Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Xem tài liệu gì?”

“Tài liệu về cô ấy.”

Anh lấy từ trong người ra một xấp hồ sơ.

“Đây là những gì thám tử tư điều tra được. Anh không dám để bên ngoài, sợ em phát hiện.”

Tôi nhận lấy tập tài liệu, lật từng trang.

Bên trong ghi rất chi tiết thông tin của người phụ nữ ấy.

Họ tên: Triệu Cảnh Vân.

Ngày sinh: Cùng ngày sinh với chồng tôi.

Ảnh chụp hồi nhỏ của cô ấy giống Triệu Cảnh Xuyên như đúc.

Kèm theo đó còn có báo cáo giám định ADN, kết quả xác nhận hai người có quan hệ huyết thống trực hệ.

“Đã xác nhận rồi sao?”

Tôi kinh ngạc nhìn anh.

“Tuần trước anh mới nhận được kết quả.”

Anh lau nước mắt.

“Anh định tìm một dịp thích hợp để nói với em, không ngờ…”

“Thế còn chuyện anh đập tường?”

“Anh định làm một ngăn bí mật trong phòng ngủ để cất những thứ quan trọng.”

Anh giải thích.

“Anh sợ lỡ có trộm vào, những bằng chứng này sẽ mất.”

“Sao anh không nói thẳng với em?”

“Anh sợ.”

Anh cúi đầu.

“Anh sợ em không tin. Sợ em nghĩ anh có vấn đề. Dù sao một người đàn ông nửa đêm chui xuống gầm giường, nói ra thì ai mà tin được.”

Tôi im lặng.

Đúng vậy.

Ai sẽ tin chứ?

Nếu không tận mắt chứng kiến, chính tôi cũng sẽ không tin.

“Xin lỗi.”

Anh nắm lấy tay tôi.

“Anh không nên giấu em.”

“Đáng lẽ anh phải nói với em sớm hơn.”

Tôi khẽ thở dài.

“Chúng ta là vợ chồng. Có chuyện gì mà không thể cùng nhau đối mặt?”

“Anh biết mình sai rồi.”

Anh ngẩng đầu lên, trong mắt ngập tràn vẻ áy náy.

“Vợ à, em tha thứ cho anh lần này được không?”

Tôi nhìn vào đôi mắt ấy.

Đôi mắt tôi đã ngắm nhìn suốt mười năm qua.

Trong đó có sự hối lỗi.

Có thấp thỏm.

Cũng có cả hy vọng.

“Lần sau không được làm vậy nữa.”

Tôi nói.

“Anh hứa sẽ không bao giờ như thế nữa.”

Anh gật đầu thật mạnh.

“Thế bây giờ… anh có thể chui ra khỏi gầm giường trước được không?”

Anh khựng lại một chút.

Rồi bật cười.

Anh bò ra khỏi gầm giường, phủi lớp bụi bám trên người.

“Em gái anh… cô ấy biết anh tồn tại không?”

Tôi hỏi.

“Chưa biết.”

Anh lắc đầu.

“Anh không dám tùy tiện nhận người thân, sợ làm cô ấy hoảng.”

“Vậy anh định làm thế nào?”

“Anh muốn nhờ người trung gian tiếp xúc trước.”

Anh đáp.

“Đợi cô ấy chuẩn bị tâm lý xong rồi mới chính thức gặp mặt.”

“Em sẽ đi cùng anh.”

Tôi nói.

“Được.”

Anh nắm chặt tay tôi.

Đêm ấy, chúng tôi nói chuyện rất nhiều.

Về người em gái bị bắt cóc của anh.

Về quãng thời gian suốt bao năm qua anh tìm kiếm cô.

Về lý do anh thường chui xuống gầm giường lúc nửa đêm.

Thì ra từ nhỏ anh đã biết mình có một người em gái.

Khi bố mẹ còn sống, năm nào họ cũng đi tìm cô.

Sau khi bố mẹ qua đời, trách nhiệm ấy được giao lại cho anh.

Ba mươi năm.

Anh chưa từng từ bỏ.

Cho đến ba tháng trước, thám tử tư cuối cùng cũng tìm được manh mối ở thành phố bên cạnh.

Anh mừng đến mức đêm nào cũng mất ngủ.

Nhưng lại không dám nói với tôi.

Chỉ có thể đợi tôi ngủ say rồi lặng lẽ thức dậy nghiên cứu tài liệu.

Để không bị phát hiện, anh thậm chí còn hình thành thói quen trốn dưới gầm giường.

“Em biết không?”

Anh cười bất lực.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử