Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Chuyện đó anh có thể giải thích.”

“Không cần đâu. Để ra tòa mà giải thích.”

“Niệm Sơ.” Giọng anh ta chùng xuống, “Anh biết em hận anh. Nhưng em không đến mức cạn tình như vậy. Anh ngồi tù mười lăm ngày rồi. Em có biết ở trong đó mùi vị thế nào không?”

“Không biết. Nhưng tôi biết anh lừa lấy nhà của tôi, dùng cớ dối trá ép tôi ly hôn, đuổi tôi ra khỏi nhà để vợ nhỏ con riêng của anh vào ở. Những chuyện đó thì tôi biết.”

“Niệm Sơ, chuyện đó không như em nghĩ đâu.”

“Chuyện gì không như tôi nghĩ? Công ty anh không bị đóng băng? Triệu Mạn không phải em họ anh? Đứa con cô ta mang trong bụng không phải của anh? Hai người không phải quen nhau từ hồi cấp ba? Những chuyện đó có chuyện nào không như tôi nghĩ?”

Anh ta cứng họng.

“Trương Kiến Nghiệp, anh bảo tôi giúp anh làm một việc. Ra đi tay trắng. Bây giờ tôi cũng muốn bảo anh làm một việc.”

“Việc gì?”

“Chờ đấy.”

Tôi cúp máy.

Ngày hôm sau, Triệu Mạn nhận được trát hầu tòa.

Tố tụng dân sự: Lâm Niệm Sơ khởi kiện Triệu Mạn, yêu cầu hủy bỏ giao dịch chuyển nhượng tài sản do lừa đảo, hoàn trả bất động sản số 103 đường Học Phủ khu Bắc.

Cùng ngày, Phòng Quản lý nhà đất nhận được đơn tố giác: Triệu Mạn bán trái phép nhà bị hạn chế chuyển nhượng, tình nghi ký hợp đồng âm dương.

Hôm đó Triệu Mạn gọi hơn bốn mươi cuộc điện thoại cho Trương Kiến Nghiệp.

Trương Kiến Nghiệp không bắt máy.

Bởi vì anh ta cũng nhận được một thứ.

Bản đề nghị mức án của Viện kiểm sát.

Ba năm.

Khoản bảo lãnh vay vốn bằng chữ ký giả trị giá tám trăm ngàn tệ, xét thái độ nhận tội thành khẩn và tình hình khắc phục hậu quả, đề nghị mức án ba năm.

Nhưng nếu vụ kiện dân sự chốt cứng tội danh anh ta dàn dựng ly hôn giả để tẩu tán tài sản trị giá hơn mười triệu tệ, thì sẽ không dừng ở mức ba năm đâu.

Tô Tiểu Đường đứng cạnh tôi chứng kiến tất cả những việc này xảy ra, miệng há hốc không khép lại được.

“Lâm Niệm Sơ. Cậu là quái vật à?”

“Cậu đã giúp mình rất nhiều.”

“Mình giúp cái gì? Mình chỉ chạy vòng vòng tra vài cái thông tin. Ván cờ này cậu giăng suốt hơn một tháng nay, bước nào cũng tính toán rành rọt.”

“Không phải bước nào cũng lường trước được. Việc anh ta bán nhà mình không ngờ lại nhanh đến vậy.”

“Cái đó là tự hắn đâm đầu vào chỗ chết.”

“Đúng. Tự anh ta nhảy xuống hố. Mình chỉ đứng trên bờ nhìn, không thèm đưa tay kéo lại thôi.”

Tô Tiểu Đường lắc đầu.

“Cậu có biết không, từ lúc quen cậu tới giờ, đây là lần đầu tiên mình cảm thấy cậu đáng sợ.”

“Đáng sợ lắm sao?”

“Đáng sợ chứ. Cậu dùng sức của một mình cậu ép hắn vào đường cùng. Hắn đi tù, nhà bị thu hồi, công ty bị điều tra, người tình bù lu bù loa. Từ lúc nào cậu trở nên như vậy?”

“Mình không hề thay đổi. Là anh ta ép mình.”

“Thế tiếp theo cậu định làm gì? Lấy lại được nhà rồi thì sao?”

“Lấy lại nhà xong, mình còn một việc lớn hơn cần làm.”

“Việc gì?”

“Để anh ta nếm mùi bị đánh mất.”

Ngày mở phiên tòa dân sự, Trương Kiến Nghiệp đến.

Triệu Mạn không đến. Luật sư của cô ta ra mặt thay, một thanh niên trẻ tuổi, trông có vẻ mới vào nghề chưa lâu.

Tại phiên tòa, luật sư Cố bày từng chứng cứ một ra trước mặt mọi người.

Thông tin đăng ký kinh doanh chứng minh công ty vẫn hoạt động bình thường. Thông tin hộ khẩu chứng minh Triệu Mạn không có quan hệ họ hàng với Trương Kiến Nghiệp. Hồ sơ khám thai tại bệnh viện phụ sản chứng minh thời gian mang thai của Triệu Mạn hoàn toàn trùng khớp với thời điểm đòi ly hôn giả. Video camera từ phòng công chứng ghi lại cảnh Trương Kiến Nghiệp thừa nhận “chưa đến mức bị đóng băng”. Tin nhắn đe dọa Trương Kiến Nghiệp gửi cho Tô Tiểu Đường. File ghi âm lời nói “Kiến Nghiệp bảo chị là người tốt” của Triệu Mạn vào ngày tôi dọn đi.

Từng món từng món một.

Trương Kiến Nghiệp ngồi trên ghế bị cáo, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xám tro.

Luật sư của anh ta cố gắng bào chữa, lập luận rằng ly hôn là tự nguyện từ hai phía, phân chia tài sản là kết quả của sự thỏa thuận.

Luật sư Cố phản bác: “Tiền đề của sự tự nguyện là phải được biết rõ sự thật. Nguyên cáo khi ký thỏa thuận ly hôn hoàn toàn không biết công ty bị cáo vẫn hoạt động bình thường, không biết mối quan hệ thực sự giữa Triệu Mạn và bị cáo, không biết Triệu Mạn đã mang thai. Bị cáo đã sử dụng thông tin bịa đặt để lừa dối, dụ dỗ nguyên cáo đưa ra quyết định định đoạt tài sản gây bất lợi cho chính mình, hành vi này đã cấu thành tội lừa đảo dân sự.”

Thẩm phán hỏi Trương Kiến Nghiệp: “Bị cáo, lúc đó anh đã nói với nguyên cáo rằng công ty bị đóng băng?”

Trương Kiến Nghiệp nhìn tôi một cái.

“Tôi bảo công ty gặp khó khăn. Có thể do cô ấy hiểu nhầm.”

“Theo đoạn băng ghi hình tại phòng công chứng, khi nguyên cáo trực tiếp chất vấn việc công ty không bị đóng băng, nguyên văn lời anh nói là ‘công ty đúng là đang gặp khó khăn, chỉ là chưa đến mức bị đóng băng’. Câu này có đồng nhất với nội dung ban đầu anh thông báo cho nguyên cáo không?”

Anh ta á khẩu.

Thẩm phán lại hỏi: “Bị cáo, mối quan hệ thực sự giữa anh và Triệu Mạn là gì?”

“Bạn bè.”

“Bạn bè? Triệu Mạn mang thai con của anh, anh lại nói với nguyên cáo cô ta là em họ anh. Đó cũng được gọi là quan hệ bạn bè sao?”

Có tiếng cười mỉa mai dưới hàng ghế dự khán.

Trương Kiến Nghiệp đan hai tay vào nhau, bấu chặt.

Khi phiên tòa kết thúc, Thẩm phán tuyên bố sẽ chọn ngày tuyên án sau.

Nhưng tất cả mọi người đều đã rõ kết quả rồi.

Ra khỏi cổng tòa án, Trương Kiến Nghiệp đứng trên bậc thềm đợi tôi.

Tôi và luật sư Cố sóng vai bước ra, nhìn thấy anh ta đứng đó.

“Niệm Sơ.”

Luật sư Cố liếc nhìn anh ta, rồi quay sang hỏi tôi: “Cô Lâm, cô có cần tôi ở lại cùng không?”

“Không cần đâu. Anh đi trước đi.”

Luật sư Cố rời đi.

Trương Kiến Nghiệp bước đến trước mặt tôi.

Anh ta sút cân rất nhiều. Mười lăm ngày tạm giam và hơn một tháng trời giày vò đã gọt của anh ta đi hai chục cân thịt.

“Niệm Sơ, em thắng rồi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Em hả hê lắm phải không?” Anh ta cười khẩy, nụ cười méo mó, “Anh bị tống vào trong đó mười lăm ngày. Công ty sắp sập. Triệu Mạn thì đòi chia tay. Căn nhà kia cũng sắp bị em lấy lại. Em vừa lòng rồi chứ?”

“Không vừa lòng.”

Nụ cười của anh ta cứng đờ.

“Em còn muốn thế nào nữa?”

“Trương Kiến Nghiệp, anh có biết căn nhà anh lừa đi đó đáng giá bao nhiêu tiền không?”

“Mười mấy triệu.”

“Đúng. Mười mấy triệu. Anh bỏ ra năm năm trời, diễn vai người chồng tốt suốt năm năm, để rồi lừa lấy mười mấy triệu đó.”

“Vậy thì sao?”

“Anh đã bao giờ nghĩ tới chuyện: nếu anh đừng mảy may nảy tà niệm đó, nếu anh cứ an phận mà sống với tôi qua ngày, không ngoại tình, không dối trá, không giở mấy trò mưu hèn kế bẩn đó, thì cái anh nhận được cuối cùng nào có dừng lại ở con số mười mấy triệu.”

Anh ta nhíu mày: “Em có ý gì?”

Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, mở một hình ảnh đưa cho anh ta xem.

Trên màn hình là bức ảnh chụp một tòa nhà. Số 97 Học Phủ. Tấm biển hiệu đã được treo lên, trên đó đề “Văn phòng Luật Cố Minh Viễn”.

Anh ta nhìn chăm chăm, không hiểu.

“Số 97 Học Phủ. Tôi mua đấy.”

Sắc mặt anh ta biến đổi: “Em mua?”

“Nguyên một tòa. Tám mươi triệu tệ.”

Anh ta cười một tiếng bật ra, như thể tôi đang nói sảng.

“Em lấy đâu ra tám mươi triệu?”

“Cái này anh không cần biết. Anh chỉ cần biết rằng, anh mất công lừa tôi lấy cái nhà mười mấy triệu, còn tôi vung tay mua luôn căn nhà tám mươi triệu ngay sát vách tòa nhà của anh.”

Nụ cười trên mặt anh ta vụt tắt.

Anh ta trân trân nhìn vào màn hình điện thoại của tôi, nhìn rất lâu.

Rồi ngẩng lên nhìn tôi, vẻ mặt ấy tôi chưa từng thấy bao giờ.

Không phải tức giận. Không phải kinh ngạc. Mà là một nỗi sợ hãi tột cùng ăn sâu vào tận xương tủy.

“Rốt cuộc em là ai?”

Tôi cất điện thoại.

“Tôi là vợ cũ của anh. Lâm Niệm Sơ.”

Nói rồi, tôi quay gót bỏ đi.

Sau lưng, giọng anh ta đuổi theo, run lẩy bẩy.

“Niệm Sơ. Niệm Sơ em đợi đã. Rốt cuộc em là ai? Em lấy đâu ra tiền? Tụi mình cưới nhau năm năm, sao anh lại không biết?”

Tôi không ngoái đầu.

Taxi đỗ xịch bên đường, tôi kéo cửa bước lên. Trước khi đóng sập cửa, tôi để lại một câu cuối cùng.

“Trương Kiến Nghiệp, anh bỏ ra năm năm trời để tính kế mười mấy triệu. Nhưng cái anh đánh mất, cả đời này anh tính cũng chẳng ra đâu.”

Cửa đóng sập lại. Xe lăn bánh.

Trong gương chiếu hậu, Trương Kiến Nghiệp đứng chết trân trước cửa tòa án, không nhúc nhích.

Phán quyết có kết quả vào một tuần sau đó.

Tòa tuyên hủy bỏ điều khoản phân chia tài sản trong thỏa thuận ly hôn, căn nhà số 103 Học Phủ đứng tên Triệu Mạn phải được hoàn trả cho Lâm Niệm Sơ.

Ngày nhận được bản án, Triệu Mạn đẻ. Sinh non. Nằm trong bệnh viện khóc lóc gọi cho Trương Kiến Nghiệp.

Trương Kiến Nghiệp không đến bệnh viện.

Bởi vì cùng ngày hôm đó anh ta cũng nhận được giấy triệu tập, đã chốt ngày mở phiên tòa xét xử hình sự. Anh ta cần chuẩn bị ra hầu tòa.

Tô Tiểu Đường gọi điện cho tôi, giọng điệu đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Niệm Sơ, tòa phán trả nhà rồi. Khi nào đi làm thủ tục sang tên?”

“Chưa vội. Để bọn họ giải chấp cái đã.”

“Thế chấp? À đúng rồi. Triệu Mạn vay ba triệu còn chưa trả.”

“Ba triệu đó Trương Kiến Nghiệp đã tiêu mất rồi. Nếu nhà phán trả lại cho mình, quyền thế chấp sẽ không tự động mất đi. Ngân hàng sẽ bắt Triệu Mạn trả lãi. Triệu Mạn không trả nổi, thì phải tìm Trương Kiến Nghiệp mà đòi.”

“Trương Kiến Nghiệp bây giờ móc đâu ra ba triệu? Công ty hắn sắp sập rồi, lại còn sắp phải đi tù.”

“Thế thì đó là vấn đề của Triệu Mạn rồi.”

Tô Tiểu Đường hừ lạnh một tiếng trong điện thoại.

“Đáng đời. Hồi đó cướp đồ của người ta hớn hở thế cơ mà, giờ gánh một đống nợ, đàn ông cũng chạy mất dép.”

“Không phải chạy. Chỉ là không màng tới cô ta nữa thôi.”

“Thì cũng thế cả. Niệm Sơ, cậu dự tính sao?”

“Làm xong những thủ tục cần làm. Rồi làm một việc.”

“Việc gì?”

“Ngày xử án hình sự của Trương Kiến Nghiệp, mình sẽ đến dự thính.”

“Cậu muốn chứng kiến hắn bị kết án à?”

“Đúng. Xem từ đầu đến cuối.”

“Mình đi với cậu.”

“Được.”

Trời lất phất mưa vào ngày mở phiên tòa hình sự.

Tô Tiểu Đường che ô đến đón tôi, chúng tôi cùng bước vào tòa án.

Trên băng ghế dự thính có vài người ngồi rải rác. Có một người tôi biết, là mẹ của Trương Kiến Nghiệp.

Thấy tôi bước vào, hai mắt bà ta trợn trừng lên. Rồi ánh mắt bà ta dừng lại trên chiếc áo khoác măng tô tôi đang mặc. Không phải hàng hiệu danh tiếng gì, nhưng chất liệu cực tốt.

Bà ta lại liếc sang Tô Tiểu Đường. Tô Tiểu Đường ném lại cho bà ta một nụ cười.

Lúc Trương Kiến Nghiệp bị dẫn giải ra, anh ta mặc chiếc áo của trại tạm giam. Ba ngày trước khi mở phiên tòa, anh ta đã bị bắt giam trở lại, nguyên do là trong thời gian được tại ngoại, anh ta đã cố tình liên lạc với Triệu Mạn hòng tẩu tán tài sản.

Nhìn thấy tôi ngồi trên ghế dự thính, anh ta khẽ khựng lại.

Rồi cúi đầu xuống.

Quá trình xét xử diễn ra rất nhanh. Chứng cứ rành rành, anh ta cũng đã cúi đầu nhận tội.

Thẩm phán tuyên án: Phạt tù có thời hạn ba năm sáu tháng.

Mẹ Trương Kiến Nghiệp ngồi trên ghế dự thính khóc nấc lên.

Trương Kiến Nghiệp cúi gằm mặt, trước khi bị dẫn đi, anh ta ngoái đầu nhìn lại một cái.

Không phải nhìn mẹ mình. Mà là nhìn tôi.

Môi anh ta mấp máy, hình như muốn nói điều gì đó. Nhưng cách xa quá, tôi không nghe được chữ nào.

Ra khỏi tòa án, mưa tạnh.

Tô Tiểu Đường bá vai tôi, hít một hơi thật sâu.

“Xong rồi.”

“Xong rồi.”

“Niệm Sơ, cậu thấy sao?”

Tôi nghĩ ngợi một chốc: “Nhẹ nhõm hơn một chút.”

“Có một chút thôi á?”

“Ừm. Những việc cần làm thì đã làm xong, nhưng vui không nổi. Dẫu sao năm năm qua cũng là thật. Những bữa cơm anh ta nấu, những ngày kỷ niệm anh ta nhớ, những lời anh ta từng nói, lúc đó là thật hay giả, mình không còn phân biệt được nữa rồi.”

Tô Tiểu Đường siết chặt lấy tay tôi.

“Cậu chẳng cần phân biệt làm gì. Những thứ đó là chuyện của anh ta. Cậu chỉ cần biết, từ hôm nay trở đi, cậu tự do rồi.”

“Mình đã tự do từ lâu rồi. Từ cái lúc ký vào cuốn sổ ly hôn màu xanh ấy.”

Cậu ấy nhìn tôi cười.

“Đi thôi. Kêu lẩu đi. Cậu muốn ăn gì cũng được.”

“Được.”

Chúng tôi dạo bước trên con đường bên ngoài tòa án, ánh nắng rẽ mây hắt xuống chiếu rọi mặt đường ướt sũng.

“À phải rồi,” Tô Tiểu Đường bỗng nhớ ra chuyện gì đó, “Cậu chưa nói cho mình biết rốt cuộc cậu lấy tiền ở đâu ra đấy. Cái vụ mua nhà tám mươi triệu ấy, rốt cuộc là sao?”

“Lúc nào ăn lẩu mình kể cho.”

“Cậu cứ thích thả thính mình thế à?”

“Không phải thả thính. Là chuyện này kể ra dài lắm.”

“Dài cỡ nào?”

“Kể từ thời ông ngoại mình.”

Tô Tiểu Đường dừng bước nhìn tôi. “Lâm Niệm Sơ. Rốt cuộc cậu còn giấu mình bao nhiêu chuyện nữa?”

“Không giấu gì cả. Mình cũng mới biết cách đây một tháng thôi.”

“Biết gì?”

“Biết được nhà mẹ mình họ Bùi. Biết được ông ngoại mình để lại cho mình một khoản tiền. Biết được cái nhà mười mấy triệu mà Trương Kiến Nghiệp diễn suốt năm năm mới lừa được, chỉ là tiền lẻ của cái khoản kia.”

Miệng Tô Tiểu Đường há hốc, mãi không ngậm lại được.

“Tiền lẻ?”

“Tiền lẻ.”

“Rốt cuộc là bao nhiêu?”

“Ăn lẩu rồi nói.”

Cậu ấy đấm thùm thụp vào lưng tôi. “Lâm Niệm Sơ cậu là ác quỷ à.”

Tôi cười.

Cười thực sự. Nụ cười đầu tiên từ cái ngày dọn ra khỏi căn nhà đó.

Trong quán lẩu, đối diện với nồi lẩu đang sôi sùng sục, vẻ mặt Tô Tiểu Đường đã chuyển từ chấn động sang ngây dại.

“Hơn tám trăm triệu tệ.”

“Đúng.”

“Hơn tám trăm triệu.”

“Ừm.”

“Ông ngoại cậu để lại cho cậu.”

“Phần của mẹ mình.”

Cậu ấy buông đũa, úp mặt vào hai lòng bàn tay.

“Mình lương tháng sáu ngàn.”

“Tiểu Đường.”

“Cậu cho mình hoàn hồn lại chút.” Cậu ấy ngẩng đầu lên, “Lâm Niệm Sơ, bây giờ cậu là người có hơn tám trăm triệu tệ. Cậu sống chui rúc trong căn nhà trọ bốn mươi mét vuông suốt một tháng. Cậu bị mẹ Trương Kiến Nghiệp đuổi ra khỏi nhà mà không nói lấy một lời. Cậu trơ mắt nhìn Triệu Mạn dọn vào tận nơi để quy hoạch phòng cho em bé. Cậu là người có tám trăm triệu tệ đấy!”

“Lúc đó mình đã biết đâu.”

“Lúc cậu biết rồi cậu cũng có làm ầm lên đâu. Cậu lẳng lặng theo đuổi một đống thủ tục pháp lý suốt hơn một tháng trời, từng bước từng bước dồn hắn vào đường cùng. Cậu nắm trong tay tám trăm triệu mà cậu vẫn còn nói lý lẽ đi theo quy trình á?”

“Có tiền không có nghĩa là được làm trái luật.”

Cậu ấy nhìn tôi.

“Cậu quá bình tĩnh. Đổi lại là mình, mình đã xách theo một xe luật sư đến trước mặt hắn tát sưng mặt hắn rồi.”

“Thế thì chưa đủ. Tát vỡ mặt chỉ hả giận nhất thời. Mình muốn anh ta đau đớn cả đời.”

“Bây giờ hắn đau chưa?”

“Đau rồi. Anh ta vào tù ba năm rưỡi. Lúc ra tù công ty không còn, đàn bà bỏ đi, con cái không biết ai nuôi. Quan trọng nhất là, anh ta biết mình dư sức vung tay mua căn nhà tám mươi triệu, nhưng sẽ mãi mãi không bao giờ biết được con số thực sự. Đó mới là thứ đau đớn nhất.”

Tô Tiểu Đường nhúng một miếng sách bò vào nồi lẩu, tống vào miệng nhai nhồm nhoàm.

“Cậu nói đúng. Bắt hắn phải tự đoán, còn giày vò hơn là nói toẹt ra.”

“Cho nên cậu cũng đừng kể lung tung với ai nhé.”

“Mình chả thèm kể. Có đánh chết cũng không kể.” Cậu ấy giơ tay thề thốt, “Nhưng cậu phải hứa với mình một việc.”

“Việc gì?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử