Chương 4
Tôi đặt điện thoại xuống.
Lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đang dần tối.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa vang lên.
Là chú Vương.
Trên lưng chú đeo một túi dụng cụ.
Đứng trước cửa nhà tôi.
“Xin chào, cô là người gọi thay khóa đúng không?”
Tôi gật đầu.
Nghiêng người nhường đường.
“Vâng, là tôi.”
“Phiền chú rồi.”
Tôi nhìn cánh cửa trước mặt.
Giọng nói bình tĩnh đến lạ.
“Giúp tôi thay một ổ khóa.”
“Một ổ khóa…”
“Mà không ai có thể mở được.”
05
Chú Vương làm việc rất nhanh nhẹn.
Ổ khóa cũ nhanh chóng bị tháo xuống.
“Choang!”
Tiếng kim loại rơi xuống đất vang lên.
Giống như một dấu chấm hết dành cho quá khứ của tôi.
Chú lấy ra một ổ khóa mới.
Màu đồng vàng sẫm.
Nặng trịch.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy an tâm.
Trong lúc chờ đợi.
Tôi tiếp tục dọn dẹp căn nhà.
Căn nhà này vốn là tài sản riêng mẹ tôi để lại cho tôi trước hôn nhân.
Nhưng sau năm năm kết hôn.
Nó gần như đã bị đồ đạc của Trần Hạo chiếm hết.
Tôi gom toàn bộ giày thể thao, máy chơi game, mô hình sưu tầm và đủ thứ linh tinh của anh ta.
Ném hết vào các túi rác lớn.
Khi dọn đến phòng làm việc.
Tôi phát hiện một ngăn kéo bị khóa.
Là ngăn kéo của Trần Hạo.
Từ trước đến nay anh ta chưa từng cho tôi động vào.
Tôi tìm một chiếc búa.
Nhắm thẳng ổ khóa.
Giáng mạnh xuống.
“Rầm!”
Ổ khóa bật tung.
Bên trong không có khoản tiền riêng nào như tôi tưởng tượng.
Chỉ có một chiếc hộp nhung cũ kỹ.
Tôi mở hộp ra.
Bên trong cũng chẳng phải món đồ quý giá nào.
Mà là một cuốn sổ đỏ đã ngả màu theo thời gian.
Một chiếc USB nhỏ.
Và một bức thư.
Trên phong bì là nét chữ của mẹ chồng.
“Gửi Ôn Tình.”
Tôi khựng lại.
Mẹ chồng tôi mất vì bệnh từ năm thứ hai sau khi tôi kết hôn.
Bà là một người phụ nữ rất dịu dàng.
Cũng là người duy nhất trong gia đình này từng cho tôi cảm giác được yêu thương.
Bàn tay tôi khẽ run.
Tôi mở lá thư ra.
Nét chữ thanh tú quen thuộc đập vào mắt.
“Ôn Tình à.
Khi con đọc được bức thư này, có lẽ mẹ đã không còn trên đời nữa.”
“Tha lỗi cho mẹ vì phải dùng cách này để nói cho con biết bí mật.”
“Căn nhà này thật ra là mẹ để lại cho con.”
“Trước khi con kết hôn, mẹ đã làm công chứng tài sản và chuyển quyền sở hữu sang tên con.”
“Cuốn sổ đỏ này mới là thật.”
“Còn cuốn sổ đỏ trong tay Trần Hạo là giấy tờ giả mẹ nhờ người làm.”
Tôi sững sờ.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Ánh mắt lập tức rơi xuống dòng tên chủ sở hữu trên giấy chứng nhận.
Ba chữ hiện lên rõ ràng.
Ôn Tình.
Là tên tôi.
Tôi tiếp tục đọc.
“Ôn Tình à, mẹ xin lỗi.”
“Mẹ hiểu con trai mình.”
“Cũng hiểu chồng mình.”
“Họ đều là những người bị mẹ nuông chiều quá mức.”
“Ích kỷ.”
“Thiếu trách nhiệm.”
“Mẹ sợ sau khi mẹ mất, con sẽ phải chịu thiệt thòi.”
“Trần Hạo là người không có định tính.”
“Nếu một ngày nào đó nó làm chuyện có lỗi với con.”
“Đừng sợ.”
“Căn nhà này chính là chỗ dựa của con.”
“Không ai có thể cướp đi được.”
“Trong chiếc USB kia có ghi vị trí cất một thẻ ngân hàng.”
“Bên trong là số tiền mẹ âm thầm dành dụm nhiều năm.”
“Không nhiều.”
“Nhưng đủ để con phòng thân.”
“Mật khẩu là ngày sinh của con.”
“Hãy giữ lấy.”
“Đừng nói cho bất kỳ ai biết.”
“Và hãy hứa với mẹ.”
“Dù thế nào đi nữa.”
“Cũng phải biết yêu thương chính mình.”
Từng giọt nước mắt rơi xuống mặt giấy.
Làm nhòe đi những nét mực.
Hóa ra.
Trong ngôi nhà này.
Đã từng có người lặng lẽ bảo vệ tôi như vậy.
Hóa ra.
Tôi chưa từng thật sự đơn độc.
Tôi cẩn thận cất lại bức thư và sổ đỏ.
Sau đó cắm USB vào máy tính.
Bên trong quả nhiên có một tệp được mã hóa.
Tôi nhập ngày sinh của mình.
Tệp tin mở ra.
Trong đó ghi lại thông tin một tài khoản ngân hàng.
Kèm mật khẩu.
Số dư hiện tại.
200.000 tệ.
Tôi lặng người.
Rồi chậm rãi đóng máy tính lại.
Lúc ấy.
Chú Vương cũng đã thay khóa xong.
Chú đưa cho tôi ba chiếc chìa khóa mới tinh.
“Xong rồi cô gái.”
“Đây là loại ổ khóa an toàn nhất hiện nay.”
“Nếu ai đó cố mở bằng bạo lực, khóa sẽ tự động khóa chết.”
“Đồng thời kích hoạt hệ thống báo động.”
Tôi nhận lấy chìa khóa.
Cảm giác lạnh lạnh của kim loại nơi đầu ngón tay khiến tôi thấy vô cùng yên tâm.
“Cảm ơn chú.”
Tôi thanh toán tiền công.
Tiễn chú Vương ra về.
Rồi khóa trái cửa.
Thế giới cuối cùng cũng hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi tắm nước nóng.
Thay bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Chuẩn bị nghỉ ngơi.
Đúng lúc đó.
Ngoài cửa truyền tới tiếng tra chìa khóa.











