Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Anh ta bảo ‘Niệm Sơ mà không ra mặt, tôi sẽ tung hê vụ cô ta đi bảo lãnh vay nợ ra ngoài, để cô ta không còn chốn dung thân ở cái thành phố này nữa’.”

Tôi mỉm cười.

Anh ta vẫn còn muốn đe dọa tôi. Dùng chính cái khoản vay do anh ta giả mạo chữ ký để đe dọa.

Điều đó đồng nghĩa với việc anh ta đang công khai thừa nhận chuyện đó là do anh ta làm.

“Tiểu Đường, lúc anh ta nói câu đó, bên cạnh có ai không?”

“Có. Mẹ anh ta đứng đấy, cả con Triệu Mạn nữa. Triệu Mạn còn chêm vào một câu ‘Kiến Nghiệp anh đừng lo, cô ta chẳng làm nên trò trống gì đâu’.”

“Cậu có ghi âm lại không?”

“Có chứ. Cậu dặn mình để mắt giúp thì mình đã bật sẵn ghi âm rồi.”

“Tốt. Cất kỹ vào.”

Tôi đặt điện thoại xuống bàn.

Bàn cờ đang tiếp tục đi. Mỗi bước anh ta đi đều dẫm đúng vào cái bẫy mà tôi muốn anh ta dẫm.

Lại một tuần nữa trôi qua.

Hà Tu Văn gọi điện cho tôi: “Cô Lâm, lần trước cô có bảo cần một đội ngũ luật sư. Tôi đã sắp xếp xong, ba vị luật sư, lần lượt chuyên về bất động sản, hình sự và dân sự. Khi nào cô tiện gặp mặt?”

“Thứ hai tuần sau.”

“Vâng. Ngoài ra, trong tài khoản tín thác của cô có một khoản tiền gửi kỳ hạn đã đáo hạn, ba mươi triệu tệ. Cô muốn xử lý thế nào?”

“Tạm thời chưa đụng đến. Tôi hỏi anh một chuyện. Nếu tôi muốn lấy danh nghĩa cá nhân mua một khu bất động sản thương mại trong thành phố này thì mất bao lâu?”

“Nếu là nhà xây sẵn, giấy tờ đầy đủ thì trong vòng một tuần là xong.”

“Tìm giúp tôi xem ở khu Bắc thành có chỗ nào phù hợp không.”

“Khu vực nào ở Bắc thành ạ?”

“Gần đường Học Phủ.”

Hà Tu Văn khựng lại một giây.

“Vâng. Tôi sẽ gửi danh sách cho cô sớm nhất có thể.”

Cúp máy.

Đường Học Phủ.

Đó là con đường mà căn nhà của bố mẹ tôi tọa lạc.

Trương Kiến Nghiệp đã cướp đi căn nhà của tôi.

Tôi sẽ mua lại tất cả những thứ có thể mua được trên con đường đó.

Trương Kiến Nghiệp cuối cùng cũng hết kiên nhẫn.

Không phải đến tìm tôi. Mà là làm một chuyện còn ngu xuẩn hơn.

Lúc Tô Tiểu Đường gọi điện, giọng cậu ấy run rẩy.

“Niệm Sơ, Trương Kiến Nghiệp đã rao bán căn nhà đứng tên Triệu Mạn rồi.”

“Cái gì?”

“Anh ta xúi Triệu Mạn gửi bán căn nhà học khu của bố mẹ cậu qua môi giới rồi. Giá niêm yết mười ba triệu, yêu cầu bán gấp.”

Thời hạn hạn chế mua bán còn chưa hết cơ mà.

“Tiểu Đường, chưa hết hạn sao bán được?”

“Mình hỏi bạn bên môi giới rồi. Trương Kiến Nghiệp tìm một cò mồi chuyên làm hợp đồng âm dương, ký một bản hợp đồng mua bán kỳ hạn, bên mua đặt cọc trước, đợi hết hạn hạn chế sẽ sang tên. Nhưng tiền cọc người ta đã giao ba triệu rồi.”

“Ba triệu tiền cọc vào tay ai?”

“Triệu Mạn. Nhưng mình đoán tiền đã vào túi Trương Kiến Nghiệp.”

Ba triệu tiền cọc. Cộng với ba triệu tiền thế chấp vay vốn trước đó.

Căn nhà mười ba triệu này, anh ta đã moi ra được sáu triệu rồi.

“Văn phòng môi giới tên gì?”

“Mình gửi cho cậu.”

“Được.”

Tôi cúp điện thoại, nhắn cho luật sư Châu: “Anh ta bắt đầu bán nhà rồi. Ký hợp đồng âm dương ngay trong thời hạn cấm mua bán.”

Luật sư Châu phản hồi rất nhanh: “Việc này là phạm pháp. Cố định chứng cứ, có thể tố giác bất cứ lúc nào.”

“Tạm thời khoan hãy tố giác. Đợi anh ta nhận đủ tiền cái đã.”

“Nhận đủ tiền? Cô Lâm, lúc đó nhà rơi vào tay người khác mất rồi.”

“Sẽ không đâu. Trong thời hạn hạn chế mua bán thì không thể sang tên được. Anh ta chỉ có thể nhận tiền, không thể giao nhà. Bên mua giao tiền mà không nhận được nhà, sẽ quay ra kiện Triệu Mạn. Triệu Mạn bị kiện, Trương Kiến Nghiệp cũng chạy đằng trời.”

“Cô muốn đợi anh ta đi vào ngõ cụt, rồi hốt trọn ổ một thể?”

“Đúng.”

Luật sư Châu im lặng vài giây.

“Cô Lâm, phong cách của cô rất giống một người.”

“Ai?”

“Bố cô. Ông Lâm năm xưa từng hợp tác với tôi một lần. Cách đánh cờ của ông ấy giống hệt cô bây giờ. Không vội, không giục, đợi đối thủ tự đi vào thế cờ chết.”

Tôi không nói gì. Một lát sau tôi hỏi:

“Luật sư Châu, nếu tôi khởi kiện với lý do lừa đảo bất động sản, cộng thêm giả mạo chữ ký, giao dịch trái phép trong thời hạn hạn chế mua bán, lạm dụng vay thế chấp, với chừng ấy tội thì Trương Kiến Nghiệp kịch khung lĩnh án bao nhiêu năm?”

“Nếu định lượng được hết số tiền, gộp lại các tội danh, thì tầm năm đến bảy năm.”

“Tốt. Tôi biết rồi.”

“Cô muốn ra đòn vào lúc nào?”

“Đợi anh ta nhận nốt khoản tiền cuối cùng. Anh ta đang rất khát tiền. Một kẻ khát tiền thì không bao giờ chịu dừng tay.”

“Sao cô biết anh ta khát tiền?”

“Vì vốn điều lệ công ty anh ta chỉ có năm trăm ngàn, nhưng mức chi tiêu của anh ta vượt xa con số đó. Triệu Mạn tiêu xài rất hoang, đứa trẻ lại sắp ra đời. Anh ta cần nhiều tiền hơn nữa để đắp vào.”

“Nói cách khác là cô đang đợi anh ta tự đào hố chôn mình sâu hơn.”

“Đúng. Hố đào đủ sâu rồi, tôi sẽ hất đất lấp lại.”

Cúp máy.

Tôi đứng lên, đi đến bên cửa sổ.

Cảnh đêm khu Đông không đẹp bằng khu Bắc, nhưng vẫn có lác đác những ánh đèn.

Tôi nhớ lại ngày dọn ra khỏi ngôi nhà đó, Triệu Mạn đứng ở cửa cười rạng rỡ nói “cảm ơn chị”. Cô ta tưởng cô ta đã thắng. Trương Kiến Nghiệp cũng tưởng mình đã thắng.

Bọn họ không biết rằng, từ giây phút tôi mở chiếc phong bì đó ra, thắng bại của ván cờ này đã không còn là điều gì phải bàn cãi nữa.

Chỉ là họ chưa biết thôi. Sắp biết rồi.

Hai ngày sau Hà Tu Văn gửi danh sách tới.

Khu Bắc thành đoạn gần đường Học Phủ có ba khu bất động sản thương mại đang rao bán. Một là dãy cửa hàng mặt phố, diện tích bốn trăm mét vuông, giá chào hai mươi triệu. Hai là một tầng của tòa nhà văn phòng quy mô nhỏ, sáu trăm mét vuông, giá chào ba mươi lăm triệu. Còn lại là một căn shophouse độc lập, tính cả đất lẫn nhà là một ngàn hai trăm mét vuông, giá chào tám mươi triệu tệ.

Tôi chọn cái thứ ba. Tám mươi triệu tệ.

Phía Hà Tu Văn làm thủ tục cực kỳ nhanh gọn. Đội ngũ quản lý tài sản của Thụy Hòa làm việc chuyên nghiệp đến mức khiến người ta hoàn toàn an tâm. Chỉ ba ngày sau, trên giấy chứng nhận quyền sở hữu của căn shophouse độc lập đó đã đứng tên tôi.

Tôi không nói cho ai biết. Kể cả Tô Tiểu Đường.

Thứ hai, tôi gặp đội ngũ luật sư do Hà Tu Văn sắp xếp. Ba người, đều trạc độ tuổi bốn mươi, cái kiểu người mà trên mặt không có biểu cảm dư thừa nào.

Người đứng đầu họ Cố, tên Cố Minh Viễn.

“Cô Lâm, chúng tôi đã nghiên cứu kỹ hồ sơ của cô. Hiện tại có thể đi theo ba hướng. Hướng thứ nhất, hình sự: giả mạo chữ ký bảo lãnh vay vốn. Vụ này đã trình báo, đang đợi cảnh sát chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát. Hướng thứ hai, dân sự: khởi kiện hủy bỏ điều khoản phân chia tài sản trong thỏa thuận ly hôn với lý do lừa đảo, đòi lại bất động sản. Hướng thứ ba, hành chính: tố cáo hành vi mua bán trái quy định trong thời gian hạn chế, do Cục Quản lý nhà đất thụ lý.”

“Ba hướng có thể tiến hành song song không?”

“Được. Nhưng tôi đề xuất nên có trình tự. Án hình sự đi trước, sau khi có phán quyết định tội thì bên án dân sự sẽ vô cùng suôn sẻ. Hướng hành chính có thể tố cáo trước khi tòa dân sự mở phiên tòa, xem như chứng cứ bổ sung.”

“Vậy cứ làm theo trình tự đó. Hiện tại án hình sự tiến triển đến đâu rồi?”

“Cảnh sát đã lấy được hồ sơ vay vốn gốc từ ngân hàng. Kết quả giám định chữ ký giả mạo tuần sau sẽ có. Chỉ cần xác nhận không phải chữ ký của cô, là có thể phê chuẩn lệnh bắt giữ.”

“Được.”

“Còn một việc nữa.” Luật sư Cố lật tập tài liệu, “Cô có nhắc đến việc Trương Kiến Nghiệp hiện đang rao bán bất động sản đứng tên Triệu Mạn thông qua hợp đồng âm dương trong thời hạn hạn chế mua bán. Bản thân nguồn gốc của bất động sản này đã có tranh chấp. Nếu vụ kiện dân sự của chúng ta thành công, căn nhà này sẽ trở về tên cô. Khi đó giao dịch giữa Triệu Mạn và bên mua sẽ vô hiệu lực.”

“Vậy ba triệu tiền cọc của bên mua thì sao?”

“Nếu giao dịch vô hiệu, tiền cọc phải được hoàn trả lại cho bên mua. Nhưng nếu tiền đã bị Trương Kiến Nghiệp tiêu mất, thì đó là khoản nợ giữa Trương Kiến Nghiệp, Triệu Mạn và bên mua. Không liên quan đến cô.”

“Tôi hiểu rồi.”

Tôi đứng dậy, bắt tay ba vị luật sư.

“Luật sư Cố, xin ủy quyền toàn bộ cho các vị. Những việc tiếp theo nếu cần tôi đích thân ra mặt thì cứ báo trước là được.”

“Rõ thưa cô. Cô Lâm, có một việc tôi muốn nhắc nhở trước. Hiện tại Trương Kiến Nghiệp có thể vẫn chưa biết cô đang tiến hành các thủ tục pháp lý. Nếu anh ta biết trước, rất có khả năng anh ta sẽ tẩu tán tài sản hoặc tiêu hủy chứng cứ.”

“Anh ta sẽ không biết đâu.”

“Sao cô dám chắc?”

“Bởi vì hiện tại trong đầu anh ta chỉ toàn nghĩ cách làm sao bán quách căn nhà của tôi đi để lấy tiền mặt. Một kẻ đang mải đếm tiền, sẽ chẳng bao giờ ngẩng đầu nhìn trời đâu.”

Luật sư Cố liếc nhìn tôi, rồi gật đầu.

Mười ngày sau.

Hợp đồng âm dương của Trương Kiến Nghiệp xảy ra vấn đề.

Tô Tiểu Đường gọi điện đến, giọng điệu mang theo sự hả hê.

“Niệm Sơ, cậu đoán xem? Bên mua kia đổi ý rồi.”

“Sao thế?”

“Người mua tự đi kiểm tra thông tin pháp lý của căn nhà, phát hiện căn nhà này trong vòng hai năm bị thế chấp một lần, sang tên một lần, lại còn là nhà đang bị hạn chế mua bán. Người mua thấy có mùi, nhờ luật sư tra hỏi, luật sư bảo rủi ro quá lớn khuyên không nên mua. Người mua đòi trả cọc.”

“Trương Kiến Nghiệp trả chưa?”

“Chưa trả. Hắn bảo hợp đồng ký rồi, tiền cọc không trả lại. Bên mua dọa kiện.”

“Kiện thì cứ kiện.”

“Từ từ, chưa hết đâu. Luật sư bên mua lúc điều tra phát hiện chủ sở hữu cũ của căn nhà này là cậu. Nên ông ta hỏi Trương Kiến Nghiệp một câu.”

“Hỏi gì?”

“Hỏi là: Cô Lâm Niệm Sơ – chủ sở hữu cũ có biết căn nhà này hiện đang được rao bán không?”

Tôi bật cười.

“Trương Kiến Nghiệp trả lời sao?”

“Hắn bảo: Đây là do cô ta tự nguyện sang tên, không liên quan đến cô ta nữa.”

“Rồi sao?”

“Rồi luật sư kia bảo với người mua, tình huống này rất có thể dính đến việc lừa đảo chủ sở hữu cũ để chiếm đoạt tài sản. Nếu sau này chủ cũ khởi kiện, giao dịch sẽ bị vô hiệu. Người mua nghe vậy quýnh lên, đòi báo cảnh sát.”

Mọi việc đang diễn biến nhanh hơn.

“Báo cảnh sát chưa?”

“Chưa. Nhưng Trương Kiến Nghiệp cuống cuồng lên rồi, hắn xúi Triệu Mạn đi thương lượng với người mua. Triệu Mạn cãi nhau với người mua một trận nảy lửa, suýt thì choảng nhau.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi Triệu Mạn quay về cãi nhau với Trương Kiến Nghiệp. Bảo là họa do hắn gây ra sao bắt cô ta đi dọn dẹp. Trương Kiến Nghiệp bảo nhà đứng tên cô ta thì cô ta phải ra mặt. Triệu Mạn gào lên bảo mặc kệ, mặc xác hắn tự giải quyết.”

Vết nứt xuất hiện rồi. Vết nứt giữa Triệu Mạn và Trương Kiến Nghiệp.

“Tiểu Đường, Triệu Mạn có thai mấy tháng rồi?”

“Chắc tầm hơn bảy tháng rồi. Sắp đẻ rồi.”

“Cô ta và Trương Kiến Nghiệp đang ở đâu?”

“Vẫn chui rúc ở cái nhà trọ bên khu Đông. Căn nhà của bố mẹ cậu cô ta vẫn chưa dọn vào.”

“Tại sao?”

“Không biết. Chắc đợi đẻ xong mới dọn.”

Cũng có thể là có tật giật mình.

Hoặc cũng có thể do Trương Kiến Nghiệp không cho dọn.

“Tiểu Đường, giúp mình một việc.”

“Nói đi.”

“Vụ Triệu Mạn cãi nhau với người mua ấy, cậu có moi được thời gian địa điểm cụ thể không?”

“Để mình hỏi đứa bạn làm môi giới.”

“Hỏi được thì báo mình nhé. Mình cần chi tiết bối cảnh hiện trường.”

“Cậu định làm gì?”

“Thu mẻ lưới.”

Cậu ấy im lặng hai giây bên kia đầu dây.

“Niệm Sơ, cậu cứ mở miệng là thu lưới. Rốt cuộc trong tay cậu có con bài tẩy gì thế?”

“Hôm nào rảnh mời cậu đi ăn. Lúc đó kể hết cho nghe.”

“Cậu lại giấu diếm nữa rồi.”

“Lần này không phải giấu. Chỉ sợ rút dây động rừng thôi.”

“Thôi được rồi. Mình ngậm miệng lại là được chứ gì.”

Cúp điện thoại.

Tôi gọi cho luật sư Cố.

“Luật sư Cố, kết quả giám định chữ ký bên hình sự có chưa?”

“Có rồi thưa cô. Mới có kết quả chiều nay. Xác nhận chữ ký trên hồ sơ bảo lãnh vay không phải chữ ký của cô. Viện kiểm sát đã phê chuẩn lệnh bắt rồi.”

“Bao giờ thì bắt người?”

“Trong vòng ba ngày.”

“Được. Sau ba ngày khi Trương Kiến Nghiệp bị bắt, tôi muốn đồng thời đệ đơn kiện dân sự và nộp đơn tố cáo hành chính.”

“Tiến độ này hơi gấp. Cô chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn. Ép cả ba đường xuống một lúc, cho anh ta không còn đường để thở.”

“Rõ rồi. Hôm nay tôi sẽ chuẩn bị ngay tài liệu văn bản.”

“Luật sư Cố, còn một việc nữa.”

“Cô cứ nói.”

“Ba ngày nữa lúc Trương Kiến Nghiệp bị bắt, tôi muốn có mặt ở hiện trường.”

“Có mặt ở hiện trường?”

“Đúng. Tôi muốn anh ta nhìn thấy tôi.”

Luật sư Cố im lặng một nhịp. “Được. Tôi sẽ thu xếp.”

Ngày bắt giữ hình sự là vào thứ Năm.

Tám rưỡi sáng. Công ty Trương Kiến Nghiệp đóng đô trong một khu khởi nghiệp ở phía Nam, là cái văn phòng nhỏ xíu hai tầng.

Tôi ngồi trong quán cà phê của tòa nhà văn phòng đối diện, qua ô cửa kính sát đất nhìn về phía bên kia.

Hai chiếc xe cảnh sát đỗ xịch lại. Bốn đồng chí cảnh sát bước vào.

Mười phút sau, Trương Kiến Nghiệp bị giải ra ngoài.

Hai tay để phía trước, không còng. Dẫn giải với thái độ hợp tác.

Anh ta cúi gằm mặt bước lên xe cảnh sát. Trước khi cửa xe đóng lại, anh ta ngước mắt nhìn về phía tòa nhà văn phòng đối diện.

Tôi không chắc anh ta có nhìn thấy tôi không. Nhưng không sao. Những ngày sau này anh ta sẽ còn phải nhìn thấy tôi nhiều lần nữa.

Tô Tiểu Đường nhắn tin đến: “Thấy chưa? Bị tóm chưa?”

“Bị tóm rồi.”

“Trời đất ơi. Bị tóm thật rồi. Cậu làm thế nào hay vậy?”

“Đủ chứng cứ thôi.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi đến vụ kiện dân sự. Lấy lại căn nhà.”

“Niệm Sơ, nửa tháng qua rốt cuộc cậu đã trải qua chuyện gì vậy? Cậu như biến thành người khác thế.”

“Chẳng biến đi đâu cả. Chỉ là không diễn nữa thôi.”

“Diễn cái gì?”

“Diễn cái bộ dạng không màng thế sự.”

Cậu ấy gửi đến một tràng chữ dài ngoằng, đại ý là vừa xót xa vừa hả hê.

Tôi không trả lời từng dòng một.

Gửi tin nhắn cho luật sư Cố: “Đệ đơn kiện dân sự và tố cáo hành chính đi. Làm đồng thời.”

Luật sư Cố đáp: “Đã nộp.”

Sau đó tôi gọi điện cho Hà Tu Văn.

“Anh Hà, cái shophouse lần trước nhờ anh mua, nằm ở số mấy đường Học Phủ vậy?”

“Số 97 ạ.”

“Căn nhà Trương Kiến Nghiệp lừa tôi nằm ở số 103 Học Phủ. Cách nhau mấy nhà?”

“Ba tòa. Đi bộ khoảng hai trăm mét.”

“Tốt. Căn shophouse đó hiện tại đang để không đúng không?”

“Vâng. Khách thuê cũ hết hạn hợp đồng không gia hạn nữa.”

“Giúp tôi tu sửa lại. Làm thành một văn phòng luật sư thật hoành tráng. Biển hiệu phải to, phải nổi bật.”

“Văn phòng luật sư ạ?”

“Chưa chắc đã mở thật. Nhưng biển hiệu cứ treo lên đã. Tên để tôi nghĩ.”

“Rõ rồi. Bao giờ bắt đầu thi công ạ?”

“Bắt đầu từ hôm nay luôn.”

Số 97 Học Phủ. Cách căn nhà của bố mẹ tôi đúng hai trăm mét.

Trương Kiến Nghiệp sau khi ra ngoài – nếu anh ta có thể ra ngoài – hình ảnh đầu tiên đập vào mắt anh ta sẽ là nó.

Không vội. Cứ từ từ từng bước một.

Trương Kiến Nghiệp bị tạm giam mười lăm ngày.

Mười lăm ngày sau, anh ta được tại ngoại chờ điều tra. Vì số tiền giả mạo chữ ký “chỉ có” tám trăm ngàn tệ, không tính là đặc biệt nghiêm trọng, cộng thêm thái độ nhận tội thành khẩn.

Nhưng vụ án chưa xong. Tố tụng hình sự vẫn đang chạy, chờ ngày ra tòa.

Ngày được thả, anh ta gọi cuộc điện thoại đầu tiên cho tôi. Tôi nghe máy.

“Niệm Sơ.” Giọng anh ta khàn đặc, giống như ngậm phải cát lúc nói chuyện.

“Ừm.”

“Em báo cảnh sát à?”

“Đúng.”

Anh ta im lặng hồi lâu.

“Sao em lại làm như vậy?”

“Trương Kiến Nghiệp, anh giả chữ ký của tôi để đi vay vốn, tại sao tôi lại không báo cảnh sát?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử