Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 23: Ngọc Cốt Hận Tình
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 23: Ngọc Cốt Hận Tình

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trăng treo nghiêng trên nền trời, ánh sáng lạnh lẽo như lưỡi dao mỏng, cắt ngang bóng tối phủ xuống phủ Thượng thư. Ngoài vườn, Dương thị dìu Trinh Nhi đi qua những lối nhỏ quanh co. Hơi thở của bà vẫn chưa ổn định, nhưng ánh mắt kiên nghị không cho phép bản thân lùi bước. Phía sau, tiếng động đã im bặt, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua kẽ lá, mang theo mùi máu tanh nhè nhẹ.

Trinh Nhi ngồi xuống tảng đá ven đường, lưng tựa vào thân cây già. Nàng siết lấy cổ tay mình, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng. Đầu óc quay cuồng bởi lo lắng cho Duệ Chi, cho mẫu thân, cho chính bản thân mình – và cho cả kẻ vừa thoát chết trong bóng tối: Tạ Ngọc Cẩn. Tất cả như những mắt xích nối liền nhau trong một chuỗi số mệnh không thể bứt ra.

Dương thị vuốt tóc con gái, giọng khẽ khàng:

– Nhi nhi, con không sao chứ?

Trinh Nhi gượng cười, lắc đầu. Đôi mắt nàng ánh lên tia lo lắng:

– Mẫu thân, chúng ta không thể ở đây lâu. Nếu có người phát hiện…

Dương thị nắm tay con, bàn tay bà run lên nhè nhẹ:

– Ta biết. Nhưng đêm nay, nếu không có Duệ Chi, e rằng mẹ con ta khó toàn mạng.

Trinh Nhi nhìn về phía bóng tối nơi cửa mật đạo, trái tim như bị bóp nghẹt. Nàng muốn chạy trở lại, nhưng lý trí ngăn lại. Lời nguyền “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng” vang lên trong tâm trí, như tiếng chuông u uẩn. Lời nguyền ấy, phải chăng đang bắt đầu ứng nghiệm lên chính nàng và người kia?

Tiếng bước chân dồn dập vọng lại. Trinh Nhi đứng bật dậy, kéo mẫu thân nấp sau lùm cây. Một bóng người lướt tới, dáng cao lớn, khí chất lạnh lẽo. Ánh trăng chiếu lên mặt, là Tạ Ngọc Cẩn.

Ngọc Cẩn vừa xuất hiện, ánh mắt đã quét khắp, dừng lại nơi Trinh Nhi. Chàng thở phào, nhưng thần sắc không giấu nổi sự lo âu. Chàng cất tiếng, giọng trầm khàn:

– Nàng không sao chứ?

Trinh Nhi khẽ cúi đầu, giọng nhỏ như gió thoảng:

– May nhờ có mẫu thân, ta mới bình an ra khỏi đó. Nhưng… Duệ Chi…

Chàng tiến lại, đôi mắt bạc ánh lên tia sắc lạnh:

– Ta đã phái ám vệ trở lại tìm. Bây giờ nơi này không còn an toàn, phải rời khỏi phủ ngay.

Dương thị ngẩng lên, vẻ lo lắng hiện rõ:

– Nhưng ra ngoài rồi sẽ đi đâu? Đêm đã khuya, kẻ thù chưa lộ diện.

Ngọc Cẩn đáp, giọng dứt khoát:

– Đến biệt viện phía tây thành. Người của ta đã chờ sẵn. Trước khi trời sáng, nhất định phải rời khỏi nơi này.

Trinh Nhi nhìn sâu vào mắt chàng, lòng dậy lên bao nỗi ngổn ngang. Chàng đứng trước mặt nàng, vẫn là dáng vẻ cương nghị, điềm tĩnh, nhưng có gì đó xa cách hơn trước, như giữa hai người vừa mọc lên một bức tường vô hình.

Cả ba men theo đường mòn, lặng lẽ rời khỏi vườn hoa. Trong bóng đêm, những tiếng động lạ vẫn rình rập. Đôi lúc Trinh Nhi cảm giác sau lưng có ánh mắt theo dõi, lạnh buốt như băng. Ám vệ của Ngọc Cẩn hộ tống họ rời khỏi phủ, không ai nói thêm lời nào. Không khí nặng nề đến nghẹt thở.

***

Sáng hôm sau, biệt viện phía tây thành.

Căn phòng nhỏ, đơn sơ nhưng kín đáo. Trinh Nhi ngồi bên cửa sổ, ngón tay miết nhẹ lên mặt bàn gỗ. Đêm qua như một giấc mộng dài, mọi cảm xúc chồng chéo, rối bời.

Dương thị nằm nghỉ ở phòng trong, còn Ngọc Cẩn đứng tựa cửa, nhìn ra ngoài. Chàng không nói gì, nhưng từng động tác đều cho thấy tâm trí không yên ổn.

Trinh Nhi phá vỡ sự im lặng:

– Tạ công tử, chàng… có tin tức gì về Duệ Chi chưa?

Ngọc Cẩn không quay lại, giọng trầm xuống:

– Người của ta đang tìm. Nhưng phía mật đạo xuất hiện dấu vết giao đấu, vết máu loang khắp. Không ai dám chắc sống chết.

Trinh Nhi mím môi, tay siết chặt mép áo. Nàng muốn tin Duệ Chi không sao, nhưng nỗi sợ hãi cứ trào dâng. Đột nhiên, nàng nhận ra Ngọc Cẩn đang nhìn mình, ánh mắt ấy lạnh lẽo, như thể giữa hai người có điều gì không thể chạm tới.

Chàng hỏi, giọng nhẹ mà sắc:

– Nếu hôm qua ta không đến kịp, nàng sẽ đi cùng Trình Duệ Chi?

Trinh Nhi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt chàng. Lòng nàng bỗng nhói lên, nhưng vẫn đáp:

– Đêm qua, ta chỉ nghĩ tới việc bảo vệ mẫu thân và người thân yêu. Chẳng phân biệt ai là ai.

Ngọc Cẩn nhếch môi, cười nhạt:

– Vậy trong lòng nàng, ta là gì?

Trinh Nhi sững người. Câu hỏi ấy như lưỡi dao cắt vào tim. Nàng đã từng tin tưởng, từng dựa vào chàng như chốn an toàn duy nhất. Nhưng giữa hai người, lời nguyền ngọc cốt như chiếc bóng không thể xua đi.

Nàng đáp, giọng nghèn nghẹn:

– Chàng là người ta từng tin tưởng nhất. Nhưng sau tất cả, có những điều… ta không dám chắc nữa.

Ngọc Cẩn quay đi, đôi vai khẽ run. Một lát sau, chàng mới nói:

– Ta hiểu. Từ khi có cốt ngọc trong huyết mạch, ta cũng không còn là ta của ngày xưa nữa.

Không khí trong phòng như bị hút cạn. Trinh Nhi muốn lên tiếng, nhưng cổ họng nghẹn lại. Nàng cảm thấy giữa hai người là vực thẳm không đáy, chỉ cần bước lỡ là rơi mãi không dừng.

Bên ngoài, tiếng động vang lên. Một ám vệ bước vào, cúi đầu bẩm:

– Đại nhân, phía phủ Thượng thư có tin. Trình công tử trọng thương, đã được người của phủ Tể tướng đưa về.

Trinh Nhi bật dậy, đôi mắt sáng lên tia hy vọng:

– Hắn… không sao chứ?

Ám vệ đáp:

– Vết thương khá nặng, nhưng giữ được tính mạng. Hiện đã tỉnh lại.

Trinh Nhi thở phào, nước mắt ứa ra. Nàng muốn chạy đi ngay, nhưng Ngọc Cẩn chặn lại, giọng lạnh băng:

– Lúc này nàng không thể xuất hiện ở phủ Tể tướng. Cả kinh thành đều đang truy lùng nàng. Nên nhớ, mọi con mắt đều đổ dồn vào phủ Thượng thư – và cả ta.

Trinh Nhi khựng lại, lý trí kéo nàng khỏi xúc động. Đúng, nàng không thể để cảm xúc chi phối, càng không thể để người khác lợi dụng nhược điểm của mình.

Ngọc Cẩn dịu giọng:

– Ta sẽ cho người âm thầm đưa tin. Đợi tình hình lắng xuống, nàng muốn gặp Trình công tử, ta sẽ sắp xếp.

Trinh Nhi gật đầu, nhưng trong mắt đã có nét u sầu. Không gian giữa hai người càng lúc càng lạnh lẽo, như dòng nước ngầm chảy xiết bên dưới vẻ ngoài bình lặng.

***

Trong phủ Quốc công, Uyển Cơ ngồi trước bàn trang điểm, chải tóc chậm rãi. Gương mặt nàng phản chiếu nét lạnh lùng, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.

Một nha hoàn lặng lẽ bước vào, bẩm nhỏ:

– Đại tiểu thư đã rời khỏi phủ, hiện chưa rõ tung tích.

Uyển Cơ đặt lược xuống, cười khẽ:

– Để nàng ta chạy đâu cho khỏi lưới trời? Hắn có thể bảo vệ được nàng bao lâu?

Nha hoàn cúi đầu:

– Nghe nói phủ Tể tướng cũng rối loạn, Trình công tử trọng thương, các thế lực đang ngấm ngầm điều tra.

Uyển Cơ khoát tay, ánh mắt lóe lên tia tính toán:

– Càng tốt. Ta muốn xem, giữa “ngọc cốt” và “hận tình”, ai sẽ là kẻ ngã xuống trước.

Nàng đứng dậy, bước ra ngoài hành lang. Bên ngoài, ánh nắng nhạt chiếu xuống, nhưng không xua nổi khí lạnh trong lòng Uyển Cơ. Nàng biết, chỉ cần một sơ hở, tất cả sẽ sụp đổ. Nhưng nàng cũng hiểu, càng gần tới đích, càng phải nhẫn tâm. Đêm qua nàng đã thất bại, nhưng một nước cờ thua không có nghĩa là ván cờ kết thúc.

***

Trong biệt viện, Trinh Nhi ngồi trước bàn, tay lật giở quyển sách y thuật cũ, nhưng mắt không đọc nổi một chữ. Nỗi bất an ngày càng lớn dần trong lòng. Nàng nhớ lại lời nguyền: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng.” Từ ngày trọng sinh, nàng cố gắng tránh né, cố không để tình cảm chi phối, nhưng càng cố, mọi thứ lại càng rối bời.

Tiếng cửa mở khẽ. Ngọc Cẩn bước vào, trong tay cầm bức thư nhỏ. Chàng đặt thư lên bàn, giọng nhẹ:

– Có tin từ phủ Tể tướng. Trình công tử đã tỉnh, chỉ bị thương phần mềm, không nguy hiểm đến tính mạng.

Trinh Nhi nắm chặt bức thư, ánh mắt dịu lại:

– Cảm ơn chàng.

Ngọc Cẩn nhìn nàng, ánh mắt trầm mặc:

– Nàng còn nhớ lời nguyền ngọc cốt không?

Trinh Nhi sững người, khẽ gật.

Chàng tiếp:

– Ngày ấy, phụ thân ta từng nói, cốt ngọc là phúc cũng là họa. Người sở hữu càng nhiều, tâm càng dễ bị lay động bởi hận thù, càng khó giữ được lòng mình. Ta từng nghĩ mình có thể vượt qua, nhưng càng gần nàng, ta càng sợ hãi.

Trinh Nhi ngước nhìn, ánh mắt xót xa:

– Chúng ta đều đang bị trói buộc trong số mệnh. Nhưng ta không tin, một câu nguyền rủa có thể định đoạt tất cả.

Ngọc Cẩn mỉm cười, nụ cười đầy chua xót:

– Nàng có từng nghi ngờ ta không?

Trinh Nhi lặng thinh. Trong lòng, hình bóng năm xưa hiện về: chàng từng một mình đứng giữa bão tố, bị mọi người nghi ngờ, chỉ có nàng là tin tưởng đến cùng. Nhưng giờ đây, giữa sóng gió này, chính nàng lại do dự.

– Ta không biết – nàng thì thầm – Có lúc, ta muốn tin chàng như ngày xưa. Nhưng rồi lại sợ, nếu tin nhầm, tất cả sẽ mất hết.

Ngọc Cẩn bước tới gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng:

– Ta không trách nàng. Bản thân ta còn không dám chắc mình sẽ không thay đổi. Lời nguyền ấy, không phải chỉ nhằm vào nàng.

Đôi mắt bạc của chàng ánh lên tia đau đớn. Trinh Nhi cảm nhận được sự giằng xé trong lòng chàng – giữa tình cảm và trách nhiệm, giữa yêu thương và hận thù.Cả hai im lặng thật lâu. Ngoài sân, tiếng chim hót vút lên, xé toạc không gian tĩnh mịch.

***

Buổi tối, biệt viện chìm trong ánh đèn dầu leo lét. Dương thị ngồi may áo cho Trinh Nhi, từng mũi kim đều tỉ mỉ, như muốn dùng sự bình yên nhỏ bé để che chắn cho con gái khỏi sóng gió ngoài kia.

Trinh Nhi ngồi bên, lặng lẽ nhìn ngọn lửa lung linh. Nàng bỗng hỏi nhỏ:

– Mẫu thân, nếu có một lời nguyền, ai dính vào cũng chịu cảnh đau khổ, người có dám chống lại không?

Dương thị dừng tay, trầm ngâm giây lát rồi đáp:

– Trên đời này, không có số mệnh nào không thể vượt qua. Chỉ là, người có đủ dũng khí hay không thôi.

Trinh Nhi cúi đầu, khẽ nắm lấy tay mẹ. Nàng biết, dù phía trước là vực thẳm, nàng cũng phải đi tiếp – không chỉ vì mình, mà còn vì người thân, vì người nàng yêu và cả những hận thù chưa thể hóa giải.

***

Đêm ấy, Trinh Nhi không ngủ được. Nàng ra ngoài hiên, ngồi dưới ánh trăng. Từng cơn gió lùa qua, mang theo hương hoa quế dìu dịu. Tạ Ngọc Cẩn cũng đứng đó, lặng lẽ nhìn về phương xa.

Nàng lên tiếng:

– Chàng không ngủ sao?

Ngọc Cẩn đáp, mắt không rời khỏi bầu trời:

– Gần đây, ta thường mơ thấy ác mộng. Thấy cả phủ Quốc công chìm trong biển máu, thấy nàng rơi xuống vực sâu, còn ta bất lực đứng nhìn.

Trinh Nhi ngồi xuống cạnh chàng, giọng nhẹ như sương:

– Có lẽ vì chúng ta đều sợ mất đi những thứ quan trọng nhất.

Ngọc Cẩn quay sang, ánh mắt rực sáng trong đêm:

– Nàng có bao giờ nghĩ, nếu ta không phải là ta, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn không?

Trinh Nhi lắc đầu:

– Nếu không phải là chàng, ta cũng không phải là ta của bây giờ.

Hai người ngồi bên nhau, nhưng khoảng cách dường như càng lúc càng xa. Tình cảm giữa họ, giống như dòng nước ngầm, càng chảy càng sâu, càng sâu càng lạnh.

Bất chợt, Ngọc Cẩn lên tiếng:

– Có người đã dùng Ám Ngọc chú lên các ám vệ trong phủ Thượng thư. Ta nghi ngờ, kẻ đó muốn gieo rắc nghi kỵ, khiến chúng ta tự đấu đá lẫn nhau.

Trinh Nhi cau mày:

– Là Uyển Cơ, hay Hạ Tinh Nhi?

Ngọc Cẩn lắc đầu:

– Cả hai đều có khả năng. Nhưng lúc này, ta không thể tin bất kỳ ai.

Trinh Nhi trầm ngâm:

– Nếu quả thật lời nguyền ngọc cốt đã phát tác, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.

Ngọc Cẩn nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:

– Ta sẽ không để nàng phải gánh chịu tất cả một mình.

Trinh Nhi mỉm cười, nhưng trong tim lại dấy lên nỗi sợ hãi. Nàng biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

***

Giữa đêm, một cơn gió lạnh thổi dọc hành lang biệt viện. Trinh Nhi chợt choàng tỉnh, cảm giác khó thở ập tới. Nàng thấy trước mắt một bóng người lướt qua, ánh mắt đỏ rực như máu. Nàng bật dậy, lao ra ngoài.

Ngọc Cẩn cũng vừa xuất hiện, tay cầm kiếm. Hai người nhìn nhau, cùng nhận ra trong không khí có mùi hương lạ.

Trinh Nhi thì thầm:

– Có độc trong gió!

Chàng kéo nàng vào lòng, che chắn cho nàng. Tiếng binh khí va chạm vang lên ngoài sân. Bóng đen xuất hiện, lao tới như cơn lốc. Ngọc Cẩn vung kiếm, ánh bạc lóe lên, đánh bật kẻ lạ mặt. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau nhói truyền từ cổ tay lên tận tim.

Trinh Nhi nhận ra máu mình đang nóng lên, như có ngọn lửa đốt cháy trong huyết mạch. Nàng th* d*c, đầu óc quay cuồng. Hình ảnh Ngọc Cẩn trước mắt bỗng trở nên xa lạ, như một kẻ thù không đội trời chung.

Nàng lùi lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng:

– Chàng… tại sao lại ở đây? Có phải… chính chàng đã bán đứng ta không?

Ngọc Cẩn sững người, đôi mắt bạc tối sầm. Chàng bước lại gần, nhưng Trinh Nhi giơ tay cản lại, giọng run rẩy:

– Đừng tới gần ta! Ta không tin chàng nữa!

Ngọc Cẩn đau đớn, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh:

– Nàng bị trúng Ám Ngọc chú rồi. Hãy nhìn vào mắt ta, tin ta…

Nhưng Trinh Nhi chỉ thấy trong mắt chàng là vực sâu không đáy, là phản bội, là tổn thương. Nỗi nghi kỵ dâng lên, nuốt chửng mọi lý trí.

Đúng lúc ấy, một bóng người lao đến từ phía sau. Ngọc Cẩn quay phắt lại, vung kiếm chắn đòn. Tiếng binh khí va chạm, tia lửa tóe lên trong đêm.

Trinh Nhi lảo đảo lùi lại, đầu óc choáng váng. Nàng nghe tiếng ai đó gọi tên mình, nhưng tất cả chìm vào mờ ảo.

Bóng đen kia cười lạnh, giọng nữ vang lên:

– Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Các ngươi muốn thoát, đâu có dễ!

Là giọng của Uyển Cơ.

Ngọc Cẩn siết chặt kiếm, ánh mắt như băng:

– Ngươi muốn gì?

Uyển Cơ đứng đó, váy áo phấp phới, ánh mắt sắc như dao:

– Ta chỉ muốn các ngươi tự hủy hoại lẫn nhau. Để xem, giữa tình và hận, ai sẽ thắng.

Trinh Nhi ôm đầu, cơn đau trong huyết mạch càng lúc càng dữ dội. Nàng thấy ký ức kiếp trước hiện về: bị giam trong ngục tối, bị người thân phản bội, bị chính người mình yêu quay lưng. Tất cả như những nhát dao khắc sâu vào ngọc cốt.

Nàng nhìn Ngọc Cẩn, ánh mắt đầy hận thù:

– Chính chàng… đã đẩy ta vào chốn địa ngục ấy!

Ngọc Cẩn quỳ xuống trước mặt nàng, giọng nghẹn lại:

– Nếu ta thực sự làm vậy, xin để ta chết trước mặt nàng. Nhưng nếu ta vô tội, xin nàng hãy tin ta thêm một lần nữa.

Trinh Nhi run rẩy, nước mắt trào ra. Nàng muốn tin, nhưng lời nguyền như xiềng xích trói chặt trái tim.

Uyển Cơ cười vang, lùi dần vào bóng tối:

– Đêm nay, chỉ là bắt đầu. Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Hãy tận hưởng đi!

Bóng nàng khuất dần, để lại trong sân chỉ còn lại hai người với vết thương rỉ máu cả thể xác lẫn tâm hồn.

***

Trời gần sáng, Trinh Nhi ngồi dựa vào thân cây, hơi thở yếu ớt. Ngọc Cẩn quỳ bên, bàn tay dính đầy máu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định:

– Nàng tỉnh lại đi, Trinh Nhi! Đừng để lời nguyền kiểm soát nàng!

Trinh Nhi mở mắt, đôi đồng tử ánh lên tia đau đớn. Nàng thì thào:

– Ta không muốn nghi ngờ chàng. Nhưng trong tim… có thứ gì đó không thể xóa đi.

Ngọc Cẩn nắm lấy tay nàng, giọng run run:

– Nếu phải chết để nàng được tự do, ta sẵn lòng.

Nước mắt Trinh Nhi rơi xuống, hòa vào vết máu nơi bàn tay chàng. Lời nguyền ngọc cốt, như bóng ma lởn vởn, không cho họ một khắc bình yên.

Ánh sáng đầu ngày len qua kẽ lá. Trinh Nhi ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt lóe lên tia quyết tuyệt:

– Nếu phải chết, ta cũng muốn biết chân tướng. Dù là hận, hay là yêu, ta đều muốn tự mình lựa chọn.

Ngọc Cẩn mỉm cười, đôi mắt bạc dịu lại:

– Ta sẽ đi cùng nàng, dù phía trước là địa ngục.

Hai bàn tay siết chặt lấy nhau, giữa biển đau thương và nghi kỵ. Nhưng trong lòng mỗi người, một vết rạn đã ăn sâu vào tận ngọc cốt, không dễ gì hàn gắn.

Từ ngoài sân, tiếng bước chân vọng đến. Một bóng người xuất hiện, áo choàng trắng bay lất phất trong gió, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định.

Trình Duệ Chi.

Chàng dừng lại dưới tán cây, nhìn hai người, giọng bình thản mà lạnh lùng:

– Ta đến để đưa Trinh Nhi đi.

Ngọc Cẩn đứng dậy, ánh mắt đối diện với Duệ Chi. Giữa ba người, không khí căng như dây đàn.

Trinh Nhi nhìn hai người đàn ông trước mặt, trong tim dấy lên nỗi sợ hãi và chua xót. Nàng biết, cơn sóng dữ thực sự mới chỉ bắt đầu.

Gió sớm thổi qua, mang theo mùi máu, mùi hận, và cả dư âm của một lời nguyền chưa thể hóa giải. Đâu đó trong không gian, tiếng cười lạnh của Uyển Cơ vẫn vang vọng, báo hiệu trận cuồng phong sắp tới sẽ cuốn tất cả vào vòng xoáy không lối thoát.

Bóng tối chưa tan, ánh sáng chưa kịp rọi tới. Ba người – ba mảnh hồn vỡ, đứng giữa ngã ba định mệnh, chuẩn bị đối mặt với lựa chọn sinh tử, giữa tình và hận, giữa ngọc cốt và trái tim người.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử