Trang chủ/Khoảng Trời Giấu Kín/Chương 16: Gương Vỡ Lại Lành
Khoảng Trời Giấu Kín

Chương 16: Gương Vỡ Lại Lành

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Khánh Linh ngồi bên khung cửa sổ hành lang, đôi mắt hướng về phía phòng vẽ. Mưa mùa hạ rơi lất phất, từng giọt nước đọng trên kính như những vết sẹo cũ không thể lành. Linh biết, ngay lúc này, mọi thứ bên trong căn phòng ấy đang mong manh hơn bao giờ hết – như chiếc ly thủy tinh rạn nứt, chỉ chờ một chạm khẽ là vỡ tan. Nhưng cô cũng hiểu, nếu không ai dám bước tới, sẽ chẳng có phép màu nào xuất hiện. Linh hít sâu, nhè nhẹ đẩy cửa bước vào, nụ cười cố tỏ vẻ bình thản.

Trong phòng vẽ, Nhi và Du ngồi cạnh nhau, yên lặng đến độ có thể nghe rõ tiếng mưa rơi ngoài mái hiên. Không khí dường như đông cứng lại giữa hai người, chỉ còn ánh mắt chạm nhau mà không dám nói thành lời. Linh khẽ khàng kéo ghế, ngồi đối diện, nhẹ nhàng lên tiếng:

– Nhi này, cậu còn nhớ cái lần ba đứa mình trốn học thể dục, lên sân thượng vẽ bậy lên tường không?

Nhi giật mình, đôi mắt còn vương chút nước. Du cũng quay sang, khóe môi run nhẹ như cố níu một ký ức xa xăm. Linh tiếp tục, giọng pha chút hài hước:

– Hôm đó trời mưa lâm thâm, Nhi mặc cái áo khoác trắng, tóc dính ướt sát má, nhìn như mèo con. Du thì cứ vẽ hoa hướng dương, còn mình thì bị bác bảo vệ rượt chạy suýt ngã lăn.

Nhi nhắm mắt, bức tranh ký ức mơ hồ hiện về: bàn tay ai đó kéo cô chạy dọc hành lang trơn nước, tiếng cười vang vọng, mùi áo mưa ngai ngái. Một cảm giác ấm áp len lỏi trong tim, khiến cô bất giác siết chặt vạt áo Du.

– Khi ấy… – Nhi thì thầm, giọng nhỏ như gió – Có ai đó đã cầm ô che cho em, nói… “Đừng sợ, mình ở đây rồi.”

Du mỉm cười, trong đáy mắt ánh lên tia sáng dịu dàng lạ lùng. Cô chạm tay lên cổ tay Nhi, nơi đoạn chỉ mờ nhạt vẫn âm ỉ ánh sáng.

– Là chị. Hôm đó, thật ra chị cũng sợ, nhưng chỉ cần nhìn thấy em, mọi nỗi sợ đều tan biến.

Linh lặng lẽ đứng dậy, khép cửa lại, rời khỏi không gian riêng tư ấy. Bên ngoài, hành lang trống trải, tiếng mưa hòa cùng tiếng tim cô đập thổn thức. Linh biết mình chỉ là người chứng kiến, nhưng cũng là người giữ gìn những ký ức đẹp đẽ nhất của cả ba.

Trong phòng vẽ, Nhi nhìn sâu vào mắt Du, đôi môi run rẩy như muốn hỏi điều gì mà chưa đủ can đảm. Du kiên nhẫn chờ đợi, bàn tay vẫn giữ lấy tay Nhi, truyền đi hơi ấm dịu dàng.

– Em… em đã quên nhiều thứ, nhưng mỗi lần ở cạnh chị, tim em lại nhói lên. Như có gì đó thật sự quan trọng, em không thể chạm tới được.

Du nhẹ nhàng siết chặt tay Nhi, ánh mắt vững vàng:

– Em không cần nhớ hết đâu. Chỉ cần em còn cảm thấy gì đó, chị sẽ cùng em đi tiếp.

Nhi lặng im, rồi lấy hết can đảm đặt bàn tay lên mu bàn tay Du. Ánh sáng yếu ớt từ đoạn chỉ trên cổ tay hai người lan ra, dịu dàng như sương mai. Nhi nhắm mắt, giọng lí nhí:

– Em luôn mơ thấy một cánh đồng ngập nắng. Chị đứng phía xa, em chạy mãi mà không bao giờ tới được.

Du dịu giọng:

– Giờ em không phải chạy nữa. Chị ở đây, ngay cạnh em rồi.

Nước mắt Nhi rơi xuống bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, không còn là nỗi đau, mà là sự nhẹ nhõm, như được gột rửa mọi ưu phiền.

Ở cuối hành lang, Linh tựa vào lan can, tay lướt điện thoại. Một tin nhắn viết rồi lại xóa, trong lòng cô dấy lên cảm giác trống trải. Tiếng bước chân vang lên, Quân xuất hiện, đôi mắt lạnh lùng soi mói.

– Cậu quan tâm chuyện của họ quá nhỉ?

Linh đáp, giọng kiên định:

– Đôi khi giúp người khác hạnh phúc cũng là cách mình hạnh phúc.

Quân nhếch mép, bước lại gần:

– Đoạn chỉ của họ sáng lên thì đã sao? Cảm xúc không phải muốn giữ là giữ, muốn buông là buông. Nếu trật tự bị phá vỡ, chẳng ai còn được yên ổn.

Linh nhìn thẳng vào mắt Quân:

– Đôi lúc, con người phải chấp nhận hỗn loạn để tìm thấy chính mình.

Quân im lặng, ánh mắt như phủ một lớp sương lạnh. Trước khi rời đi, cậu nói với lại:

– Đừng để mình vướng vào chuyện không thuộc về mình, Linh. Người Giữ Chỉ cũng có số phận riêng.

Linh thở dài, nhìn theo bóng Quân khuất dần, trong lòng dấy lên linh cảm bất an.

Trong phòng vẽ, Nhi ngồi sát bên Du, bàn tay vẫn nắm chặt. Du lấy từ túi áo ra một tờ giấy gấp nhỏ, đặt lên bàn.

– Em còn nhớ bài thơ này không?

Nhi mở ra, đọc thành tiếng:

“Có một khoảng trời giấu kín

Giữa hai người, chỉ một nhịp thở xa

Em gọi tên mình trong im lặng

Chị trả lời bằng ánh mắt không lời.”

Từng chữ như từng nhát cắt sâu vào ký ức, nước mắt Nhi lại rơi. Cô nhớ, mình từng đọc bài thơ này dưới tán bằng lăng tím, từng run rẩy khi nghe Du đọc chậm rãi. Nỗi sợ hãi ngày nào dường như tan biến, chỉ còn lại cảm giác muốn ôm lấy tất cả.

– Em đã rất sợ, sợ đối mặt cảm xúc của mình. Nhưng bây giờ… em không muốn trốn chạy nữa.

Du mỉm cười, đoạn chỉ trên cổ tay cô bất ngờ phát sáng, rực rỡ như lửa nhỏ cháy lên trong đêm tối.

– Em không đơn độc đâu, Nhi.

Giữa hai người, bức tường vô hình sụp đổ. Họ nhìn nhau, trong mắt chỉ còn lại niềm tin và khát vọng được sống thật với chính mình.

Bên ngoài, Khánh Linh đứng dưới mái hiên, ngước nhìn trời mưa. Cô nhớ lại những ngày Nhi còn bé, mỗi lần khóc, Linh luôn là người đầu tiên lau nước mắt cho bạn. Nhưng giờ đây, cô chỉ có thể đứng ngoài, lặng lẽ dõi theo hạnh phúc của người khác.

Tiếng bước chân nhẹ phía sau, Linh quay lại, bắt gặp Gia Hân đứng tựa vào tường, ánh mắt lạnh lùng.

– Cậu nghĩ họ có vượt qua được không? – Gia Hân hỏi, giọng khô khốc.

Linh mỉm cười:

– Mình tin là vậy. Ai cũng xứng đáng có khoảng trời của riêng mình.

Gia Hân không đáp, chỉ nhìn ra xa, rồi lặng lẽ rời đi.

Trong phòng vẽ, Du nhẹ nhàng kéo Nhi tựa đầu vào vai mình. Tiếng mưa rơi ngoài cửa kính trở thành bản nhạc nền dịu dàng. Đoạn chỉ trên cổ tay Nhi cũng bắt đầu bừng sáng, ánh sáng yếu ớt rồi dần rực rỡ.

Nhi ngước lên, đôi mắt long lanh:

– Chị có hối hận không? Khi chọn ở bên em, dù biết đoạn chỉ có thể lấy đi tất cả?

Du cười, ánh mắt dịu như gió đầu hè:

– Nếu phải hối hận, chị đã không tìm đến phòng nhạc hôm ấy. Em là điều kỳ diệu nhất mà cuộc đời này ban tặng.

Nhi không ngăn được xúc động, vòng tay ôm lấy Du, như muốn níu giữ tất cả.

– Em xin lỗi, vì đã để chị phải chịu quá nhiều đau khổ.

Du vuốt tóc Nhi, thì thầm:

– Phải trải qua nỗi đau, mới biết trân trọng những gì mình có. Chị không trách em đâu.

Nhi nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim đều đặn của Du, mọi sợ hãi dần tan biến.

Tiếng gõ cửa vang lên khe khẽ. Cả hai giật mình, Nhi buông Du ra, vội lau nước mắt. Du đứng dậy, mở cửa. Khánh Linh ló đầu vào, nở nụ cười tươi rói, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng:

– Hai người ổn chứ?

Nhi gật đầu, đáp nhỏ:

– Ổn hơn rồi.

Linh tiến lại, đặt túi bánh kem dâu lên bàn:

– Bánh này Nhi thích nhất. Đừng để bụng đói làm mình buồn thêm.

Du cảm ơn Linh, ánh mắt ánh lên sự biết ơn. Ba người ngồi lại, chia nhau từng miếng bánh nhỏ. Không lời nào cần nói, nhưng không khí ấm áp lạ thường.

Đêm xuống, căn phòng vẫn sáng ánh đèn. Nhi ngồi trước giá vẽ, tay run run cầm bút chì. Du đứng sau, đặt tay lên vai Nhi, tiếp thêm sức mạnh.

– Em hãy vẽ những gì mình muốn. Đừng sợ ai phán xét. Đoạn chỉ chỉ là một sợi dây, không phải định mệnh.

Nhi gật đầu, từng nét vẽ hiện lên trên giấy. Mỗi lần bút chạm giấy, đoạn chỉ trên cổ tay cô lại sáng hơn, như phản chiếu từng cảm xúc.

Khánh Linh đứng lặng phía sau, nhìn bạn mình tìm lại đam mê, khóe môi nở nụ cười nhẹ.

– Có lẽ, mình cũng nên quay lại với điền kinh – Linh thì thầm, ánh mắt rực sáng.

Du quay sang, nở nụ cười động viên:

– Cậu là nguồn động lực lớn nhất của tụi mình đấy.

Linh phẩy tay, làm bộ ngượng ngùng:

– Thôi, hai người cứ lo hạnh phúc đi, mình chỉ là vai phụ thôi.

Cả ba bật cười, tiếng cười vang vọng trong phòng, hòa cùng tiếng mưa ngoài trời.

Ở một góc thành phố, Quân ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn bàn chiếu lên gương mặt cương nghị. Màn hình máy tính hiển thị dữ liệu về đoạn chỉ của từng học sinh. Quân dừng lại ở hai cái tên: Lê Vân Nhi và Trần An Du. Cậu nhấp chuột, thấy trạng thái đoạn chỉ của Du: bất ổn, nguy cơ phát sáng vượt ngưỡng.

– Không thể để mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát – Quân lẩm bẩm – Nếu đoạn chỉ của Du bùng phát, cả Thiên Dương sẽ bị cuốn vào hỗn loạn.

Tiếng cửa mở, ông hiệu trưởng bước vào, ánh mắt nghiêm nghị:

– Con còn ở đây làm gì? Đã dặn đừng can thiệp vào hệ thống cảm xúc.

Quân đứng dậy, cố giữ bình tĩnh:

– Con chỉ muốn chắc chắn mọi thứ nằm trong kiểm soát.

Ông hiệu trưởng nhìn con trai, giọng trầm:

– Đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng tới quyết định. Người Giữ Chỉ phải biết hy sinh vì đại cục.

Quân cúi đầu, không nói gì. Khi ông rời đi, cậu ngẩng lên, đôi mắt tối lại, sâu trong tim là một khoảng trống không thể lấp đầy.

Gia Hân bước chầm chậm trên phố, tay đút túi áo khoác. Đèn đường đổ bóng dài trên mặt đất ướt nước. Cô dừng lại trước tiệm tranh cũ, nhìn qua lớp kính mờ, ký ức về Du và những buổi chiều hội họa hiện về, đắng nghẹn. Cô chạm tay lên cổ tay, đoạn chỉ tối sẫm, không ánh sáng. Cô cười nhạt, tự nhủ: “Có lẽ mình không xứng đáng có khoảng trời riêng.”

Điện thoại rung lên, là số lạ. Gia Hân do dự, rồi bắt máy.

– Đừng làm tổn thương họ nữa, Hân. Hãy để họ tự quyết định số phận.

Tiếng nói quen mà xa. Hân lặng im, mắt tối lại, lòng dâng lên cảm giác bất an.

Quay về phòng vẽ, Nhi gần hoàn thành bức tranh. Trong tranh, hai bóng người đứng dưới mưa, phía xa là khoảng trời sáng rực. Du ngồi bên, mắt dõi theo từng nét vẽ.

– Em vẽ ai thế? – Du hỏi nhỏ.

Nhi đặt bút, nhìn Du, mỉm cười:

– Là em và chị. Dù có xa nhau, em tin cuối cùng chúng ta vẫn tìm thấy nhau dưới cùng một bầu trời.

Du nắm tay Nhi, đoạn chỉ trên cổ tay hai người bỗng phát sáng mạnh mẽ, ánh sáng lan tỏa khắp căn phòng, chiếu lên từng bức tường, từng khung cửa sổ. Ba người ngỡ ngàng, Linh thì thầm:– Đẹp quá…

Trong ánh sáng ấy, Nhi cảm nhận mọi đau đớn, mất mát tan biến, chỉ còn lại tình yêu nguyên vẹn.

Đột ngột, căn phòng tối sầm. Ánh sáng vụt tắt, chỉ còn tiếng mưa ngoài trời. Nhi hoảng hốt, đưa tay tìm Du. Du vẫn bên cạnh, nhưng vẻ mặt lộ rõ lo lắng.

– Có chuyện gì vậy? – Linh hỏi, giọng run.

Du nhìn đoạn chỉ trên cổ tay mình, ánh sáng vừa rồi biến mất, thay vào đó là một vết nứt nhỏ chạy dọc sợi chỉ.

– Có ai đó can thiệp vào hệ thống cảm xúc – Du thì thầm.

Nhi nắm chặt tay Du, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

– Chị sẽ không rời xa em đâu, dù có chuyện gì – Du khẳng định.

Linh lùi lại, mắt nhìn qua cửa sổ. Bóng ai đó thấp thoáng ngoài sân trường, ánh đèn đường hắt lên bóng áo mưa lấp loáng.

Ở phòng hiệu trưởng, Quân nhìn màn hình, môi nhếch lên thành nụ cười lạnh. Cậu vừa kích hoạt chế độ kiểm soát cảm xúc khẩn cấp, chặn mọi đoạn chỉ phát sáng quá mức.

– Xin lỗi, Du. Mình không thể để cậu phá vỡ mọi thứ.

Cậu bấm nút xác nhận, trên màn hình hiện dòng chữ: “Can thiệp khẩn cấp – Người Dẫn Lối: Trần An Du.”

Trong phòng vẽ, Du choàng tay ôm lấy Nhi. Cô biết, nếu Quân quyết tâm, cô có thể bị xóa ký ức, hoặc vĩnh viễn mất khả năng cảm nhận cảm xúc thật.

Nhi áp mặt vào ngực Du, vai run lên.

– Em không muốn mất chị… Em không muốn quên tất cả…

Du thì thầm, giọng quả quyết:

– Không ai chia cắt được chúng ta. Nếu cần vào khoảng trời giấu kín lần nữa, chị sẽ đưa em đi cùng.

Linh đứng bên, bàn tay siết chặt:

– Mình sẽ giúp hai người. Nếu cần, mình sẽ làm mọi thứ để bảo vệ các cậu.

Nhi ngước lên, mắt ngấn nước:

– Cảm ơn Linh… Cảm ơn vì đã luôn ở bên em.

Du gật đầu với Linh, ánh mắt biết ơn:

– Cậu là người duy nhất mình tin lúc này.

Linh mỉm cười, quyết tâm ánh lên trong mắt:

– Chúng ta sẽ không để ai kiểm soát số phận mình nữa.

Tiếng chuông báo động vang lên khắp trường, ánh đèn nhấp nháy đỏ. Cửa phòng vẽ bật mở, hai bảo vệ mặc đồng phục bước vào, ánh mắt lạnh lùng.

– Các em phải rời khỏi đây ngay. Hệ thống kiểm soát cảm xúc đang được kích hoạt. Ở lại sẽ nguy hiểm.

Du đứng chắn trước Nhi, ánh mắt quyết liệt:

– Chúng em không đi đâu cả.

Một bảo vệ tiến lại, giơ thiết bị nhỏ:

– Đây là lệnh từ ban Người Giữ Chỉ. Nếu không hợp tác, chúng tôi buộc phải dùng biện pháp mạnh.

Linh bước lên, chắn ngang:

– Muốn đưa họ đi, phải bước qua mình.

Căn phòng căng như dây đàn. Du nhìn Nhi, ánh mắt động viên: “Đừng sợ.”

Nhi gật đầu, trong lòng dâng lên sức mạnh lạ lùng.

Trên màn hình máy tính của Quân, cảnh báo đỏ liên tục nhấp nháy. Cậu thấy hình ảnh ba cô gái đối đầu với bảo vệ. Quân siết chặt tay:

– Linh, cậu thật phiền phức…

Cậu nhập chuỗi lệnh mới. Nếu Nhi và Du không rời phòng vẽ, hệ thống sẽ tự động kích hoạt chế độ “Khóa cảm xúc” – ngăn đoạn chỉ phát sáng.

Gia Hân đứng ngoài hành lang, lặng lẽ nhìn qua khe cửa. Cô thấy sự quyết tâm trong mắt Nhi, lòng dâng lên cảm giác phức tạp. Nếu không hành động, cô sẽ mãi mất cơ hội sửa chữa quá khứ.

Hân bấm điện thoại, gọi nhanh:

– Quân, mình cần gặp cậu. Chuyện này không thể tiếp tục như vậy.

Trong phòng vẽ, tình thế càng lúc càng căng. Bảo vệ siết chặt thiết bị, ánh mắt không lay chuyển.

Du thì thầm với Nhi:

– Nếu có chuyện gì, em hãy nhắm mắt và nghĩ về cánh đồng nắng. Chị sẽ tìm em, dù ở đâu.

Nhi gật đầu, nước mắt lăn dài. Đoạn chỉ trên cổ tay cô lại sáng lên, yếu ớt nhưng kiên cường.

Bất ngờ, đèn trong phòng chớp tắt dữ dội rồi tắt hẳn. Tất cả chìm vào bóng tối. Tiếng mưa ngoài trời vang dội, hòa cùng tiếng còi báo động.

Nhi cảm thấy tay Du siết chặt, kéo cô chạy về phía cửa sổ.

– Mau lên! – Du hét.

Linh cũng lao theo, cả ba đẩy cửa sổ, lao ra hành lang sau, chạy dọc dãy lớp học.

Tiếng bước chân bảo vệ vang lên phía sau, tiếng gọi gắt:

– Đứng lại! Đừng chạy!

Ba người lao qua sân sau trường, ngã trượt trên nền đất ướt. Linh kéo Nhi dậy, Du che chắn cho cả hai.

– Chúng ta phải đến phòng nhạc – Du nói – Ở đó có cánh cửa dẫn vào khoảng trời giấu kín.

Linh gật đầu, ba người lao đi dưới mưa, tiếng bước chân vang lên khắp sân trường.

Đằng sau, bảo vệ đuổi sát. Gia Hân xuất hiện ở ngã rẽ, vẫy tay:

– Lối này! Nhanh lên!

Không kịp nghĩ, Du kéo Nhi chạy theo Hân, Linh bám sát. Bốn người lao vào cầu thang tối, dừng lại trước cửa phòng nhạc.

Gia Hân rút chìa khóa, mở cửa, đẩy mọi người vào:

– Ở đây an toàn tạm thời, nhưng không lâu đâu. Quân đang kiểm soát hệ thống, các cậu phải nhanh lên.

Du nhìn Hân, ánh mắt dò xét:

– Sao cậu giúp bọn mình?

Gia Hân cúi đầu, giọng run:

– Vì mình cũng từng có một đoạn chỉ phát sáng, từng có khoảng trời riêng, nhưng tự tay đánh mất nó. Mình không muốn ai phải hối hận như mình.

Nhi nhìn Hân, lòng dâng lên thương cảm. Dù Hân từng làm tổn thương cô, nhưng sâu trong lòng, Hân cũng chỉ là người khao khát yêu thương.

Tiếng bước chân lại vang lên ngoài hành lang. Du vội kéo Nhi vào sát cây đàn piano, thì thầm:

– Em nhắm mắt lại, nghĩ về cánh đồng nắng, về lần đầu cầm tay chị.

Nhi làm theo, cảm nhận bàn tay Du siết chặt. Trong bóng tối, đoạn chỉ trên cổ tay hai người phát sáng rực rỡ, ánh sáng lan ra khắp phòng, chiếu lên phím đàn, lên khuôn mặt bốn người.

Cửa phòng nhạc bật mở, Quân xuất hiện, ánh mắt giận dữ:

– Đủ rồi! Các cậu nghĩ mình có thể thay đổi số phận sao?

Du chắn trước Nhi, ánh mắt quyết liệt:

– Đoạn chỉ không quyết định được tình cảm. Cậu có thể kiểm soát mọi thứ, nhưng không thể kiểm soát trái tim.

Quân tiến lại, giơ thiết bị:

– Nếu không dừng lại, mình sẽ xóa ký ức của Du, để mọi thứ trở lại như cũ.

Nhi bật khóc, ôm chặt Du:

– Đừng… Đừng làm thế… Xin cậu…

Quân khựng lại, ánh mắt dao động. Nhưng rồi, cậu siết chặt thiết bị, định nhấn nút.

Gia Hân bước tới, giật mạnh thiết bị khỏi tay Quân:

– Đủ rồi, Quân! Nếu muốn làm Người Giữ Chỉ, hãy học cách lắng nghe cảm xúc của mình trước!

Quân sững sờ, không nói được lời nào. Không khí như đông cứng lại.

Đoạn chỉ trên cổ tay Du và Nhi cùng lúc phát sáng mạnh mẽ, ánh sáng bùng lên, bao phủ cả căn phòng. Mọi người nhắm mắt, cảm nhận luồng cảm xúc ấm áp lan khắp thân thể.

Trong ánh sáng ấy, ký ức ùa về: Nhi thấy mình và Du dưới tán bằng lăng, những nụ cười, nước mắt, lời thì thầm chưa kịp nói. Cô chạy trên cánh đồng nắng, cuối cùng cũng chạm được tay Du.

Du cũng nhìn thấy mình năm mười hai tuổi, lần đầu gặp Nhi trong phòng tranh, cảm giác dịu dàng, ấm áp xóa nhòa mọi tổn thương.

Ánh sáng dịu lại, Du ôm chặt Nhi, nước mắt rơi lặng lẽ.

– Em nhớ lại rồi – Nhi thì thầm – Em nhớ tất cả…

Du mỉm cười, giọng run run:

– Chúng ta đã tìm lại được nhau.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Quân lặng lẽ cúi đầu, bỏ lại thiết bị, bước ra khỏi phòng nhạc. Gia Hân đứng nhìn theo, ánh mắt buồn bã.

Khánh Linh bước đến bên hai người, mỉm cười rạng rỡ:

– Chúc mừng. Đoạn chỉ đã lành rồi.

Nhi nhìn xuống cổ tay, đoạn chỉ sáng rực, không còn vết nứt. Cô siết chặt tay Du, lòng tràn ngập hạnh phúc.

Ở góc phòng, thiết bị kiểm soát cảm xúc vẫn còn, đèn báo hiệu nhấp nháy đỏ. Không ai chú ý, một ánh sáng xanh nhạt vụt lên, rồi tắt ngấm.

Trong bóng tối sau cơn mưa, một thế lực vô hình đang lặng lẽ chuyển động, chuẩn bị cho những biến cố mới. Đoạn chỉ đã lành, nhưng khoảng trời giấu kín liệu có thực sự mở ra mãi mãi? Hay cánh cửa vừa hé sẽ lại khép lại, cuốn tất cả vào vòng xoáy định mệnh?

Tiếng dương cầm vang lên khe khẽ, như lời nhắn gửi từ quá khứ về tương lai. Nhi tựa vào vai Du, nhắm mắt, lòng ngập tràn bình yên pha lẫn hồi hộp cho ngày mai.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử