Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trong đó, hắn kể lể tôi – một người vợ thành phố – khinh thường nghèo khó, coi rẻ họ hàng quê mùa.

Hắn viết tôi “chiếm giữ” căn nhà lớn, nhưng đến cả chuyện để họ về ăn Tết cũng không cho; viết tôi “độc ác”, lúc mẹ hắn bệnh nặng thì “ôm tiền bỏ trốn”; thậm chí còn bóng gió tôi có hành vi tẩu tán tài sản chung của hai vợ chồng.

Cuối cùng, hắn kết bài bằng một câu cực kỳ kích động:

“Nhà họ Giang chúng tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì, để bị một người đàn bà như thế phá tan nát như ngày hôm nay?!”

Lập tức, dư luận trong các nhóm nổi lên dữ dội.

Những họ hàng xa tít tắp chẳng hề liên quan, hàng xóm cũ ở quê của Giang Đào, thậm chí là mấy người tôi chỉ gặp đúng một lần trong đám cưới, cũng ùn ùn nhảy ra mắng chửi tôi không tiếc lời.

“Phụ nữ bây giờ ghê gớm thật đấy, học hành cuối cùng cũng vứt cho chó ăn rồi!”

“Chẳng có tí đạo đức truyền thống nào, không hiếu thuận với cha mẹ chồng, còn muốn đá cả đàn ông ra ngoài. Đúng là độc ác quá thể!”

“Giang Đào đúng là xui tám kiếp, cưới phải thứ đàn  phá nhà hại tổ.”

Toàn những lời bẩn thỉu, cay nghiệt, không thể lọt tai nổi.

Tôi như thể đã trở thành tội đồ tệ hại nhất thiên hạ, bị trói vào ghế xử tội của dư luận, hứng chịu từng đợt mắng nhiếc từ tất cả mọi người.

Còn chồng tôi – Giang Đào – lại đóng vai trò quan trọng nhất trong màn kịch này: một “nạn nhân hoàn hảo” bị vợ phản bội, vừa si tình vừa bất lực.

Anh ta gửi một đoạn giống hệt nhau vào tất cả các nhóm, giọng điệu khiêm nhường đầy đau khổ:

“Xin mọi người đừng trách Lâm Thư, là do tôi  dụng, không thể cho cô ấy cuộc sống như mong muốn, nên cô ấy mới bất mãn mà hành xử cực đoan như vậy. Bình thường cô ấy không phải người như thế đâu, chỉ là áp lực quá lớn thôi. Tôi sẽ cố gắng khuyên cô ấy quay về. Nhà cửa yên ổn thì việc gì cũng suôn sẻ, xin hãy cho chúng tôi chút không gian.”

Hay thật  “bất mãn trong lòng”.

Hay lắm  “nhà cửa yên ổn thì việc gì cũng suôn sẻ”.

Chỉ vài câu ngắn ngủi, vừa đẩy tôi lên cột nhục “tham giàu ghét nghèo, vô lý gây chuyện”, vừa dựng bản thân anh ta thành người đàn ông bao dung, nhẫn nhịn, vì đại cục  nhún nhường.

Đúng là một màn diễn xuất đỉnh cao.

Điện thoại tôi hoàn toàn nổ tung, những tin nhắn mắng nhiếc và “khuyên nhủ” tràn về như thủy triều.

Nhưng tôi chẳng trả lời lấy một cái.

Tôi chỉ bình tĩnh mở app du lịch, đặt tiếp chặng kế tiếp đến Phần Lan, ở nhà kính ngắm cực quang.

Điện thoại đổ chuông – là cô bạn thân Chu Tình gọi đến, giọng cô ấy tức đến mức sắp nổ tung.

“Lâm Thư! Cậu thấy chưa? Cái nhà đó đúng là định nghĩa mới của từ mặt dày! Tên Giang Đào kia đúng là đỉnh cao của thể loại trà xanh! Cậu phản đòn đi chứ! Lật hết mấy chuyện xấu của họ ra cho thiên hạ biết!”

Tôi nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, bình tĩnh đáp: “Đừng vội, để họ diễn.”

“Đạn bắn ra rồi, thì cứ để nó bay một lúc đã.”

“Sân khấu càng dựng cao, lúc ngã xuống sẽ càng đau.”

Tôi vừa cúp máy, “chiêu bài tình cảm” của Giang Đào liền tới đúng giờ.

Anh ta bắt đầu gửi cho tôi hàng loạt tin nhắn WeChat, toàn là ảnh chụp của chúng tôi trước kia.

Có tấm bóng lưng hai đứa ngắm hoàng hôn ở Bali, có tấm anh ta cười rạng rỡ thắp nến mừng sinh nhật tôi, có tấm ôm nhau trong phòng khách trống rỗng ngày đầu dọn vào nhà mới.

Mỗi tấm ảnh đều kèm theo vài dòng chữ đầy tình cảm:

“Tiểu Thư, em còn nhớ nơi này không? Em từng nói, đây là hoàng hôn đẹp nhất em từng thấy.”

“Vợ à, lúc đó em ước điều gì nhỉ? Có phải là mong chúng ta bên nhau đến đầu bạc răng long?”

“Ngôi nhà không có em, dù lớn đến đâu cũng chỉ là cái xác rỗng. Về đi, được không?”

Tôi lướt qua từng bức ảnh, chỉ thấy mỉa mai đến chua chát.

Đúng, tôi còn nhớ.

Tôi nhớ rõ sau khi tôi nói “hoàng hôn đẹp quá”, câu tiếp theo của anh ta là: “Nếu ba mẹ và em trai anh cùng đến được thì tốt biết mấy, họ chưa ra nước ngoài bao giờ.”

Tôi nhớ rõ sau khi tôi ước nguyện và anh ta thổi nến, anh ta đã nói: “Hy vọng sang năm em trai anh và bạn gái nó cũng dọn về ở cùng, càng đông càng vui.”

Tôi nhớ  ngày hai đứa dọn vào nhà mới, tôi còn háo hức lên kế hoạch cho một thế giới hai người. Thế mà chỉ hôm sau, anh ta đã đưa chìa khóa dự phòng cho mẹ mình.

Tình yêu mà anh ta gọi, sự sâu sắc mà anh ta kể, hóa ra từ đầu đã có điều kiện đi kèm.

Điều kiện đó là: tôi phải vô điều kiện chấp nhận, bao dung và nuôi dưỡng cái gia đình gốc rễ ăn bám của anh ta.

Tình yêu của tôi, là huân chương để anh ta trưng ra, cũng là vốn liếng để anh ta hiếu thuận với cha mẹ, nâng đỡ em trai.

Còn tôi – Lâm Thư – chẳng qua chỉ là công cụ trong vở kịch “cuộc đời hoàn hảo” của anh ta, phải bỏ tiền, bỏ sức, mà không được oán than nửa lời.

Điện thoại lại rung – là tin nhắn mới nhất từ anh ta.

“Tiểu Thư, mẹ anh lại ngất nữa rồi, bác sĩ nói bà không thể chịu thêm  sốc nào nữa. Anh xin em, em về đi, cả nhà mình ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, được không?”

Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, lặng lẽ tắt điện thoại.

Màn diễn… đến lúc kết thúc rồi.

Còn vở kịch thật sự – mới chuẩn bị bắt đầu.

04

Tôi canh giờ bên Trung Quốc, đợi đến chín giờ tối.

Khoảng thời gian này, đa số mọi người đã kết thúc một ngày làm việc, nằm dài trên sofa lướt điện thoại – chính là thời điểm các nhóm chat hoạt động sôi nổi nhất.

Mẹ chồng tôi chắc vừa mới “tỉnh lại” sau cơn ngất, khí thế hừng hực tag tôi trong nhóm “Gia tộc họ Giang nghị sự”:

“Lâm Thư! Cô  thứ con dâu bất hiếu! Cô còn lương tâm không vậy! Nếu còn coi tôi là mẹ, thì lập tức quay về quỳ xuống xin lỗi tôi!”

Một lời mở màn hoàn hảo.

Thời  đã tới.

Tôi không trả lời bất cứ dòng chữ nào, mà trực tiếp gửi vào tất cả các nhóm liên quan đến nhà họ Giang một tập tin.

Đó là một bảng Excel tôi đã thức trắng cả đêm để soạn thảo tỉ mỉ.

Tên file, tôi đặt đơn giản nhưng đầy tính phán xét:

“Bảng thống kê không đầy đủ chi tiêu và tổn thất tài sản do gia đình Giang Đào đến thăm và ăn Tết trong ba năm gần đây.”

Ngay khoảnh khắc bảng được gửi đi, những nhóm chat náo loạn lập tức rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ.

Tôi như nhìn thấy từng cặp mắt phía bên kia màn hình, đang ngập ngừng, nghi hoặc mà bấm mở file.

Nội dung bảng  rõ ràng, chi tiết, lạnh lùng đến vô cảm.

Phần một: Chi tiêu sinh hoạt.

Tôi liệt  từng lần họ đến nhà, số người, số ngày lưu trú – tất cả đều tô đỏ, bôi đậm cho nổi bật.

Dưới mục chi tiết là chi phí ăn uống.

Tôi không viết một con số chung chung, mà liệt kê cụ thể từng loại thực phẩm tôi đã mua: bò Úc nhập khẩu, cá hồi Na Uy chuyển bằng đường hàng không, các loại bánh kẹo đắt đỏ và trái cây hữu cơ dành cho lũ trẻ…

Mỗi khoản chi tiêu đều kèm theo bản scan hóa đơn siêu thị chất lượng cao.

Tổng kết sau ba năm, chỉ riêng phần ăn uống: 87.200 tệ.

Phần hai: Chi phí sinh hoạt cố định.

Tôi đính kèm hóa đơn điện, nước, gas trong suốt năm năm qua của nhà tôi.

Bằng biểu đồ cột, tôi đánh dấu rõ ràng: mỗi lần họ tới, hóa đơn đều tăng vọt gấp ba lần so với mức bình thường.

Một đợt “nghỉ dưỡng” nửa tháng của họ, tốn kém hơn cả ba tháng hai vợ chồng tôi sinh hoạt.

Phần ba  cũng là phần “sốc” nhất: Tổn thất tài sản.

Bộ sofa da thật màu trắng bị thằng cháu dùng bút lông vẽ loang lổ – tôi đính kèm hóa đơn mua 28.000 tệ và báo cáo của công ty vệ sinh chuyên nghiệp xác nhận không thể làm sạch hoàn toàn.

Cặp bình cổ đời Thanh mà Giang Dũng làm vỡ  tôi đính kèm giấy chứng nhận đấu giá lúc ba tôi mua,  bảng định giá chính thức: 150.000 tệ.

Chiếc laptop tôi dùng để làm việc bị cháu họ nghịch nước làm hỏng – báo giá sửa chữa từ website Apple: 8.500 tệ.

Còn có: sàn gỗ bị trầy, thảm len bị bẩn, tượng sưu tầm giới hạn bị lấy làm đồ chơi…

Từng mục đều kèm ảnh, hóa đơn hoặc văn bản định giá.

Tổng thiệt hại vượt quá 200.000 tệ.

Nhưng vẫn chưa hết.

Cuối bảng, tôi còn “tặng kèm” một danh sách mang tên: “Thống  chưa đầy đủ các món quà thân tình.”

Ba năm trước, em chồng Giang Dũng “mượn” bộ máy ảnh Canon 5D Mark IV kèm ống kính đỏ, đến giờ chưa trả – trị giá khoảng 40.000 tệ.

Hai năm trước, mẹ chồng tôi “mượn đeo thử” chiếc vòng vàng cưới nặng 80 gram, hiện cũng chưa thấy hoàn lại.

Năm ngoái, em dâu “vô tình thích” rồi vác đi luôn chiếc túi Chanel CF mà tôi mua tặng sinh nhật cho chính mình – giá trị hơn 50.000 tệ.

Mỗi món đồ đều có ảnh chụp rõ ràng và giá thị trường đi kèm.

Cuối bản danh sách là một con số tổng kết chói mắt.

Khi con số khổng lồ ấy – vượt xa sức tưởng tượng của họ – hiện ra trước mắt tất cả mọi người, cả thế giới như rơi vào câm lặng.

Tôi đợi tròn năm phút.

Trong năm phút tĩnh lặng đến nghẹt thở đó, không một ai lên tiếng.

Rồi tôi mới chậm rãi gửi cùng một câu vào tất cả các nhóm:

“Những chi phí trên, cùng vô số khoản chi ẩn không thể thống kê, suốt năm năm qua trong cuộc hôn nhân này, tôi – Lâm Thư – chưa từng so đo một đồng.”

“Nhưng nếu Giang Đào đã nói tôi ‘tâm  không cân bằng’, thì đúng là tôi nên ngồi tính lại cẩn thận một lần.”

“Bây giờ, xin hỏi mọi người: rốt cuộc là ai… mới không cân bằng?”

Câu nói ấy như tảng đá nặng ném xuống mặt hồ yên tĩnh.

Không, không phải hồ –  chảo dầu sôi.

Ngay sau đó, tôi tung ra  khí thứ hai.

Là một đoạn ghi âm.

Trong đó là giọng tôi yếu ớt, khàn đặc vì cảm: “Chồng ơi, em mệt quá, sốt 39 độ rồi… hôm nay mình không nấu ăn nữa được không, gọi đồ ngoài nhé…”

Tiếp theo là giọng Giang Đào, rõ ràng và đầy khó chịu: “Nấu có bữa cơm thôi mà, có chết được đâu. Mẹ anh với mọi người từ xa mới đến một lần, ăn đồ ngoài ra thể thống gì? Em ráng chút đi.”

“Ráng chút đi.”

Bốn chữ ấy, xen lẫn với tiếng ho rũ rượi của tôi lúc đó, vang lên không ngớt trong tất cả các nhóm họ hàng.

Trong tích tắc, toàn bộ nhóm chat chìm vào im lặng như nghĩa địa.

Những “người chính nghĩa” vừa nãy còn hăng máu công kích tôi, giờ đều hóa thành câm nín.

Tôi nhìn mây trời đổi hình ngoài cửa sổ, cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên trong suốt những ngày qua.

Cảm giác này – thật sảng khoái.

05

Bảng chi tiêu và đoạn ghi âm như hai quả bom hạng nặng, thổi bay lớp vỏ “gia đình hòa thuận” mà nhà họ Giang cố duy trì bấy lâu.

Nội bộ bắt đầu rạn nứt  nhanh hơn cả tôi dự đoán.

Người đầu tiên “quay xe” ủng hộ tôi lại là một nhân vật bất ngờ – em họ xa của Giang Đào: Giang Nguyệt.

Cô ấy nhắn tin riêng cho tôi, chỉ vỏn vẹn một chữ kèm icon con bò: “Chị dâu, đỉnh!”

Rồi gửi liền mấy đoạn tin nhắn thoại:

“Chị dâu ơi, chị đúng là idol của em! Đã quá! Em đã ngứa mắt cái nhà này lâu rồi! Năm nào nhà em đến chúc Tết bác cả, bà bác – cũng chính là mẹ chồng chị – cứ như máy quét mà dán mắt vào vòng cổ của mẹ em, còn nói công việc của em trai em là chị xin giúp mà sao lương bèo thế! Làm như cả thế giới nợ nhà họ vậy đó!”

Trong giọng Giang Nguyệt, vừa có sự tức giận bị dồn nén lâu ngày, vừa có vẻ khoái chí khi chứng kiến cảnh nhà tan nát.

Từ hôm đó, cô ấy trở thành “phóng viên chiến trường” mà tôi cài cắm trong nội bộ kẻ địch, liên tục cập nhật cho tôi những diễn biến máu lửa của nhà họ Giang.

Bảng Excel của tôi trở thành “chủ đề cấm” trong nhóm chính của gia tộc họ Giang.

Không ai dám nhắc công khai, nhưng trong các nhóm nhỏ, cuộc trò chuyện đã nổ tung.

Thím hai  người nổi tiếng keo kiệt nhất nhà – là người đầu tiên “bóng gió mỉa mai” trong nhóm:

“Ối giời ơi, giờ em mới biết, đến nhà anh cả ăn Tết mà tốn kém dữ vậy đó! Nào bò nào cá hồi, bọn em nhà nghèo quá, sau này chắc không dám đến nữa đâu, ăn không nổi.”

Bề ngoài nghe có vẻ là tự ti, nhưng ai cũng hiểu: mũi nhọn đang chĩa thẳng vào mẹ chồng tôi và nhà Giang Dũng.

Ý là: Lợi thì nhà mấy người hưởng, còn giờ bắt họ hàng gánh tiếng “hút máu”.

Mẹ chồng tôi lập tức tức tối tag thím hai:

“Trương Quế Phân, ý chị là  đấy? Chúng ta là người một nhà, tính toán thế làm gì? Chính là con nhỏ Lâm Thư kia cố tình ly gián, chị lại bị nó dắt mũi rồi!”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử