Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Ông ta dám vì tiết kiệm tiền mà đổi khách sạn năm sao thành nhà nghỉ, đổi xe thương gia thành xe taxi không?
Ông ta không dám.
Vì Châu tổng đang dán mắt vào chuyện này.
Nhưng nếu ông ta sắp xếp cho tôi tiêu chuẩn cao nhất, thì khác nào tự vả vào mặt mình?
Một giám đốc vừa mới dõng dạc trong cuộc họp lớn nhấn mạnh việc “kiểm soát chi phí, tăng cường hiệu suất”, quay đi quay lại đã bật đèn xanh toàn tập cho một dự án.
Điều đó khiến các phòng ban khác nhìn ông ta thế nào?
Sau này ông ta làm sao có thể triển khai tiếp chính sách kiểm soát chi phí của mình?
Quan trọng hơn, một khi ông ta đứng ra chống lưng cho tôi, nếu dự án thành công, công lao có tôi một phần, nhưng càng có thêm một phần “bày mưu tính kế” của Giám đốc Lý.
Còn nếu dự án lại tiếp tục thất bại, thì ông ta cũng phải xắn tay lên mà gánh chung cái trách nhiệm này với tôi.
Ông ta bị tôi chiếu tướng rồi.
Trong văn phòng, sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của ông ta.
Rất lâu sau, ông ta mới nghiến răng rặn ra vài chữ.
“Đơn của cô, tôi duyệt.”
Ông ta cầm bút, ký cái rẹt chữ ký bay bướm của mình lên đơn.
Sau đó, giống như dùng hết sức bình sinh, ném tờ giấy trở lại cho tôi.
“Từ Tri Ý, cô khá lắm.”
“Tôi chống mắt lên xem cô còn bày ra được trò trống gì!”
Tôi cầm tờ đơn, đứng lên.
“Cảm ơn Giám đốc Lý.”
“Tôi sẽ không làm ngài thất vọng.”
Tôi quay người, đi ra khỏi phòng làm việc của ông ta.
Phía sau vang lên tiếng tách trà bị ném vỡ loảng xoảng.
Khóe môi tôi không nhịn được mà vểnh lên.
Giám đốc Lý, ngài nhầm rồi.
Tôi không bày trò.
Tôi đang nói cho ngài biết, thời đại đã thay đổi.
Cái thời dựa vào quyền mưu và chính trị văn phòng để kiếm sống đã qua rồi.
Tương lai, thuộc về những người thực sự có khả năng giải quyết vấn đề.
Nhận được Thượng phương bảo kiếm, tôi lập tức bắt tay vào thành lập “Tổ công tác đặc biệt dự án Hoành Viễn”.
Không gửi email toàn công ty, cũng chẳng bày trò thi tuyển nội bộ công khai.
Tôi chỉ gọi đúng hai người.
Chính là hai nhân viên mới mà tôi đã dẫn dắt cùng nhau mổ xẻ dự án hôm trước.
Một người tên Tiểu Nhã, tâm tư tỉ mỉ, rất giỏi về sắp xếp hồ sơ và phân tích dữ liệu.
Một người tên A Kiệt, đầu óc nhanh nhạy, nhiều ý tưởng táo bạo, khả năng giao tiếp xuất sắc.
Tôi gọi họ vào phòng họp.
“Tôi cần hai cậu tham gia vào tổ dự án của tôi, nhưng, có mấy điểm phải nói rõ từ trước.”
“Thứ nhất, dự án này, chỉ được phép thành công, không được phép thất bại. Áp lực sẽ rất lớn, tăng ca là chuyện bình thường.”
“Thứ hai, tổ này chỉ là tạm thời, dự án kết thúc, tổ sẽ tự động giải tán. Các cậu sẽ không được thăng chức gì đâu.”
“Thứ ba, dự án này sẽ đắc tội với nhiều người, đặc biệt là Giám đốc Lý. Giờ các cậu muốn rút lui, vẫn còn kịp. Nếu tham gia, đồng nghĩa với việc gắn liền với tôi trên cùng một chiếc thuyền, sau này có thể sẽ bị làm khó dễ.”
Tôi nhìn họ, trao cho họ cơ hội để lựa chọn.
Tiểu Nhã và A Kiệt đưa mắt nhìn nhau.
Gần như cùng lúc trả lời.
“Tụi em làm!”
A Kiệt nói: “Chủ nhiệm Từ, à không, chị Từ. Đi theo chị, em học được nhiều thứ hơn cả một năm qua cộng lại. Em không muốn cả đời làm một gã trợ lý sales chỉ biết copy-paste.”
Tiểu Nhã nói: “Chị Từ, em tin chị. Em cảm thấy làm một việc có tính thử thách thú vị hơn nhiều so với việc bình bình an an sống qua ngày.”
Tôi bật cười.
“Tốt.”
“Bắt đầu từ bây giờ, các cậu chính là cánh tay phải, cánh tay trái của tôi.”
“Tiểu Nhã, cậu phụ trách hậu cần. Đoàn Trương tổng thứ Tư tuần sau đến, lịch trình ba ngày hai đêm, cậu làm cho tôi một bản kế hoạch tiếp đón thật chi tiết. Nhớ kỹ, chúng ta có quyền tự chủ, nhưng không phải để các cậu vung tay quá trán. Phải tiêu tiền đúng chỗ, để khách hàng cảm nhận được sự chuyên nghiệp và tận tâm của chúng ta, chứ không phải sự phô trương hào nhoáng.”
“A Kiệt, cậu phụ trách mảng nội dung. Phương án mới của chúng ta hiện tại mới chỉ là cái khung. Cậu tìm bên phòng Kỹ thuật, phòng Marketing, bắt họ nhả hết dữ liệu, case study mà chúng ta cần ra. Tôi muốn trước khi Trương tổng đến, bản kế hoạch này phải được trang bị đến tận răng.”
“Tôi phụ trách mũi nhọn.”
“Ba người chúng ta, là một đội quân. Mục tiêu chỉ có một: Lấy bằng được Hoành Viễn!”
“Có tự tin không?”
“Có!”
Trong mắt hai người trẻ tuổi ánh lên sự lấp lánh.
Đó là thứ tôi cũng từng có, khao khát chiến thắng, và niềm hy vọng vào tương lai.
Những ngày tiếp theo, ba người chúng tôi gần như lấy văn phòng làm nhà.
Kế hoạch của Tiểu Nhã đã sửa đến bản thứ năm.
Từ mẫu xe đón ở sân bay, đến hướng phòng khách sạn, rồi cả sự kết hợp các món ăn trong bữa tiệc tối (cô bé thậm chí còn dò hỏi được Trương tổng bị gút nhẹ, nên toàn bộ hải sản đều bị gạch tên).
Mọi chi tiết, đều thể hiện sự tôn trọng và chu đáo vô cùng tinh tế.
A Kiệt thì chạy gãy cả chân.
Bên phòng Kỹ thuật ban đầu còn lấy cớ “bảo mật dữ liệu” để thoái thác.
A Kiệt trực tiếp bưng nguyên tờ quyết định bổ nhiệm của tôi và “ủy quyền miệng” của Châu tổng ra dọa.
“Chị Từ bảo rồi, dự án này là dự án ‘đặc khu’ do đích thân Châu tổng giám sát, mọi việc phải ưu tiên đẩy nhanh tiến độ dự án lên hàng đầu. Nếu vì vấn đề dữ liệu mà làm chậm tiến độ, trách nhiệm này tổ dự án tụi tôi gánh không nổi, không biết phòng Kỹ thuật các anh chị, gánh nổi không?”
Vừa đấm vừa xoa, đám dân IT vốn kiêu ngạo cũng đành ngoan ngoãn hợp tác.
Còn tôi, nhốt mình trong phòng, liên tục diễn tập kịch bản đàm phán với Trương tổng.
Tôi thiết lập sẵn tất cả những câu hỏi mà anh ta có thể đặt ra.
Với mỗi câu hỏi, tôi chuẩn bị ít nhất ba phiên bản trả lời.
Tôi còn ra tiệm cắt phăng mái tóc dài đã để nhiều năm.
Thay bằng một bộ vest sẫm màu gọn gàng hơn.
Người phụ nữ trong gương, ánh mắt sắc lẹm, giống như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ.
Tôi biết, tôi không chỉ đại diện cho chính mình, mà còn đại diện cho một trật tự mới.
Tôi muốn tất cả mọi người nhìn thấy, một đội ngũ chuyên nghiệp, hiệu quả, không bị hao mòn bởi đấu đá nội bộ, có thể bùng nổ sức chiến đấu đáng sợ đến mức nào.
Thứ Tư, buổi sáng.
Tôi cùng Tiểu Nhã và A Kiệt đến sân bay trước hai tiếng đồng hồ.
Không giăng băng rôn chào mừng, cũng chẳng tặng mấy bó hoa sến sẩm.
Chúng tôi chỉ lặng lẽ đứng đợi ở cửa ra VIP.
Mười một giờ đúng.
Trương tổng và một vị phó tổng đẩy hành lý bước ra.
Tôi nhận ra anh ngay lập tức.
Bên ngoài trông nho nhã hơn trên ảnh.
Tôi rảo bước tiến tới, chìa tay ra.
“Trương tổng, chào mừng anh đến thành phố chúng tôi.”
Anh nhìn tôi, hơi sững người.
Sau đó bật cười.
“Cô Từ, cô thay đổi… hơi lớn đấy.”
Anh ám chỉ mái tóc ngắn và trang phục của tôi.
“Hết cách rồi, sắp phải đánh trận, cũng phải ra dáng người ra trận chứ.” Tôi đùa lại một câu.
“Đây là Tiểu Nhã, phụ trách khâu hậu cần cho chuyến đi lần này của anh. Đây là A Kiệt, cố vấn kỹ thuật của tổ dự án bên tôi.”
Tôi giới thiệu đội ngũ của mình với anh.
Trương tổng gật đầu chào từng người.
Ánh mắt lướt qua hai người trẻ, mang theo một tia tán thưởng.
“Team của cô Từ trông có sức sống thật đấy.”
“Đều là lính thiện chiến cả.” Tôi nói, “Chỉ xem người làm tướng là tôi đây, có thể dẫn dắt họ đánh thắng trận này không thôi.”
Chúng tôi không hàn huyên quá lâu ở sân bay.
Một chiếc Buick GL8 bản thương gia đã đợi sẵn ngoài cửa.
Tài xế là người dày dặn kinh nghiệm, lái xe vừa nhanh vừa êm.
Lên xe, Tiểu Nhã liền đưa lên hai chai nước khoáng đã ướp lạnh với nhiệt độ vừa phải, và hai chiếc khăn ướt ấm áp.
“Trương tổng, Phó tổng Lý, đi đường vất vả rồi, hai anh lau mồ hôi trước đã.”
Trương tổng nhận lấy khăn, lau mặt, thở phào một tiếng.
“Thoải mái quá.”
Anh liếc nhìn Tiểu Nhã, rồi lại nhìn tôi.
Ý tứ trong ánh mắt, không cần nói cũng tự hiểu.
Ngay lúc đó, A Kiệt mở chiếc máy tính bảng mang theo bên người.
“Trương tổng, từ sân bay đến khách sạn mất khoảng bốn mươi phút. Không biết anh muốn nghỉ ngơi một chút, hay là sẵn lòng nghe em dùng mười lăm phút, giới thiệu sơ qua về vài điểm sáng trong phương án mới của tụi em lần này?”
Trương tổng nhướng mày.
“Ồ? Nói nghe xem.”
A Kiệt điềm tĩnh mở lời, tốc độ nói không nhanh không chậm.
Cậu ấy không nói những chiến lược sáo rỗng, mà trực tiếp đánh thẳng vào ba lộ trình triển khai kỹ thuật cốt lõi nhất.
Mỗi một lộ trình, đều có mô hình dữ liệu rõ ràng và các phân tích so sánh với đối thủ cạnh tranh để chống lưng.
Tôi thấy Trương tổng từ từ ngồi thẳng người lên.
Vị Phó tổng Lý ngồi cạnh anh, đã lấy sổ ra bắt đầu ghi chép.
Phong cảnh thành phố lướt nhanh ngoài cửa kính xe.
Trong xe, một cố vấn kỹ thuật trẻ tuổi đang trình bày trước một tổng giám đốc tập đoàn sở hữu khối tài sản hàng trăm triệu tệ về một ý tưởng có thể làm thay đổi cục diện ngành.
Tôi ngồi bên cạnh, nhìn cảnh tượng đó, trong lòng yên bình vô cùng.
Tôi biết, trận chiến này, chúng tôi đã thắng được một nửa.
Bởi vì thứ chúng tôi đang trưng ra, không chỉ là một phương án.
Mà hơn thế nữa, là một sức mạnh mang tên “Sự chuyên nghiệp”.
Khách sạn được đặt không phải là khách sạn đắt nhất thành phố, nhưng được công nhận là nơi có chất lượng phục vụ tốt nhất.
Tiểu Nhã đã trao đổi trước với quản lý khách sạn, phòng của Trương tổng được sắp xếp ở tầng hành chính yên tĩnh nhất, cửa sổ nhìn thẳng ra hồ.
Trái cây chào mừng trong phòng không phải là những đĩa táo, chuối nhàm chán, mà là những loại trái cây đặc sản địa phương đúng mùa, được tùy chỉnh theo quê quán và sở thích của anh.
Trên bàn, còn đặt một tấm thiệp chào mừng viết tay.
“Chào mừng Trương tổng quang lâm chỉ đạo. — Công ty Khải Minh, tổ dự án Từ Tri Ý.”
Chi tiết nhỏ, là thứ ngôn ngữ không lời.
Nó truyền tải sự tôn trọng tốt hơn bất kỳ lời lẽ hoa mỹ nào.
Bữa trưa được sắp xếp ở nhà hàng Trung Hoa của khách sạn.
Một căn phòng riêng nhã nhặn.
Tôi không mời bất kỳ sếp lớn nào của công ty đi cùng.
Chỉ có bốn người chúng tôi, và hai người bên phía Trương tổng.
Thực đơn do Tiểu Nhã và bếp trưởng nhà hàng bàn bạc nhiều lần, thanh đạm, bổ dưỡng, dung hòa khẩu vị của tất cả mọi người.
Trong bữa ăn, chúng tôi không bàn chuyện công việc.
Nói chuyện phong thổ nhân tình, chuyện ngành nghề.
A Kiệt học rộng nhớ dai, từ trí tuệ nhân tạo đến blockchain, luôn biết cách tìm ra những chủ đề mà Trương tổng hứng thú.
Không khí vô cùng thoải mái, vui vẻ.
Trương tổng uống chút rượu vang, lời nói cũng nhiều hơn.
Anh nhìn tôi nói: “Cô Từ, nói thật, lúc đầu tôi đã hoàn toàn thất vọng về công ty của các cô.”
“Một công ty mà đến cả chuyện đi công tác của nhân viên mình cũng không sắp xếp xong, thì nội bộ quản lý của họ phải hỗn loạn đến mức nào?”
“Hôm đó tôi đợi ở phòng họp hơn bảy tiếng, thứ tôi đợi không phải là cô, thứ tôi đợi là một thái độ.”
“Kết quả, tôi đợi được một người với bộ dạng nhếch nhác, nhưng vẫn giữ được sự kiêu hãnh không kiêu ngạo cũng chẳng nịnh nọt.”
“Cô không giải thích, không phàn nàn, chỉ đưa danh thiếp, cúi gập người xin lỗi. Khoảnh khắc đó, tôi liền biết, con người cô, không hề đơn giản.”
“Cô, và công ty của cô, là hai khái niệm khác nhau.”
Tôi nâng ly trà.
“Trương tổng, tôi kính anh. Vì sự chờ đợi của anh, và cũng vì sự thấu hiểu của anh.”
“Tôi thừa nhận, quản lý của công ty chúng tôi trước đây quả thực tồn tại rất nhiều vấn đề. Quan liêu, kém hiệu quả, chia bè phái.”
“Nhưng, nó đang thay đổi.”
“Tôi, và đội ngũ của tôi, chính là sự khởi đầu cho sự thay đổi đó.”
Tôi nhìn anh, ánh mắt chân thành.
“Vì vậy, tôi hy vọng anh có thể cho chúng tôi một cơ hội nữa.”
“Không phải cho công ty Khải Minh cơ hội, mà là cho ‘Tổ dự án Từ Tri Ý’ một cơ hội.”
Trương tổng đặt ly rượu xuống, nhìn tôi, hồi lâu không nói gì.
Hai giờ rưỡi chiều.
Phòng họp lớn nhất của công ty Khải Minh.
Châu tổng đích thân tham dự.
Ông ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là hai vị giám đốc phòng Kỹ thuật và phòng Marketing.
Giám đốc Lý cũng đến.
Ông ta ngồi lọt thỏm ở một góc, mặt xám xịt, không nói lời nào.
Ông ta bị Châu tổng đích thân điểm danh bắt phải tham gia.
Với cái cớ mỹ miều: “Học hỏi kinh nghiệm quản lý dự án tiên tiến”.
Tôi biết, Châu tổng đang mượn cớ dằn mặt ông ta, đồng thời chống lưng cho tôi.
Tôi đứng trước màn chiếu, tay cầm bút lật trang.
“Kính thưa Châu tổng, Trương tổng, cùng các vị lãnh đạo, xin chào buổi chiều.”
“Hôm nay, tôi xin phép trình bày với các vị về phương án nâng cấp ‘Logistics Thông Minh 2.0’ dành riêng cho Tập đoàn Hoành Viễn.”
Tôi không thuyết trình bằng PPT.
Mà mở thẳng một bảng dữ liệu thực tế.
Trên đó, các thông số vận hành trong hệ thống logistics hiện tại của công ty chúng tôi đang liên tục nhảy số.
“Đây là phiên bản 1.0 chúng tôi đang vận hành. Nó có thể giải quyết bài toán ‘Từ A đến B’. Nhưng, nó không giải quyết được vấn đề ‘Làm sao để từ A đến B một cách tối ưu nhất’.”
“Và phương án 2.0 của chúng tôi sẽ đưa vào thuật toán điều phối thông minh dựa trên quy hoạch động, cùng với hệ thống theo dõi trực quan toàn trình dựa trên nền tảng vạn vật kết nối .”
“Nó sẽ giải quyết ba điểm nghẽn cốt lõi: giảm tỷ lệ chạy xe không, tối ưu hóa tuyến đường giao hàng, và cảnh báo rủi ro sớm.”
Phía sau tôi, A Kiệt đã tiến lên trước, dùng máy tính bảng của cậu kết nối trực tiếp với màn chiếu.
Cậu mở một hệ thống mô phỏng.
“Trương tổng, đây là mô hình giả lập chúng tôi dựng lên dựa trên dữ liệu đơn hàng trong vòng một năm qua của công ty anh.”
“Bây giờ, chúng ta hãy mô phỏng một kịch bản. Một lô hàng cần chuyển từ kho Phật Sơn đi Bắc Kinh. Theo mô hình truyền thống, hệ thống sẽ đề xuất đi cao tốc Kinh Cảng Úc, đây là tuyến đường ngắn nhất.”
“Thế nhưng, hệ thống 2.0 của chúng tôi, trong vòng 0.1 giây nhận lệnh, sẽ đồng thời thu thập dự báo thời tiết 12 giờ tới trên toàn tuyến, thông tin giao thông theo thời gian thực, thậm chí cả chỉ số kẹt xe ở các trạm dừng nghỉ.”
“Hệ thống hiển thị, đoạn cao tốc Kinh Cảng Úc qua tỉnh Hà Bắc dự báo 6 tiếng nữa sẽ có sương mù dày đặc, có nguy cơ phong tỏa đường.”
“Thế là nó sẽ tự động vẽ lại lộ trình, đề xuất đi đường cao tốc Đại Quảng. Dù xa hơn 50 km, nhưng có thể tránh được nguy cơ cấm đường, thời gian đến nơi thực tế thậm chí còn sớm hơn 3 tiếng.”
“Cùng lúc đó, hệ thống sẽ phát hiện có một chuyến xe tải rỗng chạy từ Quảng Châu về Bắc Kinh, mức độ trùng khớp lộ trình đạt 85%. Nó sẽ tự động gửi yêu cầu ‘ghép đơn’ cho tài xế của cả hai bên.”
“Một khi yêu cầu được chấp nhận, chi phí vận chuyển của đơn hàng này sẽ giảm ngay 40%.”
Bài thuyết trình của A Kiệt trôi chảy, lưu loát.
Trong phòng họp, lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều bị chấn động bởi cái tương lai “có thể nhìn thấy” này.











