BÍ MẬT TRONG BÁO CÁO KHÁM THAI-1

Chương 2: 2497 Chương 2

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦
2

Là cơ thể tôi có vấn đề, không thể giữ được đứa bé?

Hay là…

Chính các con có vấn đề?

Mỗi một suy đoán đều như một lưỡi dao sắc bén, cứa mạnh vào tim tôi.

Về đến nhà, Cố Hạo lập tức chui vào bếp.

Chẳng bao lâu sau, tiếng thái rau và tiếng nước chảy vang lên từ trong đó.

Mọi thứ vẫn giống như mọi ngày.

Ấm áp và yên bình.

Nhưng tôi biết, có thứ gì đó đã hoàn toàn vỡ vụn.

Tôi nằm co ro trên ghế sofa, cuộn mình lại thành một khối.

Vùng bụng dưới truyền đến cơn đau âm ỉ nhẹ nhàng, không biết là do tâm lý hay là thật.

Tôi ôm chặt bụng mình, nước mắt lặng lẽ trượt xuống.

Các con…

Những đứa con của mẹ…

Nhất định không được xảy ra chuyện gì.

Đến bữa tối, Cố Hạo bưng lên nồi canh gà ác mà anh đã tỉ mỉ hầm từ lâu.

“Uống đi, uống nhiều một chút. Vì các con của chúng ta.”

Anh múc cho tôi một bát đầy, ánh mắt tràn ngập mong đợi.

Tôi nhìn lớp mỡ nổi lềnh bềnh trên mặt canh, dạ dày lập tức cuộn lên khó chịu.

Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, từng ngụm từng ngụm uống xuống.

Có vẻ anh rất hài lòng, liên tục gắp thức ăn cho tôi.

“Ăn nhiều vào, bây giờ em ăn một người mà bồi bổ cho ba người đấy.”

Nụ cười trên mặt anh không hề có lấy một tia u ám.

Nếu không phải chính tai tôi nghe thấy, tôi tuyệt đối sẽ không tin rằng người đàn ông này đang giấu trong lòng một bí mật có thể khiến “cả gia đình xong đời”.

Anh quá giỏi diễn.

Hai mươi năm vợ chồng.

Vậy mà tôi chưa từng thật sự nhìn thấu anh.

Đêm đó, tôi giả vờ ngủ.

Cố Hạo nhẹ nhàng rời khỏi giường, bước ra khỏi phòng ngủ.

Tôi lập tức mở mắt.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy anh đi vào phòng làm việc, rồi vang lên tiếng gọi điện thoại được cố tình hạ thấp.

Tôi lặng lẽ xuống giường.

Chân trần.

Như một bóng ma.

Từng bước một.

Chậm rãi.

Chậm rãi.

Tiến về phía cửa phòng làm việc.

Cửa phòng làm việc khép hờ, hắt ra một vệt sáng vàng mờ nhạt. Tôi áp người vào cánh cửa lạnh ngắt, đến cả hơi thở cũng nín bặt. Giọng của Cố Hạo đứt quãng vọng ra, cố tình hạ thật thấp. “Mẹ, mẹ cứ yên tâm, con xử lý ổn rồi.” “Cô ấy không biết gì cả, tâm trạng vẫn rất ổn định.” Là mẹ chồng. Tim tôi chợt trĩu xuống. Chuyện này… bà ấy cũng biết. “Bản báo cáo đó… con đã khóa kỹ rồi, cô ấy không tìm thấy đâu.” “Mẹ đừng lo, cũng đừng nói nhiều qua điện thoại, lỡ mà…” Trong giọng Cố Hạo thoáng lộ vẻ căng thẳng. “Tóm lại, việc quan trọng nhất bây giờ là ổn định tinh thần của cô ấy, để cô ấy yên tâm sinh đứa bé ra.” “Chỉ cần sinh xong… mọi chuyện sẽ dễ giải quyết.” Chỉ cần sinh xong… mọi chuyện sẽ dễ giải quyết? Câu nói ấy như một chiếc gai độc, đâm thẳng vào tim tôi. Rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ sau khi đứa bé chào đời, sẽ có chuyện đáng sợ nào xảy ra sao? Cơ thể tôi không kìm được mà run lên. Tôi không dám nghe tiếp nữa. Tôi sợ sẽ nghe thấy những lời còn khiến mình sụp đổ hơn. Tôi rón rén quay về phòng ngủ, nằm xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu. Trong bóng tối, nước mắt như đê vỡ, ào ạt tuôn ra, thấm ướt cả chiếc gối. Thì ra, đây không phải bí mật của riêng Cố Hạo. Mà là cái bẫy cả nhà họ Cố đã cùng nhau giăng ra, nhắm vào tôi.

Chồng tôi, mẹ chồng tôi, những người thân thiết nhất của tôi… rốt cuộc họ đang che giấu điều gì?

Tại sao?

Không biết đã qua bao lâu, Cố Hạo quay về.

Anh mang theo hơi lạnh của màn đêm, nằm xuống bên cạnh tôi.

Có lẽ anh nghĩ tôi đã ngủ say, chỉ khẽ thở dài một tiếng rồi xoay người.

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể anh cứng đờ.

Anh cũng đang sợ hãi.

Đêm đó, hai vợ chồng nằm chung một giường, nhưng mỗi người theo đuổi một nỗi lòng riêng.

Sáng hôm sau, Cố Hạo vẫn như thường lệ, chuẩn bị bữa sáng, hôn nhẹ lên trán tôi rồi mới đi làm.

Anh vừa bước ra khỏi cửa, tôi lập tức bật dậy khỏi giường.

Tôi lao thẳng vào phòng làm việc, tiến đến chiếc bàn gỗ hồng của anh.

Quả nhiên, ngăn kéo thứ hai bên phải đã bị khóa.

Tôi dùng sức kéo thử, nhưng nó không hề nhúc nhích.

Bản báo cáo chắc chắn ở trong đó.

Tôi bắt đầu điên cuồng tìm chìa khóa.

Tôi lục tung tất cả ống đựng bút và hộp đựng tài liệu trên bàn làm việc, nhưng vẫn không thấy.

Tôi lại xông vào phòng ngủ, lục hết túi áo vest của anh rồi đến ngăn tủ đầu giường.

Vẫn không có.

Tôi bất lực ngồi bệt xuống sàn, đưa mắt nhìn khắp căn nhà đã gắn bó với mình suốt hai mươi năm.

Vậy mà giờ đây, nó lại xa lạ và lạnh lẽo đến thế.

Cố Hạo là người cực kỳ cẩn thận.

Chẳng lẽ anh luôn mang chìa khóa theo người?

Tôi phải làm gì đây?

Gọi thợ mở khóa sao?

Không được.

Làm vậy chắc chắn sẽ khiến anh phát hiện.

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Tôi cố gắng nhớ lại thật kỹ xem Cố Hạo có thói quen giấu đồ ở đâu không.

Đột nhiên, một chi tiết bị tôi lãng quên bỗng hiện lên từ sâu trong ký ức.

Rất nhiều năm trước, khi chúng tôi vừa dọn vào căn nhà này, anh từng nói đùa rằng những thứ quan trọng nhất thì phải cất ở nơi ít ai để ý nhất.

Anh có một chiếc hộp gỗ chuyên để cà vạt cũ, đặt trên tầng cao nhất trong phòng thay đồ, gần như chưa bao giờ đụng đến.

Tôi lập tức lao vào phòng thay đồ, kéo ghế đến, run rẩy lấy chiếc hộp gỗ phủ đầy bụi xuống.

Mở nắp hộp ra, bên trong là hơn chục chiếc cà vạt cũ đã lỗi thời.

Tôi lấy từng chiếc cà vạt ra.

Ở đáy hộp, tôi sờ thấy một vật nhỏ lạnh buốt, cứng ngắc.

Là một chiếc chìa khóa nhỏ màu bạc.

Tim tôi lập tức đập nhanh hơn, gần như muốn nhảy khỏi cổ họng.

Tôi cầm chìa khóa, quay lại phòng làm việc.

Run rẩy tra nó vào ổ khóa kia.

Nhẹ nhàng vặn một cái.

“Cạch” một tiếng.

Ngăn kéo mở ra.

04

Trong ngăn kéo chỉ có một tờ giấy mỏng được gấp lại.

Chính là bản báo cáo khám thai đó.

Đầu ngón tay tôi run lên, gần như phải dùng hết sức lực toàn thân mới có thể mở nó ra.

Những thuật ngữ y học trên đó dày đặc, tôi không hiểu.

Tôi chỉ nhìn thấy dòng kết luận cuối cùng được in bằng chữ đen in đậm.

“Dựa trên kết quả phân tích giám định quan hệ huyết thống DNA…”

“Xác nhận mẫu xét nghiệm được gửi đến (Cố Hạo) là cha ruột về mặt sinh học của mẫu xét nghiệm được gửi đến (thai nhi A, B).”

Đọc đến đây, tim tôi như hẫng mất một nhịp.

Là tôi đã suy nghĩ quá nhiều sao?

Chẳng phải bản báo cáo nói rằng anh là cha của đứa bé sao?

Vậy thì tại sao…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử