Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Ôn Tình.”

“Anh… anh đã đợi em hai năm.”

“Anh nhìn em từng bước bước ra khỏi bóng tối quá khứ.”

“Trở nên ngày càng rực rỡ.”

“Ngày càng mạnh mẽ.”

“Anh thật sự tự hào vì em.”

“Anh chỉ muốn hỏi…”

“Trong đế chế thương mại do chính tay em xây dựng, trong thế giới rực rỡ ấy…”

“Có còn thiếu một người…”

“Có thể bảo vệ tất cả những điều này cho em không?”

Giọng anh mang theo chút run rẩy.

Tôi nhìn anh.

Nhìn vùng biển sao chân thành và nóng bỏng trong đôi mắt ấy.

Trái tim tôi…

Khoảnh khắc đó bị lay động dữ dội.

Tôi bật cười.

Không phải kiểu cười xã giao.

Mà là nụ cười thật sự nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.

“Trần Khải.”

“Thế giới của em không cần kỵ sĩ tới bảo vệ.”

“Bởi vì…”

“Em chính là nữ vương của mình.”

Tôi nhìn thấy ánh sáng trong mắt anh chợt tối đi một chút.

Sau đó tôi nói tiếp.

“Nhưng vương quốc của em…”

“Vẫn còn thiếu một vị vua có thể đứng cạnh em ngắm phong cảnh.”

“Không biết anh…”

“Có hứng thú ứng tuyển vị trí này không?”

Ánh mắt anh trong nháy mắt bừng sáng.

Sáng hơn cả những vì sao trên trời.

Anh kích động tới mức giống hệt một đứa trẻ, liên tục gật đầu thật mạnh.

“Có!”

“Anh có hứng thú!”

“Anh cực kỳ có hứng thú!”

Nhìn bộ dạng luống cuống ấy của anh, tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.

Có lẽ…

Đã tới lúc lại dũng cảm thêm một lần nữa rồi.

Ngay lúc tôi cho rằng cuộc đời mình sắp có cái kết viên mãn với cả tình yêu lẫn sự nghiệp…

Một cuộc điện thoại lại kéo tôi khỏi khoảng bình yên đẹp đẽ ấy, lần nữa quay về chiến trường sóng gió.

Cuộc gọi tới từ một vị lãnh đạo của sở văn hóa du lịch tỉnh.

Ông ấy nói cho tôi biết một tin cực kỳ chấn động.

Chính phủ dự định biến hòn đảo nơi chúng tôi đang ở thành đảo nghỉ dưỡng du lịch quốc tế hàng đầu.

Trong đó…

Miếng bánh lớn nhất.

Một siêu tổ hợp văn hóa du lịch tích hợp khách sạn, công viên giải trí và khu thương mại miễn thuế với tổng vốn đầu tư vượt 10.000.000.000 tệ…

Sắp được công khai đấu thầu trên toàn quốc.

“Tổng giám đốc Ôn.”

“‘Trời Quang Vạn Dặm’ của các cô là doanh nghiệp ưu tú phát triển từ bản địa, chúng tôi vô cùng xem trọng.”

“Dự án này đối với các cô…”

“Là cơ hội ngàn năm có một.”

“Một khi giành được…”

“Các cô sẽ một bước hóa rồng, trở thành tập đoàn đầu ngành trong lĩnh vực du lịch văn hóa của cả nước.”

Những lời ấy…

Khiến trái tim tôi cuộn trào dữ dội.

Đây là cơ hội đủ để thay đổi vận mệnh cả tập đoàn.

Mà tôi…

Nhất định phải giành được nó.

Thế nhưng…

Khi cầm trên tay danh sách doanh nghiệp vượt qua vòng xét duyệt sơ bộ mang tính bảo mật ấy.

Đồng tử tôi bỗng co rút mạnh.

Trong danh sách…

Ngoài vài tập đoàn bất động sản và văn hóa du lịch hàng đầu trong nước.

Một cái tên vừa quen vừa lạ…

Đập thẳng vào mắt tôi.

“Tập đoàn Long Đằng.”

Tập đoàn địa phương đứng đầu năm xưa…

Từng bị tôi dùng một chiếc USB ép phải lùi bước cách đây hai năm.

Mà ở cột chủ tịch hội đồng quản trị…

Lại ghi một cái tên khiến tôi nhớ mãi không quên.

Long Khiếu.

Tôi như lại nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo âm u của hắn năm ấy.

Tôi đặt tập tài liệu xuống.

Chậm rãi bước tới trước cửa kính sát đất trong văn phòng.

Nhìn mặt biển xanh thẳm bên ngoài.

Khóe môi tôi khẽ cong lên một nụ cười lạnh đầy chiến ý.

Long Khiếu.

Xem ra…

Món nợ giữa chúng ta vẫn chưa tính xong.

Cuộc chiến mới này…

Có lẽ còn thú vị hơn tôi tưởng tượng nhiều.

19

Sự xuất hiện của Long Khiếu…

Giống như một tảng đá lớn bị ném xuống mặt hồ phẳng lặng.

Nhưng tôi…

Đã không còn là Ôn Tình năm xưa, chỉ cần chút sóng gió đã hoảng loạn luống cuống.

Khóe môi tôi thậm chí còn mang theo chút ý cười nhàn nhạt.

Trần Khải nhìn ra sự khác thường của tôi.

Anh cầm lấy danh sách doanh nghiệp đấu thầu.

Khi ánh mắt dừng trên bốn chữ “Tập đoàn Long Đằng”…

Lông mày lập tức nhíu chặt.

“Là hắn.”

Giọng Trần Khải có chút nặng nề.

“Ôn Tình.”

“Người này…”

“Không dễ đối phó.”

“Em biết.”

Tôi nâng ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ.

“Hai năm trước…”

“Hắn đã từng thua dưới tay em một lần.”

“Lần này…”

“Hắn sẽ thua thảm hơn nữa.”

Giọng tôi bình tĩnh.

Mà cũng đầy tự tin.

Sự tự tin ấy…

Không phải cuồng vọng mù quáng.

Mà đến từ thực lực, quan hệ cùng nền tảng tôi tích lũy suốt hai năm qua.

Trần Khải nhìn tôi.

Sự lo lắng trong mắt anh dần bị một thứ gọi là “tin tưởng” thay thế.

“Được.”

“Em muốn làm thế nào…”

“Anh sẽ làm thế ấy.”

“Chúng ta cùng chơi với hắn tới cùng.”

Những ngày tiếp theo…

Toàn bộ “Tập đoàn Trời Quang Vạn Dặm” bước vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu cao nhất.

Chúng tôi lập riêng một tổ đấu thầu chuyên biệt.

Tôi trực tiếp giữ chức tổ trưởng.

Trần Khải và Lục Viễn giữ chức phó tổ trưởng.

Toàn bộ nhân tài tinh anh trong tập đoàn đều bị điều động vào đây.

Chúng tôi thức ngày thức đêm…

Phân tích toàn bộ dữ liệu của dự án.

Từ báo cáo khảo sát địa chất…

Cho tới số liệu tiêu dùng thị trường.

Từ phương án quy hoạch thiết kế…

Cho tới mô hình vận hành hậu kỳ.

Mỗi một chi tiết…

Chúng tôi đều nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại, cố gắng đạt tới mức hoàn hảo nhất.

Tôi biết.

Đây là một trận chiến cực kỳ khó nhằn.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử