Trang chủ/Khoảng Trời Giấu Kín/Chương 11: Cuộc Chạy Trốn Nhỏ
Khoảng Trời Giấu Kín

Chương 11: Cuộc Chạy Trốn Nhỏ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Sáng sớm, Nhi bừng tỉnh khi tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên, kéo cô khỏi những mảnh vụn của một đêm không ngủ. Căn phòng vẫn lặng lẽ, ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ vừa đủ để nhận ra trên bàn, lá thư nặc danh nằm im lìm như một cái gai nhức nhối. Giọng Khánh Linh vang lên rộn ràng ở đầu dây bên kia, xua đi không khí u ám:

– Nhi, dậy chưa? Còn định nằm ườn mãi à? Hôm nay picnic đấy nhé, không được trốn đâu!

Nhi vội vàng chớp mắt, giấu đi nét mệt mỏi. Cô liếc nhìn lá thư, lòng ngổn ngang. Nhưng sự háo hức của Linh như một sợi dây kéo cô về thực tại, giúp cô nhớ ra lý do để bước tiếp.

– Mình đang chuẩn bị đây, Linh cứ tới nhé.

– Được rồi! Nửa tiếng nữa mình tới, sẵn sàng đi nha!

Nhi cúp máy, hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Cô cẩn thận nhét lá thư vào túi áo khoác, sắp xếp lại những món đồ cần thiết: hộp màu, sổ ký họa, ít bánh ngọt và chai nước. Đoạn chỉ trên cổ tay trái âm ỉ tỏa sáng, giống như một lời nhắc nhở về những điều không thể tránh khỏi. Nhưng hôm nay, cô quyết không để nỗi sợ ngăn bước chân mình.

*

Khánh Linh đến trước cổng nhà với vẻ mặt rạng rỡ, chiếc balô lớn trễ nải trên vai, tay cầm hộp cơm vừa làm xong. Du đã đứng đó tự bao giờ, mái tóc ngắn hơi rối, đôi mắt có quầng thâm nhưng vẫn ánh lên nét dịu dàng, lặng lẽ dõi theo Nhi. Không ai nhắc đến chuyện tối qua, không ai hỏi về những gì chưa nói. Sự im lặng giữa họ thật mong manh, vừa như một tấm màn che, vừa như một sự đồng lõa bí mật.

– Đi thôi nào! – Linh cười, kéo tay Nhi, giọng nói chan chứa nhiệt huyết.

Ba người rời khỏi khu phố đông đúc, băng qua những con đường nhỏ ngoằn ngoèo dẫn về phía ngoại ô. Không khí buổi sớm trong lành, mùi cỏ mới cắt thoang thoảng bên tai. Linh vừa đi vừa kể những câu chuyện hài hước, có lúc lại quay sang chọc ghẹo Du, làm không khí dịu đi phần nào. Nhi thỉnh thoảng mỉm cười, lòng dâng lên thứ cảm giác ấm áp hiếm hoi, như thể mọi khó khăn ngoài kia vẫn còn xa lắm.

Khi đến mé rừng, Linh chỉ về phía bãi cỏ rộng dưới gốc cây cổ thụ:

– Chỗ này đẹp chưa! Hôm trước mình tập chạy ngang qua, thấy hợp với picnic lắm!

Du mỉm cười, trải tấm khăn caro lên thảm cỏ. Nhi ngồi xuống, lấy ra cuốn sổ ký họa, bắt đầu vẽ những đường nét đầu tiên. Linh nhanh nhẹn bày thức ăn, rồi lăn mình trên cỏ, dang rộng tay tận hưởng gió trời.

– Giá như ngày nào cũng thế này, chẳng phải lo lắng gì… – Linh thở dài, mắt nhìn lên vòm lá xanh thẳm.

Du nhìn Linh, giọng trầm lắng:

– Có lẽ chính vì không thường có, nên những khoảnh khắc này mới đáng quý.

Nhi cắm cúi vẽ, ngón tay vô thức miết lên mặt giấy. Cô nghe tiếng cười của Linh, tiếng gió xào xạc, cảm nhận rõ từng nhịp đập trong lồng ngực. Bình yên, dù chỉ là tạm bợ, vẫn đủ để níu giữ người ta ở lại.

*

Sau bữa ăn đơn giản, Linh hào hứng đề nghị:

– Hay là tụi mình chơi trốn tìm đi! Ai thua sẽ phải kể một bí mật thật sự nhé!

Chưa ai kịp phản đối, Linh đã phóng vút vào rừng như một chú sóc nhỏ. Du và Nhi nhìn nhau, bật cười khe khẽ. Du khẽ nói:

– Linh vẫn như trẻ con nhỉ.

Nhi gật đầu, ánh mắt dõi theo bóng Linh xa dần, thì thầm:

– Nhưng cũng nhờ Linh, mình mới có được những khoảnh khắc này…

Du im lặng, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay Nhi. Đoạn chỉ trên tay Du sáng lên, thứ ánh sáng mờ ấm áp như một lời thì thầm không lời. Nhi cảm thấy tim mình thắt lại, nhưng đồng thời cũng dịu đi.

– Cậu… sợ không? – Du hỏi, giọng nhỏ như tiếng lá rơi.

Nhi lắc đầu, siết nhẹ bàn tay Du:

– Mình chỉ sợ phải rời xa cậu thôi.

Bàn tay hai người nắm chặt, hơi ấm truyền qua từng đầu ngón tay, xóa nhòa mọi ranh giới mong manh. Khoảnh khắc ấy, thế giới dường như chỉ còn lại hai người, những nỗi lo âu cũng tạm thời lùi lại phía sau.

*

Không gian quanh họ dần trở nên tĩnh lặng lạ thường. Linh đã biến mất vào rừng từ lúc nào, chỉ còn lại tiếng lá khô dưới chân và ánh nắng rải rác xuyên qua những tán cây. Nhi và Du dắt tay nhau đi sâu hơn, cảm nhận rõ từng nhịp thở, từng cái siết tay. Càng đi, không gian càng trở nên xa lạ, như thể họ đã bước qua ranh giới vô hình giữa thực tại và một thế giới khác.

Nhi dừng lại, lòng chợt dâng lên cảm giác bất an. Du cũng khựng lại, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh. Đoạn chỉ trên cổ tay hai người bỗng phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, ánh sáng ấy lan tỏa, rọi sáng cả những bụi cây thấp lùn ven đường. Gió bỗng nổi lên, cuộn lá thành những vòng xoáy nhỏ, không khí loãng đi, mọi âm thanh như bị hút sạch.

– Du… – Nhi gọi khẽ, giọng run run.

Du siết tay Nhi, ánh mắt kiên định:

– Đừng sợ, mình ở đây.

Bất ngờ, mặt đất dưới chân rung lên, một luồng sáng chói lòa bùng phát, cuốn cả hai vào giữa dòng xoáy không trọng lượng. Mọi giác quan bị đảo lộn, ý thức chao đảo giữa ranh giới tỉnh và mê.

*

Nhi mở mắt, nhận ra mình đang đứng giữa một không gian xa lạ. Trời xanh tím, gió mang theo tiếng thì thầm vang vọng như lời của những ký ức xưa cũ. Dưới chân là thảm hoa lạ, mỗi bước chân đều phát ra âm thanh ngân nga. Du đứng bên cạnh, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt hoang mang.

– Đây là đâu? – Nhi khàn giọng hỏi.

Du nhìn quanh, thì thầm:

– “Khoảng trời giấu kín”… Mẹ mình từng kể, chỉ những ai đoạn chỉ phát sáng cùng lúc, mang cảm xúc mãnh liệt nhất mới có thể bước vào.

Nhi lặng lẽ quan sát, nhận ra nơi này không giống bất kỳ đâu trong ký ức. Cảm xúc trong lòng dâng lên dữ dội, chỉ một cái chạm nhẹ cũng khiến tim cô run rẩy. Ở đây, mọi thứ đều sắc nét, tr*n tr** và thật đến tàn nhẫn.

Một cánh cửa lớn hiện ra trước mặt, trên đó khắc những dòng chữ lạ mắt. Nhi tiến tới, bàn tay run rẩy chạm vào cánh cửa. Ngay lập tức, những ký ức đau đớn ập về: ánh mắt lạnh lùng của cha, tiếng mẹ thở dài, những đêm dài lặng lẽ bên cửa sổ, những lần bị ngăn cấm vẽ tranh. Trái tim cô quặn thắt, nước mắt trào ra.

Du ôm lấy Nhi từ phía sau, thì thầm:

– Đừng khóc, mình ở đây…

Đoạn chỉ trên cổ tay hai người hòa quyện, ánh sáng lan tỏa, làm không gian quanh họ như vỡ ra thành từng mảnh nhỏ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách giữa hai tâm hồn dường như tan biến, chỉ còn lại những vết thương chưa lành và khát khao được chạm đến nhau.

*

Một giọng nói vang lên giữa khoảng không, lạnh lùng và xa lạ:

– Chào mừng đến với “khoảng trời giấu kín”. Ở đây, mọi bí mật đều sẽ bị phơi bày, mọi tổn thương phải đối diện. Muốn trở về, hãy thành thật với chính mình.

Cánh cửa mở ra, phía sau là một hành lang dài, hai bên treo đầy tranh ảnh – mỗi bức là một mảnh ký ức, một nỗi đau, một khát vọng chưa từng dám nói thành lời. Nhi run rẩy bước vào, Du nắm chặt tay cô.

Bức tranh đầu tiên là hình ảnh Nhi ngồi một mình bên cửa sổ, ánh mắt trống rỗng nhìn cơn mưa rơi. Tiếp đó là cảnh Du ngồi trước cây đàn piano, nước mắt rơi trên phím đàn, bóng dáng mẹ mờ ảo phía sau tấm kính. Càng đi sâu, những hình ảnh càng chân thực, cảm xúc càng mãnh liệt: nỗi cô đơn, thất vọng, khao khát được yêu thương, nỗi sợ bị bỏ rơi – tất cả phơi bày không che giấu.

Nhi thở gấp, bàn tay siết lấy Du như bấu víu. Du thì thầm bên tai:

– Đừng để bản thân bị cuốn đi. Ở đây, cảm xúc sẽ lấn át lý trí.

Bất ngờ, một cánh cửa bật mở, hút Nhi vào bên trong. Du lao theo nhưng không kịp. Nhi rơi vào một căn phòng tối, chỉ có chiếc gương lớn ở giữa. Trong gương, hình ảnh cô gái với đôi mắt đỏ hoe, phía sau là cha mẹ, Quân, Du – từng người một hiện ra với những ánh mắt trách móc, lạnh lùng, oán hận, đau thương.

Tiếng thì thầm vang lên, giọng Nhi yếu ớt:

– Mình không đủ tốt… Luôn làm mọi người thất vọng… Không xứng đáng được tự do…Nước mắt tuôn trào, Nhi gục xuống, hai tay ôm đầu. Tiếng bước chân vang vọng. Du xuất hiện, lo lắng ôm lấy Nhi:

– Nhi, nghe mình này. Không ai hoàn hảo cả. Cậu không cần làm hài lòng tất cả mọi người. Hãy sống cho chính mình, được không?

Nhi ngẩng lên, ánh mắt tuyệt vọng pha lẫn tia hy vọng:

– Nhưng nếu mình ích kỷ, mọi người sẽ tổn thương…

– Đôi khi, đau đớn là cần thiết để lớn lên. Cậu có quyền được hạnh phúc. – Du khẽ siết vai Nhi, giọng trầm ổn.

Ngay lúc ấy, gương vỡ vụn, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Nhi cảm thấy nỗi đau trong lòng mình dịu lại, như vừa trút được một gánh nặng.

*

Không gian lại biến đổi, Nhi và Du cùng nhau đứng giữa hành lang. Lần này, phía trước là một bức tranh lớn: hai người nắm tay nhau, đoạn chỉ trên cổ tay rực sáng. Nhưng bức tranh bị xé nham nhở, những vết rách loang lổ như vết thương còn rỉ máu.

Du chạm nhẹ lên tranh, ánh mắt buồn sâu thẳm:

– Mình sợ… sợ một ngày sẽ bị xóa ký ức, biến mất khỏi thế giới của cậu.

Nhi nắm chặt tay Du, giọng run run:

– Dù ký ức bị xóa, tình cảm vẫn còn ở lại. Mình tin như vậy.

– Nếu mình quên cậu, liệu cậu có còn tìm mình không?

Nhi im lặng. Trong tâm trí, ký ức về những lần Du lặng lẽ nhìn mình, những khoảnh khắc bên nhau trong phòng nhạc, những đêm dài thao thức… Cô bật khóc, ôm chặt Du:

– Nếu cậu quên mình, mình sẽ tìm lại cậu, dù phải đi qua bao nhiêu “khoảng trời” như thế này…

Hai người ôm nhau, đoạn chỉ trên cổ tay phát sáng mãnh liệt, ánh sáng trắng tinh khiết lan tỏa xóa tan bóng tối. Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên, lạnh lẽo:

– Đủ rồi. Các ngươi không thuộc về nơi này.

Cả không gian rung chuyển, mặt đất rạn nứt. Một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang – mái tóc dài uốn nhẹ, đôi mắt xám lạnh: Gia Hân.

*

Gia Hân tiến lại gần, nụ cười nửa miệng:

– Đẹp thật. Nhưng các người tưởng chỉ cần yêu nhau là thoát được số phận sao? Đoạn chỉ trên tay các người rồi cũng sẽ bị cắt thôi.

Du che chắn trước Nhi, ánh mắt cảnh giác:

– Gia Hân, cậu muốn gì?

– Mình chỉ muốn các người hiểu rằng, không ai thoát được quy luật của “khoảng trời” này. Hoặc đối diện sự thật, hoặc bị nuốt chửng bởi chính nỗi đau của mình.

Nhi nhìn Gia Hân, bắt gặp trong mắt cô một nỗi cô đơn sâu thẳm. Cô khẽ hỏi:

– Cậu từng bị tổn thương đúng không?

Gia Hân cười nhạt, ánh mắt thoáng chua xót:

– Đừng tỏ ra thấu hiểu. Tình cảm yếu mềm đến thế, chỉ cần một vết rạn là vỡ vụn.

Du bước lên, giọng điềm tĩnh:

– Cậu không cần phá hủy mọi thứ chỉ vì mình từng đau. Hãy buông tha cho chúng mình.

Gia Hân lắc đầu, môi cong lên thách thức:

– Không ai buông tha cho ai. Ở đây, chỉ có kẻ mạnh mới được sống.

Dứt lời, Gia Hân vung tay, một luồng sáng đen cuộn trào kéo Nhi và Du vào hai vòng xoáy riêng biệt. Mọi cảm giác bị xé toạc, mỗi người rơi vào một không gian cô lập.

*

Nhi tỉnh lại giữa một căn phòng trắng toát, không cửa sổ, không lối ra. Trên tường chi chít những mảnh giấy: “Yếu đuối”, “Ích kỷ”, “Phản bội”, “Không xứng đáng”… Âm thanh vang vọng khắp nơi: tiếng cha mắng, tiếng mẹ thở dài, tiếng bạn bè cười cợt, tiếng Du gọi tên cô trong tuyệt vọng.

Nhi ôm đầu, nước mắt lăn dài. Cô lẩm bẩm:

– Mình chỉ muốn được sống thật… Chỉ muốn tự do…

Một bàn tay ấm áp đặt lên vai. Nhi ngẩng lên, bắt gặp Du – mờ ảo mà gần gũi. Du mỉm cười, chìa tay:

– Đứng dậy đi, Nhi. Đừng để nỗi sợ nuốt chửng mình.

Nhi run rẩy đặt tay vào tay Du. Căn phòng rung chuyển, những mảnh giấy rơi lả tả như lá vàng mùa thu. Lần này, tiếng nói vang lên là của chính cô, mạnh mẽ hơn:

– Mình xứng đáng được yêu thương. Mình có quyền quyết định cuộc sống của mình.

Ánh sáng bùng lên, cuốn cả hai ra khỏi căn phòng trắng.

*

Nhi và Du tỉnh lại bên bờ hồ tĩnh lặng. Trời chiều nhuộm vàng cam, mặt hồ in bóng hai người. Đoạn chỉ trên cổ tay vẫn rực sáng. Không gian yên ả, chỉ còn tiếng thở của nhau.

Nhi nhìn Du, mắt đỏ hoe nhưng ánh lên quyết tâm:

– Dù thế nào, mình cũng không để ai chia cắt chúng ta nữa.

Du siết nhẹ tay Nhi, khẽ cười:

– Mình cũng vậy. Dù phải đối đầu với cả thế giới này.

Từ xa, bóng Khánh Linh xuất hiện, dáng nhỏ bé chạy về phía hai người, giọng gọi lớn:

– Nhi! Du! Hai cậu đi đâu mà nãy giờ mình tìm khắp?

Nhi và Du nhìn nhau, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Cả ba ngồi bên hồ, Linh kể đủ chuyện linh tinh, không khí dần tươi sáng trở lại. Nhưng trong lòng Nhi, dư âm của “khoảng trời giấu kín” vẫn vương lại, như một vết xước chưa lành.

Mặt trời lặn sau rặng cây, bóng tối dần phủ lên mặt hồ. Nhi lặng lẽ nhìn đoạn chỉ trên cổ tay, ánh sáng dịu lại nhưng chưa tắt hẳn. Du khẽ thì thầm bên tai cô:

– Đừng quên những gì mình vừa trải qua. Cánh cửa ấy có thể lại mở ra…

Tiếng chuông điện thoại vang lên. Nhi mở túi áo, thấy một tin nhắn lạ: “Bí mật vẫn chưa kết thúc. Hãy cẩn thận với những người bên cạnh.”

Cô ngước nhìn Du, rồi nhìn Linh – ánh mắt cả hai vẫn trong trẻo, nhưng lòng Nhi dấy lên cảm giác bất an. Phía sau bình yên nhỏ bé này, còn bao nhiêu thử thách đang chờ?

Bầu trời đêm dần phủ xuống. Đoạn chỉ trên cổ tay Nhi lóe sáng lần nữa, như một lời cảnh báo – mọi khoảng trời giấu kín đều có giá của nó.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử