Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 8: Đố Kỵ Nở Hoa Trong Nội Viện
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 8: Đố Kỵ Nở Hoa Trong Nội Viện

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ánh sáng ban mai len lỏi qua kẽ lá, phủ lên nội viện một lớp sương mỏng như tơ, nhưng không xua nổi sự lạnh lẽo đang ngự trị trong từng ngóc ngách phủ Quốc công. Bên trong, không khí đã chuyển thành đặc quánh bởi những lời thì thầm, ánh mắt dò xét và những nụ cười gượng gạo. Tạ Uyển Cơ, khoác lên mình vẻ điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, đứng trước gương đồng. Đôi mắt nàng soi rọi bóng mình, lạnh đến mức tưởng như có thể đóng băng cả mặt nước. Mọi biến động trong phủ, mọi bí mật nhỏ nhất, đều nằm trong vòng tính toán của nàng.

Tin Dương thị bị triệu vào cung tra hỏi vì nghi án độc dược đã lan khắp nội viện như một cơn gió độc. Uyển Cơ khẽ mỉm cười, nụ cười chỉ nhếch lên ở khóe môi, không vướng chút ấm áp nào. Trong lòng, nàng biết rõ: đây chỉ mới là khởi đầu cho một ván cờ dài hơi.

Hậu đường sáng hôm ấy, các phu nhân và tiểu thư tụ lại, miệng thì nói chuyện gió trăng, nhưng ánh mắt đều len lén hướng về phía Uyển Cơ. Một phu nhân trẻ tuổi lên tiếng, giọng cố tỏ ra tự nhiên:

– Tam tiểu thư, chẳng hay việc Dương phu nhân bị tra hỏi có liên lụy gì đến phủ ta không?

Uyển Cơ dịu dàng đáp, giọng nhẹ như gió thoảng:

– Dương phu nhân vốn là người cẩn trọng, ta cũng lấy làm tiếc cho chuyện chẳng lành ở phủ Thượng thư. Mong rằng mọi điều sẽ sáng tỏ, ai trong sạch ắt được minh oan.

Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi chữ như thấm vào lòng người nghe, gieo xuống mầm nghi hoặc không tên. Không khí trong phòng chợt nặng nề, những ánh mắt bắt đầu lẩn tránh, lòng người rối như tơ vò.

Tin tức lan nhanh. Các phu nhân vốn từng thân thiết với Dương thị nay lảng tránh, các nha hoàn thân cận bị âm thầm thay thế bằng người của Uyển Cơ. Đến cả trẻ nhỏ cũng bị cấm lui tới phòng Dương thị. Lời đồn về bùa chú, về vận rủi, về sự bất ổn nơi phủ Thượng thư ngày một lan rộng, như lớp sương độc quẩn quanh mái ngói rêu phong.

Dương thị trở về phủ, sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, không biện minh, không than vãn. Nàng chỉ lặng lẽ kiểm tra sổ sách, dặn dò nha hoàn giữ gìn quy củ. Nhưng càng im lặng, càng khiến sự nghi ngờ của người ngoài thêm sâu. Mỗi ánh nhìn, mỗi tiếng thì thầm đều hóa thành mũi kim nhọn, lặng lẽ đâm vào thành danh của nàng.

Uyển Cơ không dừng lại ở đó. Nàng khéo léo tổ chức một buổi cầu phúc cho phủ sau biến cố ở Thượng thư phủ, lấy cớ an ủi mọi người. Trong phòng khách, trà thơm ngát, hương trầm lững lờ. Các phu nhân ngồi vây quanh, ánh mắt chờ đợi lời dẫn dắt của Uyển Cơ.

Uyển Cơ rót trà, giọng nhu hòa nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo:

– Gần đây phủ nhà gặp nhiều chuyện chẳng lành, ta chỉ mong mọi người đồng tâm, phòng bị kẻ xấu lợi dụng.

Một phu nhân e dè hỏi:

– Tam tiểu thư lo xa như vậy, chẳng lẽ trong phủ ta cũng có người ngoài dòm ngó?

Uyển Cơ mỉm cười:

– Ta không nói ai cả. Nhưng những người có xuất thân đặc biệt, như trưởng nữ của Thượng thư phủ, lại càng nên cẩn trọng.

Từng lời thấm vào lòng người nghe, khiến hình ảnh Trinh Nhi – dù vắng mặt – bỗng trở thành cái gai trong mắt nhiều người. Uyển Cơ không cần vạch mặt, chỉ một câu cũng đủ gieo rắc ngờ vực, đẩy mẹ con Dương thị vào thế bị cô lập giữa nội viện.

Ngày hôm sau, không khí bàn ăn trở nên ngột ngạt. Các phu nhân ngồi cách xa mẹ con Dương thị, lời chào hỏi hững hờ, ánh mắt dè dặt. Uyển Cơ đến muộn, nhẹ nhàng ngồi vào ghế chủ vị, khẽ cười:

– Dương phu nhân gần đây sức khỏe yếu, ta định điều thêm người tới hầu hạ, có cần không?

Dương thị khẽ đáp:

– Đa tạ tam tiểu thư, người trong phòng đã đủ, không dám phiền thêm.

Uyển Cơ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh:

– Vậy thì tốt. Chỉ sợ vì ưu sầu mà xảy ra chuyện không hay, lại khiến người vô tội bị liên lụy.

Trinh Nhi ngẩng đầu, mắt phượng sáng rực:

– Tam tiểu thư lo xa. Nội viện phủ Quốc công xưa nay nghiêm ngặt, nếu có chuyện chẳng lành, e là người trong phủ sơ suất chứ chẳng phải kẻ ngoài.

Uyển Cơ nhìn nàng, ánh mắt nửa giễu cợt nửa hứng thú:

– Người sáng mắt chưa chắc đã tỉnh táo, nhưng kẻ tỉnh táo, dù trong tối cũng không mù lòa.

Trinh Nhi mỉm cười:

– Đúng vậy. Bởi vậy, chỉ mong mỗi người tự giữ mình, đừng để lòng nghi ngờ che mờ lương tri.

Không khí lặng đi, những tiếng thì thầm cũng tắt hẳn.

Thời gian trôi, Dương thị bị cô lập hoàn toàn. Món ăn mang tới đều bị kiểm tra kỹ lưỡng, nha hoàn thân tín lần lượt bị điều đi, thay bằng người của Uyển Cơ. Dương thị vẫn giữ nếp thắp hương cầu phúc, nhưng ánh mắt đã vơi dần tia hy vọng. Trinh Nhi chứng kiến tất cả, lòng quặn thắt. Ký ức kiếp trước hiện về như một bóng ma: mẫu thân nàng từng gục ngã, bị chính người thân lạnh nhạt đẩy vào tuyệt lộ. Lần này, nàng thề không để bi kịch tái diễn.

Nàng bắt đầu hành động. Trinh Nhi tiếp cận các nha hoàn mới, giả vờ thân thiện, hỏi han chuyện vặt. Đôi mắt sắc bén của nàng nhanh chóng phát hiện một nha hoàn tên A Liên thường lén ra ngoài giờ nghỉ trưa. Nàng cho người âm thầm theo dõi, quả nhiên A Liên truyền tin cho một gã sai vặt, người này lại trực tiếp tới phòng Uyển Cơ. Trinh Nhi không vội vạch trần, mà bình tĩnh chờ thời cơ, gài bẫy.

Một hôm, nàng cố ý tạo ra chuyện thất lạc một chuỗi ngọc quý, dặn các nha hoàn kiểm tra kỹ các phòng. Đêm đó, chuỗi ngọc được phát hiện trong tay áo A Liên – vật này vốn là của Uyển Cơ, được Trinh Nhi sắp đặt để “vô tình” rơi trong vườn.

Sáng hôm sau, trước mặt các phu nhân, Trinh Nhi điềm tĩnh nói:

– Có kẻ gian trà trộn vào nội viện, may nhờ A Liên phát hiện nên vật quý không thất lạc. Nhưng lạ thay, sao A Liên lại có mặt ở vườn đêm khuya?

Các phu nhân xôn xao. Uyển Cơ mỉm cười:

– Có lẽ A Liên lo cho an nguy của phủ nên đi kiểm tra.

Trinh Nhi nói:

– Người trung thành nên được thưởng, nhưng cũng cần tra rõ động cơ, tránh bị kẻ khác lợi dụng.

Nàng cho lục soát đồ đạc A Liên, phát hiện thêm một bức thư nhắc tới “mệnh lệnh của Tam tiểu thư”. Uyển Cơ không đổi sắc, chỉ nhẹ nhàng đáp:

– Ta chỉ bảo nàng chăm sóc phòng Dương phu nhân, nào ngờ lại xảy ra chuyện.

Trinh Nhi mỉm cười:

– Tam tiểu thư nhân hậu, ai cũng cảm phục. Nhưng quản sự không nghiêm, làm liên lụy người vô tội thì chẳng nên. Xin tam tiểu thư từ nay đừng điều người vào phòng Dương phu nhân nữa.

Các phu nhân lặng im. Từ đó, người của Uyển Cơ không còn cớ giám sát Dương thị, lời đồn cũng dần lắng xuống. Uyển Cơ thất thế một nước cờ, nhưng ánh mắt nàng lại càng thêm lạnh lẽo.

Uyển Cơ chuyển hướng, lặng lẽ ra hiệu cho Hạ Tinh Nhi. Một đêm, Trinh Nhi trở về phòng, phát hiện một hộp nhỏ bọc lụa trắng đặt trên bàn. Bên trong là mảnh giấy: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Kẻ phản bội sẽ không toàn mạng.” Nàng cười nhạt, đốt giấy thành tro, rồi dùng bùa Ám Ngọc vẽ lên tay mình một ký hiệu nhỏ – từ nay, bất cứ ai tiếp cận nàng đều sẽ để lại dấu vết.

Sáng hôm sau, một tin đồn mới lại nổi lên: có người nhìn thấy Dương thị lén gặp một đạo sĩ lạ mặt, nghi là cầu bùa chú hại người. Các phu nhân lại thì thầm, ánh mắt thêm xa cách. Trinh Nhi hiểu, chỉ cần một sơ suất nhỏ, mẫu thân sẽ bị đẩy vào vòng lao lý. Nàng quyết định ra tay trước.

Nàng bí mật tìm đến lão sư Trần – người từng dạy chữ cho các tiểu thư trong phủ, là bậc thanh liêm được kính trọng. Nhân dịp giảng kinh, Trinh Nhi mời lão sư tới phòng Dương thị, cố ý để các phu nhân chứng kiến cảnh hai người đàm đạo thơ phú, luận về kinh sử, tuyệt không nhắc tới chuyện bùa chú. Sau buổi ấy, tiếng đồn về tà thuật dần lắng xuống. Một số phu nhân bắt đầu nghi ngờ nguồn gốc những lời đồn ác ý, thậm chí có người lén nghiêng về phía Dương thị.

Uyển Cơ thấy thế trận đảo chiều, liền mời Hạ Tinh Nhi tới hậu viện. Trong gian phòng vắng, Uyển Cơ ngồi nhấm trà, giọng thản nhiên:

– Vì sao Lục Trinh Nhi liên tiếp hóa giải hiểm nguy?Hạ Tinh Nhi cười nhạt:

– Người thông minh biết giấu mình, kẻ ngốc lại khoe mưu. Tam tiểu thư muốn diệt một con mèo, chỉ cần thả ra vài con chó đói.

Uyển Cơ gật đầu:

– Ngươi đã chuẩn bị xong mọi thứ ngoài phủ?

Hạ Tinh Nhi đáp:

– Chỉ chờ tín hiệu của người.

Uyển Cơ khẽ cười, nụ cười sắc lạnh như lưỡi dao:

– Được, bắt đầu đi. Ta muốn xem, ai là kẻ bị hận tình nuốt chửng trước.

Trinh Nhi không biết, ngoài những âm mưu trong phủ, nguy cơ từ ngoài đã lấp ló. Trong một lần kiểm tra phòng mẫu thân, nàng phát hiện chiếc trâm ngọc bị đánh tráo, đầu trâm bôi một lớp độc cực hiếm – Tử Hoa tán, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến người yếu sức lâm bệnh. Nàng cẩn thận giữ lại mẫu vật, giả vờ đau đầu xin nghỉ để bí mật điều tra.

Đêm xuống, Trinh Nhi lặng lẽ tìm gặp Tạ Ngọc Cẩn, trao lại chiếc trâm và báo tin về chất độc. Ngọc Cẩn nhận lấy, ánh mắt trầm lại:

– Đây là dấu tay của Hạ Tinh Nhi. Chất độc này chỉ người Tử Hoa gia mới dùng.

Trinh Nhi hỏi:

– Huynh có thể giúp ta truy ra nguồn gốc không?

Ngọc Cẩn gật đầu:

– Ta sẽ cho người theo dõi đường đi của Tử Hoa tán. Nhưng nàng phải cẩn thận, nội viện lúc này như vạc dầu sôi, chỉ một tia lửa nhỏ cũng đủ thiêu rụi tất cả.

Trinh Nhi nhìn hắn, trong mắt là nỗi xót xa hòa lẫn quyết tâm:

– Ta đã nợ quá nhiều, không thể để mẫu thân trả giá cho hận thù của kẻ khác.

Ngọc Cẩn đáp, giọng thấp:

– Ta sẽ ở bên nàng, dù kết cục ra sao.

Trinh Nhi khẽ mỉm cười, nụ cười chất chứa chua xót và kiên cường:

– Không ai có thể dựa vào ai mãi. Nhưng chỉ cần một lần đứng cùng nhau, cũng đủ để tin tưởng thêm một đời.

Sáng hôm sau, Trinh Nhi chủ động mời các phu nhân tới phòng Dương thị, lấy cớ cảm tạ sự quan tâm thời gian qua. Trong bữa tiệc nhỏ, nàng cố ý để lẫn chiếc trâm ngọc bị hạ độc vào hộp trang sức mới. Một nha hoàn tò mò mở hộp, ngón tay vừa chạm đã ngất xỉu ngay giữa phòng. Các phu nhân hoảng loạn, Trinh Nhi bình tĩnh nói:

– Có kẻ muốn hại mẫu thân ta, lại dùng thủ đoạn hiểm độc. May mà trời xanh còn có mắt.

Uyển Cơ lập tức lên tiếng:

– Lục tiểu thư, chuyện này cần báo lên lão phu nhân phân xử.

Trinh Nhi đáp:

– Đúng vậy. Nếu là người của mẫu thân ta, ta xin chịu tội thay. Nhưng nếu là người của ai khác, cũng mong tam tiểu thư công bằng.

Lão phu nhân được mời tới. Nha hoàn kia run rẩy khai đã nhận lệnh “trông coi phòng Dương phu nhân” từ tam tiểu thư. Uyển Cơ vẫn điềm nhiên:

– Ta chỉ dặn nàng chăm sóc phòng ốc, nào ngờ lại xảy ra chuyện.

Trinh Nhi cười nhạt:

– Quản sự không nghiêm, lẽ ra người ra lệnh phải chịu trách nhiệm.

Lão phu nhân nhìn hai người, ánh mắt sâu xa:

– Từ nay, phòng Dương phu nhân không ai được tự tiện ra vào. Tam tiểu thư cũng nên lo cho sức khỏe, đừng can dự sâu vào chuyện các phòng.

Uyển Cơ cúi đầu nhận lệnh, nhưng trong mắt đã ánh lên tia hiểm độc.

Đêm ấy, Dương thị ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bóng tối ngoài vườn. Trinh Nhi quỳ dưới chân mẹ, thì thầm:

– Mọi chuyện đã tạm yên, nhưng sóng gió còn chưa dứt.

Dương thị vuốt tóc con, giọng nghẹn ngào:

– Mẹ không sợ người ngoài, chỉ sợ lòng người đổi thay.

Trinh Nhi đáp:

– Lòng người đổi thay, chỉ có thể dùng chân thành giữ lại. Nhưng nếu gặp kẻ không biết ân nghĩa, chỉ có thể dùng mưu mà bảo vệ chính mình.

Dương thị lặng lẽ gật đầu, nước mắt lấp lánh nơi khóe mi:

– Con phải nhớ, mưu kế là lưỡi dao hai lưỡi, đừng để nó cắt đứt lương tâm mình.

Trinh Nhi cúi đầu, lòng như sóng nổi. Ở nơi này, thiện ác chỉ cách nhau một sợi tóc. Nàng biết, để bảo vệ mẫu thân, không thể chỉ dựa vào lòng tốt, cũng không thể để bản tâm nhiễm đen bởi hận thù.

Ngày tiếp theo, nội viện phủ Quốc công chìm trong dè chừng. Các phu nhân không dám công khai xa lánh Dương thị, nhưng cũng chẳng ai thật lòng thân thiết. Uyển Cơ thu mình, không lộ diện mấy hôm liền, nhưng Trinh Nhi biết, trong bóng tối, nàng ta đang âm thầm chuẩn bị nước cờ mới.

Một đêm, khi Trinh Nhi đang ngồi đọc sách, một nha hoàn hớt hải chạy vào:

– Tiểu thư, ngoài cổng có người gửi tới một phong thư, nói là mật tín của phủ Thượng thư.

Trinh Nhi mở thư, chỉ thấy vỏn vẹn một câu: “Kẻ gieo hận đã vào phủ, cẩn thận kẻ mang mặt nạ hiền lành.”

Nàng siết chặt tờ giấy, ánh mắt chìm vào suy tư. Đố kỵ đã nở hoa trong nội viện, nhưng gốc rễ hiểm họa vẫn còn ẩn giấu. Ai thực sự đứng sau tất cả? Liệu nàng có đủ trí tuệ và dũng khí để chặt đứt mọi dây leo độc ác đang siết chặt lấy mẫu thân và chính mình?

Bên ngoài, gió đêm thổi mạnh, cuốn theo lá khô bay tứ tán. Trong bóng tối, một dáng người nhỏ nhắn lặng lẽ rời khỏi hành lang, ánh mắt sắc như dao: Hạ Tinh Nhi đã bắt đầu hành động, và lần này, mục tiêu không chỉ là Dương thị hay Trinh Nhi, mà còn là cả phủ Quốc công. Mê cung lòng người ngày một rối ren, ai sẽ là kẻ đầu tiên gục ngã? Ai đủ sức giữ vững bản tâm mà vượt qua sóng gió? Những câu hỏi ấy như mũi kim lạnh lẽo, ghim sâu vào tim từng người, báo hiệu một cơn bão lớn đang chực chờ phía trước.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử