Chương 10: Đoạn Chỉ & Thân Phận
Minh Quân không xuất hiện ngay sau tiết học cuối cùng, nhưng cơn gió lạnh buổi chiều dường như mang theo hơi thở của cậu ta. Du vẫn ngồi trên bậc thềm cũ, nhìn xuống lòng bàn tay, đoạn chỉ trên cổ tay trái nhạt dần rồi lặng lẽ chìm khuất dưới lớp da mỏng. Nỗi bất an chồng chất trong cô chưa kịp tan thì tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Du ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Khánh Linh. Linh không nói gì, chỉ đặt nhẹ tay lên vai Du, siết khẽ.
– Mình tìm cậu từ sáng. Nhi đâu? – Linh hỏi nhỏ, giọng đầy lo lắng.
Du lắc đầu, ánh mắt chùng xuống. Gió làm mái tóc cô xõa xuống trán, che đi nỗi bất an. Linh siết chặt vai Du hơn, như muốn truyền cho cô chút ấm áp còn sót lại.
– Cậu đừng tự dằn vặt nữa, được không? Mình biết Nhi đang rất khổ tâm, nhưng… nếu cậu cũng như vậy thì ai sẽ kéo bạn ấy ra khỏi những ngày tối tăm này?
Du im lặng. Trong lòng cô, hình ảnh Nhi với ánh mắt rưng rưng dưới tán bàng cứ lặp đi lặp lại, như một vết xước không thể xóa nhòa. Linh nhận ra sự lặng im của Du, thở dài, rồi lặng lẽ bỏ đi. Cô để lại sau lưng một khoảng trống lạnh lẽo và một lời nhắn nhủ chưa kịp nói ra.
***
Phòng hội đồng trường vắng lặng. Minh Quân đứng tựa lưng vào kệ sách, mắt dán vào màn hình điện thoại. Tin nhắn báo “đã gửi” của cậu ta chỉ là một mồi lửa nhỏ, nhưng đủ làm rung chuyển cả một thế giới. Cánh cửa phòng khẽ mở. Gia Hân bước vào, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Quân, rồi dừng lại nơi cửa sổ.
– Cậu định làm gì tiếp? – Hân hỏi, giọng bình thản.
– Chỉ là thúc đẩy mọi thứ đi đúng hướng. – Quân nhếch môi. – Chúng ta đều biết Du không thể tiếp tục che giấu thân phận mãi. Nếu không có ai dám nói, thì để mình.
Gia Hân im lặng, bàn tay vô thức mân mê chiếc máy ảnh. Trong mắt cô, Quân là một kẻ nguy hiểm, nhưng lại rất giống mình – đều mang trong lòng những vết sẹo không thể lành.
– Cậu chắc chắn chứ? Đụng đến “Người Dẫn Lối” không phải chuyện đơn giản. – Hân nói chậm rãi.
– Không ai ngoài mình có quyền định đoạt số phận ở đây, kể cả Du. – Quân siết chặt điện thoại. – Nhất là khi Nhi đã bị lôi kéo vào cái “khoảng trời” đó.
***
Nhi không trở về nhà sau giờ học. Cô đi bộ dọc theo con đường nhỏ cạnh dòng kênh, nước lặng như tờ, phản chiếu bầu trời u ám. Trên cổ tay trái, đoạn chỉ mờ nhạt, thỉnh thoảng lóe sáng yếu ớt khi dòng cảm xúc dâng trào. Cô ngồi xuống ghế đá cũ, đôi bàn tay đan vào nhau. Trong đầu Nhi, những câu hỏi xoắn xuýt không dứt: Du là ai? Vì sao đoạn chỉ của Du lại phát sáng? Cô có quyền yêu một người như thế không?
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn lạ từ số không lưu tên: “Nếu muốn bảo vệ Du, hãy gặp tôi ở sân bóng cũ. Đừng nói với ai.”
Nhi ngập ngừng. Lòng cô đầy bất an, nhưng nỗi sợ mất Du còn lớn hơn tất thảy. Cô đứng dậy, hướng về phía sân bóng phía sau dãy nhà tập thể – nơi từ lâu đã bị bỏ hoang, chỉ còn những vệt vôi mờ trên nền xi măng.
***
Sân bóng chiều xuống, ánh sáng nhạt dần. Minh Quân đứng đợi giữa khoảng sân trống, dáng cao lớn nổi bật trên nền cỏ úa. Khi Nhi xuất hiện, bước chân ngập ngừng, cậu ta khẽ nhếch môi.
– Cảm ơn vì đã đến, Vân Nhi.
Nhi giữ khoảng cách, ánh mắt cảnh giác.
– Cậu muốn gì?
Quân tiến lại gần, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng:
– Cậu biết Du là ai không?
Nhi thoáng run, nhưng cố giữ bình tĩnh.
– Du là bạn mình. Chỉ vậy thôi.
Quân cười nhạt.
– Đừng tự lừa dối bản thân. Cậu không thấy đoạn chỉ của Du sao? Không ai có thể giấu mãi đâu.
Nhi siết chặt bàn tay.
– Nếu cậu chỉ định đe dọa mình, thì mình không quan tâm.
Quân nhìn thẳng vào mắt Nhi, ánh nhìn sắc lạnh.
– Mình không đe dọa. Mình chỉ muốn cậu hiểu, mọi hành động đều có cái giá của nó. Cậu biết “Người Dẫn Lối” là gì không? Nếu hội đồng trường phát hiện, Du sẽ bị xóa đoạn chỉ. Nghĩa là ký ức, cảm xúc, tất cả sẽ biến mất. Cậu muốn điều đó xảy ra sao?
Nhi lùi lại, sắc mặt tái đi.
– Cậu sẽ không làm vậy.
– Nếu cậu không rời xa Du, mình sẽ báo cáo lên hội đồng. Và cả gia đình cậu nữa, cậu nghĩ cha mẹ cậu sẽ phản ứng thế nào khi biết con gái mình dây dưa với một kẻ như Du?
Giọng Quân không lớn nhưng mỗi từ đều sắc như dao. Nhi cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt, hơi thở gấp gáp. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng bàn tay đã lạnh toát.
– Cậu muốn gì? – Nhi hỏi, giọng khàn đi.
Quân tiến sát thêm một bước, cúi thấp giọng:
– Rất đơn giản. Từ hôm nay, cậu tránh xa Du. Đừng để mình nhìn thấy hai người đi cùng nhau, đừng nhắn tin, đừng gặp gỡ. Nếu làm được, mọi chuyện vẫn như cũ. Nếu không…
Cậu ta để lửng câu nói, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
– Mình… – Nhi cắn môi, nước mắt dâng lên nhưng cố kìm nén. – Vì sao cậu phải làm vậy? Du không làm gì sai cả!
Quân bật cười, giọng khô khốc:
– Sai hay không do mình quyết định. Ở Thiên Dương này, ai không tuân theo quy tắc đều phải trả giá. Kể cả cậu, Vân Nhi.
Nhi nhìn thẳng vào Quân, đôi mắt như ánh lên tia lửa yếu ớt.
– Nếu mình đồng ý, cậu sẽ để Du yên chứ?
Quân gật đầu, nụ cười thoáng đắc thắng.
– Chỉ cần cậu làm đúng, mình sẽ giữ bí mật này. Du sẽ không sao. Cậu cũng vậy.
Nhi không trả lời nữa. Cô quay đi, bước chân run rẩy. Phía sau, giọng Quân vọng lại, lạnh lùng:
– Đừng thử chống lại mình, Nhi. Cậu không thắng được đâu.
***
Nhi đi bộ về, lòng nặng trĩu. Cô dừng lại trước cổng trường, ngước nhìn lên dãy phòng học im lìm. Trong đầu vang vọng lời Quân: “Nếu hội đồng phát hiện, Du sẽ bị xóa đoạn chỉ.” Ý nghĩ ấy như một chiếc lưỡi dao xoáy sâu vào tâm can. Nỗi sợ lớn nhất của cô không phải là bị phát hiện, mà là mất Du – mất mãi mãi, không còn bất kỳ ký ức hay cảm xúc nào về nhau.
Đêm buông xuống. Nhi ngồi trong phòng, không bật đèn, mắt dán vào mảng tối nơi góc tường. Điện thoại rung lên, tin nhắn của Du hiện ra: “Cậu có ổn không? Mình xin lỗi vì đã khiến cậu buồn.”
Nhi đặt tay lên bàn phím, nhưng lại rụt về. Cô xóa đi từng chữ, cuối cùng không gửi gì cả. Đoạn chỉ trên cổ tay cô nhói lên, chập chờn ánh sáng yếu ớt. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, không âm thanh, không ai chứng kiến.
***
Sáng hôm sau, Nhi đến trường sớm hơn thường lệ. Cô tránh ánh mắt của tất cả mọi người, lặng lẽ ngồi vào chỗ. Khánh Linh vừa bước vào đã nhận ra sự khác lạ ấy. Linh ngồi xuống cạnh Nhi, khẽ khàng:
– Cậu ổn chứ?
Nhi gật đầu, không nói gì. Linh nhìn kỹ, thấy mắt bạn đỏ hoe, bàn tay siết chặt cuốn vở đến trắng bệch. Linh không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Nhi dưới gầm bàn, truyền cho bạn chút ấm áp quen thuộc.
Tiết học trôi qua nặng nề. Du ngồi cách đó mấy dãy bàn, mắt thỉnh thoảng liếc về phía Nhi, mong chờ một ánh nhìn, một nụ cười. Nhưng Nhi chỉ cúi mặt, không đáp lại. Sự im lặng ấy như một bức tường vô hình, ngăn cách hai người từng thân thiết nhất.
Sau giờ ra chơi, Du cố gắng bắt chuyện:
– Nhi, hôm qua cậu đi đâu? Mình nhắn tin mãi không thấy trả lời…
Nhi tránh ánh mắt Du, giọng nhỏ đi:
– Mình… chỉ muốn yên tĩnh một chút thôi. Không có gì đâu.
Du khựng lại, nhận ra sự xa cách lạnh lẽo trong từng lời nói của Nhi. Cô muốn nói gì đó, nhưng lại thôi. Không khí giữa hai người trở nên ngột ngạt, những lời chưa nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng.
***
Minh Quân đứng ở hành lang tầng hai, quan sát cảnh ấy qua tấm cửa kính. Cậu ta mỉm cười hài lòng, cảm giác kiểm soát mọi thứ trong tầm tay khiến Quân càng thêm tự tin. Gia Hân đi ngang qua, liếc nhìn Quân:
– Cậu định dày vò họ đến bao giờ?
Quân nhún vai:
– Tùy vào thái độ của Nhi. Nếu cô ấy biết điều, mình sẽ dừng lại. Còn không… mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Hân không nói gì, chỉ nhìn xuống khoảng sân phía dưới. Trong mắt Gia Hân, cả Nhi lẫn Du đều như những con chim nhỏ mắc kẹt trong chiếc lồng khổng lồ mang tên “số phận”. Cô hiểu cảm giác ấy – sự bất lực, nỗi sợ hãi khi mọi thứ nằm ngoài tầm kiểm soát.
***
Tan học, Nhi thu dọn sách vở thật nhanh, tránh né ánh mắt Du đang chờ đợi nơi cửa lớp. Linh chạy theo, kéo nhẹ tay bạn:
– Nhi, cậu có chuyện gì giấu mình phải không?
Nhi lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo:
– Không đâu Linh, mình chỉ mệt thôi.
Linh không tin, nhưng cũng không hỏi thêm. Cô chỉ nhìn theo bóng lưng Nhi khuất dần về phía cổng trường, lòng đầy lo lắng.
Ở góc hành lang, Du đứng lặng, mắt dõi theo Nhi. Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa, dường như không còn có thể nối lại. Đoạn chỉ trên cổ tay Du lại ánh lên một lần nữa, sắc sáng mong manh như lời hứa chưa thành.
***
Tối hôm đó, Nhi ngồi bên cửa sổ, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt nhợt nhạt. Cô lấy giấy vẽ ra, tay run run phác những nét đầu tiên. Hình bóng Du hiện lên trên trang giấy – đôi mắt buồn, nụ cười dịu dàng, tất cả đều quen thuộc đến đau lòng. Nước mắt rơi xuống làm nhòe màu chì, nhưng Nhi không dừng lại. Cô vẽ không ngừng, như thể chỉ có vậy mới giữ được Du bên mình, dù chỉ trong khoảnh khắc mong manh.
Bỗng điện thoại rung lên. Lần này là số của Quân. Nhi do dự một lúc rồi nghe máy.
– Alo?
Quân không vòng vo:
– Nhớ lời mình nói. Ngày mai hội đồng sẽ kiểm tra đột xuất các “đoạn chỉ” trong trường. Đừng để mình phải nhắc lại.
Nhi nắm chặt điện thoại, giọng run rẩy:
– Mình hiểu rồi.
Quân tắt máy không một lời thêm. Nhi ôm mặt khóc nức nở, cảm giác bị dồn đến đường cùng. Cô biết, chỉ một sơ suất nhỏ thôi, Du sẽ bị phát hiện. Khi ấy, mọi thứ sẽ kết thúc – không chỉ với Du, mà cả với tình cảm đầu đời của chính mình.***
Sáng hôm sau, tin tức về cuộc kiểm tra đột xuất lan khắp trường như một cơn bão. Học sinh xôn xao, ai nấy đều căng thẳng. Minh Quân bước vào lớp với vẻ mặt đắc ý, ánh mắt liếc nhanh về phía Nhi và Du. Gia Hân thì thầm với Du:
– Cẩn thận. Có người muốn hại cậu.
Du nhìn Hân, ánh mắt nghi hoặc. Nhưng Hân chỉ nhún vai, không nói gì thêm. Du cảm thấy lòng mình càng lúc càng rối, nỗi sợ hãi lan tỏa trong từng tế bào.
Khi cán bộ hội đồng xuất hiện, mọi ánh mắt đều dồn về phía Du. Nhi ngồi bất động, tay nắm chặt lấy vạt áo. Đoạn chỉ trên cổ tay cô nhói lên, sắc sáng yếu ớt nhưng đủ khiến cô nhận ra: nếu Du bị phát hiện, tất cả sẽ tan biến.
Cuộc kiểm tra diễn ra chậm rãi. Từng học sinh lần lượt chìa cổ tay ra, đoạn chỉ hiện rõ dưới ánh đèn. Khi đến lượt Du, cô ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng về phía Nhi. Trong khoảnh khắc ấy, giữa hai người như có một sợi dây vô hình nối liền, truyền cho nhau sự can đảm cuối cùng.
Cán bộ hội đồng dừng lại trước Du, kiểm tra đoạn chỉ. Ánh sáng phát ra nhạt nhòa, chỉ lóe lên rồi vụt tắt. Không ai phát hiện điều gì bất thường. Minh Quân nhíu mày, ánh mắt tối lại.
Sau kiểm tra, Du vội chạy theo Nhi ra ngoài sân trường.
– Nhi, cậu có thể nói thật cho mình biết được không? Tại sao lại xa cách với mình như vậy?
Nhi im lặng, nước mắt chực trào ra. Du nắm lấy tay Nhi, bàn tay lạnh ngắt.
– Có phải… có phải cậu bị ai đó đe dọa không?
Nhi lắc đầu, nhưng không dám nhìn vào mắt Du. Cô chỉ thì thầm:
– Xin lỗi, mình… không thể nói gì cả.
Du ôm chặt lấy Nhi, mặc cho bạn vùng vẫy. Cô thì thầm bên tai Nhi:
– Dù thế nào, mình cũng không buông tay đâu. Nếu cậu sợ, hãy để mình cùng cậu gánh vác.
Nhi vùng ra, ánh mắt tuyệt vọng:
– Đừng như vậy, Du. Cậu không hiểu đâu.
Du siết chặt vai Nhi, giọng run rẩy:
– Hãy tin mình, được không? Dù chuyện gì xảy ra, mình cũng sẽ bảo vệ cậu.
Nhi không trả lời, chỉ lặng lẽ quay đi, nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch lạnh. Du đứng lặng, cảm giác bất lực bao trùm. Trong đầu cô vang lên câu hỏi: “Ai đang điều khiển mọi thứ?” Nhưng sâu trong lòng, Du biết, chỉ có một người đủ quyền lực để làm điều đó.
***
Buổi chiều, Minh Quân hẹn gặp Nhi lần nữa, lần này ở cầu thang cũ phía sau thư viện. Không khí đặc quánh, mùi ẩm mốc phảng phất.
– Cậu làm tốt lắm, Nhi. – Quân nói, giọng hài lòng. – Nhưng đừng quên, mọi thứ vẫn nằm trong tay mình. Nếu Du có bất kỳ động thái nào bất thường, mình sẽ không tha thứ đâu.
Nhi nhìn Quân, ánh mắt u uất:
– Cậu thực sự hận Du đến vậy sao?
Quân cười khẩy:
– Mình không hận. Mình chỉ không muốn ai vượt khỏi vòng kiểm soát. Đặc biệt là Du – một kẻ không thuộc về nơi này.
Nhi lặng im, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Cô hiểu, chỉ cần một sơ hở, tất cả sẽ sụp đổ. Cô quay đi, lòng đầy tuyệt vọng.
***
Khánh Linh tìm gặp Nhi vào cuối ngày, kéo bạn ra phía sau dãy lớp học.
– Nhi, mình biết cậu không ổn. Làm ơn, hãy nói với mình đi. Mình không muốn thấy cậu đau khổ như thế này nữa.
Nhi bật khóc, ôm chầm lấy Linh.
– Mình không biết phải làm gì, Linh ơi. Nếu nói ra, Du sẽ gặp nguy hiểm. Nếu im lặng, mình lại mất Du mãi mãi…
Linh siết chặt vai bạn, thì thầm:
– Có lẽ cậu nên nói cho Du biết. Hai người không thể mãi trốn chạy như thế này.
Nhi gật đầu, nước mắt lăn dài. Lòng cô rối bời, không biết phải lựa chọn thế nào.
***
Tối muộn, Du đứng một mình trên sân thượng trường học. Gió thổi lạnh buốt, cuốn bay những ký ức vụn vỡ. Cô nhìn xuống đoạn chỉ trên cổ tay – nó lại phát sáng, lần này rực rỡ hơn bao giờ hết. Trong ánh sáng ấy, hình bóng Nhi hiện lên rõ nét, ánh mắt đẫm nước, khuôn mặt u sầu.
Du khẽ thì thầm:
– Mình không thể để cậu rời xa mình. Dù bất cứ giá nào.
Phía dưới, bóng Quân lướt qua hành lang, ánh mắt lạnh lùng như bóng tối nuốt trọn mọi tia sáng yếu ớt còn sót lại.
***
Đêm đó, Nhi mơ thấy mình đứng trước cánh cửa lớn dẫn vào “khoảng trời giấu kín”. Phía sau cánh cửa, Du đang chờ, tay chìa về phía cô. Nhưng mỗi lần Nhi tiến lại, một bóng đen lại kéo cô lại, giam giữ cô giữa ranh giới hiện thực và ảo mộng. Đoạn chỉ trên cổ tay cô phát sáng, nhưng ánh sáng ấy bị bóng tối nuốt chửng.
Nhi choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán. Ngoài cửa sổ, bầu trời Thiên Dương đen đặc, chỉ còn ánh đèn đường lập lòe như những đốm lửa sắp tắt.
***
Ngày hôm sau, Minh Quân gặp Du ở hành lang vắng. Cậu ta không vòng vo:
– Cậu nghĩ mình không biết gì sao, Du?
Du nhìn Quân, ánh mắt lạnh băng:
– Cậu muốn gì?
Quân cười nhạt:
– Chỉ muốn nhắc cậu nhớ, ở đây, mình là người quyết định ai được ở lại, ai phải ra đi. Nếu cậu còn dây dưa với Nhi, mình sẽ không ngần ngại vạch trần tất cả. Hội đồng trường, cha mẹ Nhi – họ sẽ biết cậu là “Người Dẫn Lối”. Cậu hiểu ý mình chứ?
Du đứng lặng, mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng như có hàng trăm mũi kim đâm vào.
– Nếu mình rời xa Nhi, cậu sẽ để cô ấy yên chứ?
Quân gật đầu, không che giấu sự đắc ý:
– Nếu cậu biết điều, mọi chuyện sẽ đơn giản. Nhưng nếu không… đừng trách mình.
Du không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước đi. Đoạn chỉ trên cổ tay cô phát sáng rực rỡ, như một lời cảnh báo cuối cùng.
***
Buổi chiều, Nhi đợi Du ở phòng nhạc, nơi hai người từng hẹn nhau vẽ và đàn những ngày yên bình. Khi Du bước vào, Nhi đã ngồi đó, mắt đỏ hoe, đôi tay run rẩy.
Du ngồi xuống cạnh Nhi, im lặng thật lâu rồi mới lên tiếng:
– Chúng ta không thể tiếp tục như thế này nữa, đúng không?
Nhi bật khóc, gục đầu lên vai Du:
– Mình không muốn rời xa cậu, nhưng… mình không thể để cậu gặp nguy hiểm.
Du ôm lấy Nhi, nước mắt rơi xuống tóc bạn:
– Mình sẽ không để ai chia cắt chúng ta. Dù chuyện gì xảy ra, mình cũng sẽ ở bên cậu.
Nhi siết chặt tay Du, ánh mắt đầy đau đớn:
– Nếu đoạn chỉ của cậu bị xóa, cậu sẽ quên hết mọi thứ – cả mình, cả quá khứ. Mình không thể chịu đựng điều đó.
Du lau nước mắt cho Nhi, khẽ mỉm cười:
– Nếu ký ức có thể bị xóa, thì tình cảm vẫn còn ở đây. Đừng sợ, Nhi.
Cửa phòng nhạc bất ngờ bật mở. Minh Quân đứng đó, ánh mắt tối sầm.
– Hai người làm gì ở đây?
Du đứng dậy, chắn trước mặt Nhi:
– Cậu muốn gì nữa?
Quân tiến lại gần, giọng sắc lạnh:
– Mình đã nói rồi, Du. Nếu cậu không rời xa Nhi, mình sẽ không ngần ngại báo cáo lên hội đồng trường.
Du nhìn thẳng vào mắt Quân, không lùi bước:
– Vậy thì làm đi. Nhưng đừng tưởng cậu có thể kiểm soát tất cả.
Quân siết chặt nắm tay, đôi mắt lóe lên tia tức giận:
– Được. Vậy thì hãy chuẩn bị đi. Cả hai sẽ phải trả giá cho sự lựa chọn của mình.
Cậu ta quay đi, đóng sầm cửa lại. Trong phòng nhạc, chỉ còn lại hai bóng người ôm nhau giữa căn phòng lạnh lẽo, đoạn chỉ trên cổ tay cả hai cùng phát sáng rực rỡ – một lời thách thức cuối cùng với số phận.
***
Tối hôm đó, Nhi nhận được một lá thư nặc danh đặt dưới cửa phòng. Trong thư chỉ vỏn vẹn một câu: “Hãy sẵn sàng. Mọi bí mật đều sẽ bị phơi bày vào ngày mai.”
Nhi ngồi lặng bên cửa sổ, ánh trăng nhợt nhạt soi lên gương mặt đẫm nước mắt. Trong lòng cô, nỗi sợ hãi và quyết tâm cùng lớn dần. Cô biết, ngày mai sẽ là ngày định mệnh – ngày mọi bí mật bị lật mở, ngày số phận của cô và Du bị đặt lên bàn cân.
Nhưng dù thế nào, Nhi cũng đã quyết: cô sẽ không để Du một mình đối diện với bóng tối. Nếu phải bước vào “khoảng trời giấu kín” ấy, cô sẽ đi cùng Du, dẫu phía trước chỉ toàn mưa gió và thử thách.
Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo lời thì thầm của định mệnh. Một chương mới đang chực chờ mở ra, với những bí mật còn sâu hơn cả nỗi đau cũ.











