽ vậy. Tiểu Đường, cậu giúp mình để mắt tới một chuyện. Cái khoản vay thế chấp căn nhà của Triệu Mạn, mỗi tháng phải trả bao nhiêu tiền lãi, ngày nào thì đáo hạn.”

“Để mình tra. Cậu đang đánh một bàn cờ lớn đấy à?”

“Chẳng lớn lao gì. Chỉ đang kiểm kê xem anh ta đã lôi của mình đi bao nhiêu thứ. Đếm rõ ràng rồi mới dễ bề tính sổ.”

“Bao giờ cậu mới tính sổ?”

“Sắp rồi.”

Tôi cúp máy.

Màn hình điện thoại tối dần, tôi lại nhìn xuống chiếc phong bì xi-măng dưới cùng tủ.

Chú Châu nói, điều kiện chưa thỏa mãn thì không thể kích hoạt được gì cả.

Điều kiện gì chứ? Ông ấy không nói.

Nhưng tính cách của bố, tôi thừa hiểu. Bố làm việc thích thắt nút. Gỡ đúng nút thì cửa mới mở.

Tôi lôi chiếc phong bì ra, xoay qua lật lại quan sát.

Mép phong bì được niêm phong bằng sáp, phía trên in hình con dấu bằng đồng thau cũ kỹ của bố tôi. Mặt sau phong bì viết một dòng chữ, đúng là nét bút của ông:

“Niệm Sơ tự mình mở. Thư này chỉ có hiệu lực sau khi con đã khôi phục lại thân phận tự do.”

Khôi phục lại thân phận tự do.

Tôi nhìn chằm chằm năm chữ đó rất lâu.

Khôi phục lại thân phận tự do. Nghĩa là ly hôn.

Điều kiện mà ông yêu cầu là tôi phải ly hôn.

Nói cách khác, thứ này kể từ ngày tôi và Trương Kiến Nghiệp ly hôn thì đã có hiệu lực rồi.

Nhưng chú Châu lại bảo, khi nào bị dồn đến bước đường cùng mới được mở.

Tại sao? Nếu điều kiện đã thỏa mãn, vì sao không để tôi mở nó ngay bây giờ?

Trừ phi những thứ bên trong một khi đã lấy ra, là sẽ không còn đường quay đầu nữa.

Tôi lại cất phong bì về chỗ cũ.

Không vội.

Cứ để Trương Kiến Nghiệp làm hết những việc anh ta muốn làm. Để anh ta chìa tất cả các móng vuốt ra, nhìn cho thật rõ ràng.

Rồi sau đó, chặt đứt từng cái một.

Ngày thứ chín.

Trương Kiến Nghiệp lại gọi điện thoại đến, lần này không phải để rào trước đón sau, mà là thông báo một việc.

“Niệm Sơ, ngày mai em rảnh không? Anh cần em đi cùng một chuyến tới phòng công chứng.”

“Công chứng gì nữa?”

“Lần trước sang tên căn nhà còn vướng một thủ tục chưa xong, cần chính em đến ký xác nhận.”

“Thủ tục gì? Sang tên chẳng phải xong hết rồi sao?”

“Đúng là xong rồi, nhưng ban quản lý tòa nhà cần một tờ giấy chứng nhận từ bỏ quyền lợi của chủ cũ, chỉ là làm hình thức thôi.”

Lại làm hình thức. Suốt ngày làm hình thức.

“Giấy chứng nhận từ bỏ quyền lợi?”

“Chỉ là để chứng minh em đã biết chuyện chuyển nhượng quyền sở hữu, và tự nguyện từ bỏ mọi quyền lợi cũng như quyền khiếu kiện về sau đối với căn nhà.”

Giọng anh ta rất thản nhiên, cứ như đang nói một việc vặt vãnh.

“Được, mai mấy giờ?”

“Mười giờ sáng, phòng công chứng khu Bắc.”

“Em tự đi là được.”

“Không không không, để anh đến đón.”

“Không cần. Em bắt taxi đi.”

Anh ta khựng lại một chút: “Thế cũng được. Em nhớ mang theo thẻ căn cước nhé.”

“Biết rồi.”

Cúp điện thoại, tôi ngồi im bất động.

Tự nguyện từ bỏ mọi quyền lợi về sau.

Anh ta bắt tôi ký cái này, là vì sợ tôi lật lọng. Có bản công chứng này trong tay, dù sau này tôi muốn kiện anh ta tội lừa gạt, anh ta cũng có chứng cứ để bảo tôi hoàn toàn tự nguyện.

Đây là ổ khóa thứ hai.

Ổ khóa thứ nhất là hai chữ “tự nguyện từ bỏ” trong thỏa thuận ly hôn. Ổ khóa thứ hai là “giấy chứng nhận từ bỏ” ở phòng công chứng.

Khóa hai lớp rồi mà vẫn chưa yên tâm. Chứng tỏ anh ta đang sợ.

Sợ tôi hối hận. Sợ tôi phát hiện ra sự thật. Sợ chuyện này sau này bị lật lại.

Anh đang sợ điều gì, chứng tỏ anh biết rõ mình đã làm cái trò gì.

Mười giờ sáng hôm sau, tôi có mặt ở phòng công chứng khu Bắc.

Trương Kiến Nghiệp đến sớm hơn tôi, mặc chiếc áo polo xanh đậm, đứng chờ tôi ở cửa sảnh.

Thấy tôi đến, anh ta bước tới đón: “Đến rồi à? Đi, vào thôi, nhanh lắm.”

Anh ta dẫn tôi lên một văn phòng trên tầng ba, bên trong có một người đàn ông trung niên đang ngồi, chắc là công chứng viên.

Trên bàn đặt một tập tài liệu. Công chứng viên đẩy tập tài liệu về phía tôi: “Cô Lâm, mời cô xem qua bản cam kết này. Nếu không có vấn đề gì thì ký tên điểm chỉ ở trang cuối là xong.”

Tôi cầm lên đọc.

Nội dung ghi: “Tôi là Lâm Niệm Sơ, xác nhận bất động sản tại số X đường Học Phủ, khu Bắc đã được chuyển nhượng cho cô Triệu Mạn vào ngày tháng năm. Tôi hoàn toàn biết rõ việc này và tự nguyện từ bỏ mọi quyền lợi cũng như quyền truy cứu trách nhiệm về sau đối với bất động sản nói trên.”

Quyền truy cứu.

Đến quyền truy cứu cũng bắt tôi phải từ bỏ.

Trương Kiến Nghiệp đứng bên cạnh, nét mặt điềm tĩnh, nhưng tôi thấy tay phải anh ta đút trong túi quần, cái túi hơi cựa quậy. Anh ta đang bấm điện thoại.

Có thể là đang bật máy ghi âm.

Muốn ghi âm lại lời tôi tự miệng đồng ý.

“Trên giấy cam kết không có các từ như ‘lừa đảo’ hay ‘nhầm lẫn’.” Tôi lên tiếng.

Công chứng viên ngẩng lên nhìn tôi: “Hả?”

“Ý tôi là, bản cam kết này chỉ ghi tôi tự nguyện từ bỏ. Nếu sau này phát hiện giao dịch chuyển nhượng này có yếu tố lừa đảo, thì bản cam kết này có ảnh hưởng đến quyền khởi kiện của tôi không?”

Sắc mặt Trương Kiến Nghiệp thay đổi.

Công chứng viên nhìn anh ta, rồi lại nhìn tôi.

“Bản cam kết này một khi đã ký tên công chứng, chắc chắn sẽ được dùng làm bằng chứng chứng minh cô tự nguyện định đoạt tài sản. Nếu sau này có tranh chấp pháp lý, bên kia có thể dùng bản công chứng này để phản biện.”

“Vậy tôi không ký.”

Trương Kiến Nghiệp rướn người tới: “Niệm Sơ!”

Tôi đứng dậy.

“Trương Kiến Nghiệp, anh bảo tôi từ bỏ quyền truy cứu trách nhiệm. Anh đang sợ cái gì?”

“Anh không sợ cái gì cả. Đây chỉ là một thủ tục bình thường thôi.”

“Thủ tục bình thường thì không cần phải từ bỏ quyền truy cứu. Sang tên đã xong rồi, nhà đã đứng tên Triệu Mạn rồi, tại sao còn bắt tôi ký loại giấy tờ này?”

Cơ mặt anh ta căng cứng. Công chứng viên ngồi bên cạnh không nói lời nào, cúi đầu nhìn mặt bàn.

“Niệm Sơ, em nghĩ nhiều rồi.”

“Tôi nghĩ nhiều? Trương Kiến Nghiệp, công ty của anh căn bản không hề bị đóng băng.”

Nét mặt anh ta đông cứng lại.

“Tôi đã kiểm tra thông tin đăng ký kinh doanh. Công ty anh hoạt động bình thường, không có bất kỳ tranh chấp pháp lý nào. Cái khoản nợ ba triệu tệ anh nói, căn bản không hề tồn tại.”

Căn phòng tĩnh lặng mất vài giây.

Công chứng viên đứng lên: “À ừm, nếu hai vị có chuyện riêng cần trao đổi, tôi xin phép ra ngoài một lát.”

Ông ấy bước ra ngoài, khép cửa lại.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và Trương Kiến Nghiệp.

Anh ta nhìn tôi: “Niệm Sơ, em biết từ lúc nào?”

“Lúc nào anh bảo tôi ký tên không quan trọng. Quan trọng là anh đã lừa tôi.”

“Anh không lừa em. Công ty đúng là đang gặp khó khăn, chỉ là chưa đến mức bị đóng băng thôi.”

“Vậy sao còn phải ly hôn giả?”

Anh ta cứng họng.

“Trương Kiến Nghiệp, Triệu Mạn không phải em họ anh. Hai người là bạn học cấp ba. Cô ta đã có thai bốn tháng rồi.”

Mặt anh ta trắng bệch ra.

“Con trai anh chuẩn bị dọn vào ở nhà của bố mẹ tôi, học cái trường điểm đúng tuyến đó. Đó mới là mục đích thực sự của anh.”

Anh ta lùi lại một bước, tựa lưng vào cửa.

“Niệm Sơ, nghe anh giải thích.”

“Không cần giải thích nữa. Bản cam kết này tôi không ký. Thứ anh lấy được anh cũng lấy rồi, muốn tham lam lấy thêm thì tôi không cho.”

Tôi xách túi, đi về phía cửa.

Anh ta đứng chắn ở cửa không chịu nhường đường: “Em định làm gì?”

“Tránh ra.”

“Niệm Sơ, nếu em định đi kiện anh, em cũng chẳng đòi lại được gì đâu. Chữ ký trên thỏa thuận ly hôn là đích thân em ký, giấy trắng mực đen rõ ràng.”

“Tôi biết.”

“Vậy em muốn thế nào?”

“Tôi không muốn thế nào cả. Tôi chỉ không muốn làm bất cứ việc gì giúp anh nữa. Bản cam kết này anh đi tìm người khác mà ký.”

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong đó. Nhìn vài giây, anh ta tránh sang một bên.

Tôi mở cửa bước ra.

Cuối hành lang là một ô cửa sổ kính chạm đất, ánh mặt trời chiếu vào chói mắt.

Giọng Trương Kiến Nghiệp vọng theo từ đằng sau:

“Niệm Sơ. Tốt nhất em đừng làm bừa. Đứa con của Triệu Mạn tháng sau là làm giấy chứng sinh rồi. Nếu em làm rùm beng lên, sẽ chẳng tốt cho ai đâu.”

Tôi không ngoái đầu lại. Đi xuống lầu, bước ra khỏi cổng phòng công chứng. Đứng trên bậc thềm hít một hơi thật sâu.

Điện thoại reo. Một tin nhắn SMS, lại là số lạ đó.

“Làm tốt lắm. Đừng ký. Bước tiếp theo anh ta sẽ càng nóng nảy. Kẻ nóng nảy ắt sẽ phạm sai lầm.”

Tôi nhắn lại: “Anh là ai?”

Không có hồi âm.

Tôi cất điện thoại, vẫy một chiếc taxi: “Bác tài, về khu Tây.”

Ngồi trên xe, tôi ngả lưng nhắm mắt.

Anh ta sẽ phạm sai lầm. Vậy thì cứ đợi anh ta phạm sai lầm.

Về đến căn nhà trọ nhỏ, tôi khóa cửa lại. Ngồi trên giường, xâu chuỗi lại tất cả mọi việc ngày hôm nay.

Trương Kiến Nghiệp đã biết tôi tra ra chuyện công ty. Cũng biết chuyện Triệu Mạn không phải em họ. Cũng biết Triệu Mạn đã mang thai.

Quân bài trong tay anh ta hiện tại: nhà đã sang tên, thỏa thuận ly hôn có chữ ký của tôi, khoản vay tám trăm ngàn tệ được bảo lãnh dưới danh nghĩa của tôi.

Quân bài trong tay tôi hiện tại: một phong bì xi-măng chưa bóc, tin nhắn của một người không quen biết, và một người chú tên Châu chẳng cho tôi biết gì sất.

Trông có vẻ như tôi chẳng có gì cả.

Nhưng có một điều anh ta không hề hay biết.

Tôi đã khôi phục lại thân phận tự do rồi. Điều kiện trên bì thư đã được thỏa mãn. Chỉ là tôi chưa mở nó ra mà thôi.

Điện thoại lại đổ chuông. Là Tô Tiểu Đường.

“Niệm Sơ, cậu sao rồi? Ban nãy Trương Kiến Nghiệp gọi điện cho mình.”

“Anh ta gọi cho cậu?”

“Anh ta hỏi mình cậu ở đâu. Mình không nói.”

“Anh ta còn nói gì nữa?”

“Anh ta bảo hôm nay tâm trạng cậu không ổn định, bảo mình khuyên cậu đừng kích động. Còn bảo cậu đã hiểu lầm chuyện gì đó, nhờ mình chuyển lời giúp.”

“Anh ta nói sao?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử