Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 9: Hạ Tinh Nhi Lộ Diện
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 9: Hạ Tinh Nhi Lộ Diện

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Cung Trường Lạc nằm khuất sau những bức tường cao phủ rêu, là nơi dành cho phi tần bị lãng quên, vắng bóng người qua lại. Từ khi Hạ Tinh Nhi được sắc phong làm Tử hoa tần, chốn này dần đổi sắc. Đèn lồng treo trước điện cháy âm ỉ suốt đêm, bóng một thiếu nữ nhỏ nhắn lúc ẩn lúc hiện bên rèm cửa, dáng ngồi bất động như tượng, đôi mắt tối sẫm chất chứa điều khó nói.

Ngày nhận phong vị, trời mưa tầm tã. Chỉ có một thái giám già và vài cung nữ mới đến dâng lệnh. Áo lụa tím nhạt khoác trên vai Tinh Nhi, hoa văn bạc nhạt gần như chìm khuất, ngọc bội cũ kỹ nặng trĩu nơi thắt lưng. Nàng lặng lẽ quỳ xuống, đón lấy ấn tín, nụ cười mỏng manh không lộ hỉ nộ. Ánh mắt ấy từng là tia sáng nơi hậu viện phủ Thượng thư, nay chỉ còn lại màu tro lạnh.

Đêm đầu tiên, Tinh Nhi ngồi trước gương đồng, tháo từng chiếc trâm bạc khỏi tóc. Gương phản chiếu khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, làn môi nhợt nhạt. Nàng nhìn thật lâu, như muốn chạm tới tận cùng nỗi hận bị vùi sâu dưới lớp da thịt. Trong lòng, từng dòng ký ức ùa về: những năm tháng làm cung nữ cho Lục Trinh Nhi, từng nhịp bước rón rén, từng tiếng mắng trách lạnh nhạt, từng đêm ôm gối khóc thầm. Khi bị đẩy khỏi phủ, nàng đã nghĩ đời mình chấm dứt. Nhưng số phận lại đưa nàng vào cung, nơi mọi toan tính đều được che đậy bằng nhung lụa và nụ cười giả dối.

Duy nhất còn lại trong tay nàng là Tử Hoa pháp – bí thuật của dòng họ Hạ. Thứ pháp môn ấy không chỉ cứu người mà còn có thể hạ độc, làm rối loạn tâm trí, gieo vào lòng người mầm mống nghi ngờ. Tinh Nhi đã luyện pháp này nhiều năm, nhưng chỉ khi vào cung mới hiểu, sức mạnh thực sự của nó nằm ở khả năng chia rẽ, xé nát lòng tin vốn đã mong manh chốn hậu cung.

Nửa đêm, nàng tự tay pha trà hoa tử linh, vị đắng thấm vào đầu lưỡi. Mỗi ngụm trà như gột rửa chút mềm yếu còn sót lại. Nàng ngồi lặng, suy nghĩ miên man, từng mạch ý chảy ngầm trong tâm trí. Ngoài kia, lời đồn về Tử hoa tần mới nổi lên không dứt. Người bảo nàng xuất thân thấp hèn, kẻ nói nàng được thái hậu ngầm nâng đỡ, lại có lời thì thào nàng từng cứu Hoàng hậu khỏi trọng bệnh. Song không ai biết, mỗi đêm Tinh Nhi đều lặng lẽ viết thư, sai cung nữ thân tín lén chuyển đi. Thư không đề tên, chỉ vài câu ám chỉ, gieo vào lòng người nhận nỗi bất an, khiến cả hậu cung xôn xao trong ngờ vực.

Một buổi chiều, ánh nắng nhạt màu trên nền gạch cũ. Tinh Nhi gọi Lý ma ma – quản sự lâu năm, người từng làm nhũ mẫu cho một phi tần đã thất sủng – vào điện. Lý ma ma khéo léo giữ mình qua bao sóng gió, nay cúi đầu cung kính trước Tinh Nhi, song ánh mắt không giấu nổi sự dò xét.

Tinh Nhi rót trà, giọng nhẹ như khói:

– Ma ma ở đây đã lâu, chắc hiểu rõ nơi này vốn yên tĩnh, nhưng thế sự đổi thay khó lường. Nếu một ngày có biến, ma ma giữ được bình an chứ?

Lý ma ma cười giả lả:

– Nô tỳ chỉ mong theo hầu Tử hoa tần, an phận sống qua ngày. Cung Trường Lạc vốn là nơi gió lặng sóng yên, chẳng ai dám gây chuyện.

Tinh Nhi gật đầu, ánh mắt sâu xa:

– Sóng lớn thường dấy lên từ nơi tưởng lặng nhất. Nếu ta có thể khiến chốn này thành nơi ai cũng phải dè chừng, chẳng phải ma ma cũng được thơm lây một phần sao?

Lý ma ma thoáng dao động, nhưng vẫn dè dặt:

– Tử hoa tần muốn gì, nô tỳ đều nghe theo. Chỉ mong người nhớ ơn kẻ trung thành.

Tinh Nhi rót thêm trà, giọng trầm xuống:

– Trung thành là thứ phải thử qua thời gian và lợi ích. Nếu ma ma giúp ta thu thập tin tức về các cung, nhất là động tĩnh bên Hoàng hậu, sau này tất có chỗ dựa vững chắc.

Lý ma ma vội vàng tỏ ý trung thành. Tinh Nhi mỉm cười, biết rõ những kẻ như bà ta chỉ trung thành với người trả giá cao nhất. Nhưng chính loại người ấy mới hữu dụng trong ván cờ này.

Đêm ấy, khi Lý ma ma lui ra, Tinh Nhi mở hộp gỗ nhỏ, lấy ra lọ phấn tím nhạt đặt lên bàn. Đó là bí dược của Tử Hoa pháp: chỉ cần hòa vào nước trà, người uống sẽ sinh đa nghi, dễ bị kích động, đôi khi còn gặp ảo giác. Nàng đã thử trên chính mình, chịu đựng cảm giác hoang mang, mất ngủ, để hiểu giới hạn của độc dược này. Giờ đây, nó sẽ là mũi dao đầu tiên nàng c*m v** lòng hậu cung.

Sáng hôm sau, có người đưa thiệp mời nàng dự tiệc trà nhỏ của Hoàng hậu, lấy cớ mừng Tử hoa tần mới được phong. Tiệc chỉ gồm vài phi tần cấp thấp và một số cung nữ thân tín. Tinh Nhi xuất hiện trong y phục tím nhạt, tóc búi gọn, trâm cài ngọc thạch, dung mạo thanh tú, nụ cười nhu hòa. Ánh mắt nàng lướt qua từng người, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nào.

Hoàng hậu ngồi chủ vị, vẻ mặt ôn hòa, song ánh mắt luôn ẩn nét mệt mỏi. Bà nâng chén trà, dịu dàng nói:

– Tử hoa tần, nghe nói ngươi từng học y, lại cứu thái y trưởng. Nay vào cung, hẳn sẽ giúp được nhiều cho các tỷ muội.

Tinh Nhi khiêm nhường cúi đầu:

– Thần thiếp chỉ là nữ tử quê mùa, được ban ân mới vào cung, nào dám nhận công lao. Nếu có thể góp chút sức mọn, thần thiếp xin hết lòng.

Một phi tần khác chen vào, giọng cợt nhả:

– Nghe nói Tử hoa tần có bí phương dưỡng nhan, hay là chia sẻ cho chúng ta một hai?

Tinh Nhi mỉm cười:

– Thần thiếp chỉ biết chút thảo dược, không dám múa rìu qua mắt thợ. Nhưng nếu các tỷ tỷ không chê, thần thiếp xin dâng Hoàng hậu và mọi người ấm trà hoa tử linh, uống vào giúp thanh tâm, an thần, tốt cho da dẻ.

Hoàng hậu gật đầu, ra hiệu cung nữ mang trà lên. Tinh Nhi tự tay pha trà, động tác nhẹ nhàng, từng cử chỉ đều khiến người ta yên tâm. Chỉ ánh mắt nàng, trong khoảnh khắc rót nước, lóe lên tia sắc lạnh.

Trà được dâng, mọi người nâng chén nhấp thử. Tinh Nhi chỉ khẽ chạm môi, không uống. Một lát sau, tiếng nói cười trong điện nhỏ lại, vài phi tần chau mày, ánh mắt nhìn nhau đầy nghi kỵ. Một người thì thào:

– Sao trà này có vị đắng lạ vậy?

Tinh Nhi mỉm cười:

– Đó là vị hoa tử linh. Uống sẽ tỉnh táo hơn, nếu không quen có thể hơi khó chịu. Nếu các tỷ tỷ không hợp, thần thiếp xin nhận lỗi.

Hoàng hậu đặt chén trà xuống, ánh mắt lặng lẽ lướt qua mọi người. Bà đã nghe về bí thuật Tử Hoa pháp, nhưng không ngờ gặp đúng lúc này. Tuy vậy, Hoàng hậu từng trải, không dễ bị khuất phục. Bà chậm rãi nói:

– Sau này, chuyện dâng trà hãy để cung nhân lo liệu, Tử hoa tần không cần phiền lòng.

Tinh Nhi cúi đầu nhận lệnh, nụ cười không đổi. Trong lòng, nàng biết mầm nghi kỵ đã gieo xuống. Các phi tần vốn chẳng hòa thuận, giờ chỉ cần một lời đồn, họ sẽ tự nghi ngờ lẫn nhau, tự chia rẽ hàng ngũ. Đó là sức mạnh của Tử Hoa pháp: khiến người ta tự hại mình mà không cần vung dao.

Rời khỏi điện, Tinh Nhi không về ngay mà vòng qua ngự hoa viên, lặng lẽ quan sát các nhóm cung nữ đang thì thầm. Nàng thấy một tiểu cung nữ quen – Thu Sương, từng hầu hạ Lục Trinh Nhi ở phủ Thượng thư, nay bị điều vào cung làm việc vặt. Thu Sương dáng vội vã, nét mặt căng thẳng, rõ bị ai đó sai khiến. Tinh Nhi tiến tới, khẽ gọi:

– Thu Sương, đã lâu không gặp.

Cô gái giật mình, vội cúi đầu:

– Tử hoa tần, nô tỳ thất lễ.

– Ngươi từng hầu hạ Lục tiểu thư phủ Thượng thư, chắc hiểu rõ tính nết nàng ấy. Nay vào cung, có nhớ chủ cũ không?

Thu Sương thoáng run, ánh mắt lộ vẻ hoang mang:

– Nô tỳ chỉ là kẻ thấp hèn, không dám vọng tưởng. Lục tiểu thư đã cao quý, nô tỳ không dám nhắc tới.

– Cao quý? Người trong cung, ai dám chắc ngày mai mình còn giữ được sự cao quý ấy? – Tinh Nhi nói khẽ, giọng như gió lạnh. – Nếu ngươi muốn sống, nhớ kỹ, kẻ mạnh nhất chưa chắc là kẻ được yêu quý nhất. Đôi khi, kẻ bị ruồng bỏ lại chính là người quyết định vận mệnh của một gia tộc.

Thu Sương càng cúi thấp đầu, tay siết chặt tà áo. Tinh Nhi nhìn nàng hồi lâu, rồi lặng lẽ rời đi. Nàng biết, chỉ một câu nói cũng đủ khiến lòng người lay động. Đó là nghệ thuật của Tử Hoa pháp: không cần giết người, chỉ cần gieo vào tim họ một hạt giống sợ hãi.

Về cung Trường Lạc, Tinh Nhi ngồi trước án thư, lật mở cuốn nhật ký cũ. Trên giấy là nét chữ nghiêng ngả, mực nhòe vì nước mắt, ghi lại từng ngày tháng hầu hạ Lục Trinh Nhi, từng lần bị trách phạt, từng đêm khóc thầm trong bóng tối. Mỗi dòng chữ là một vết cắt, mỗi kỷ niệm thành gai nhọn trong tim. Nàng nhớ rõ từng ánh mắt, từng lời nói của chủ cũ: dịu dàng, nhưng lạnh lùng khi cần thiết; thông tuệ, nhưng chưa từng thực sự tin tưởng người hầu bên cạnh. Hạ Tinh Nhi từng mơ ước được coi như người nhà, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là cái bóng. Khi bị đẩy vào cung, nàng thề: nếu có ngày trở lại, nhất định sẽ khiến chủ cũ phải trả giá.

Bên ngoài, chuông điểm canh hai vang trong gió đêm. Tinh Nhi đứng dậy, bước ra hiên. Trời phủ mây xám, gió lạnh cuốn mùi hoa tử linh từ vườn sau. Nàng nhắm mắt, hít sâu, để gió cuốn đi những yếu mềm còn sót lại.

“Người ta nói thiên mệnh khó cưỡng, nhưng ta không tin,” nàng tự nhủ, “Chỉ cần đủ nhẫn nại, đủ độc ác, ai cũng có thể đổi số phận.”

Mấy ngày sau, trong cung bắt đầu rộ lên tin đồn về loại độc dược khiến người uống sinh ảo giác, dễ nổi nóng, mất ngủ triền miên. Một phi tần trẻ đột nhiên phát điên, lao vào cào xé cung nữ, bị giam lỏng trong tẩm điện. Người ta xì xào đó là báo ứng cho kẻ tranh sủng với Tử hoa tần. Cái tên Hạ Tinh Nhi dần trở nên bí ẩn, khiến người ta vừa tò mò, vừa sợ hãi.

Tại phủ Quốc công, Tạ Ngọc Cẩn nhận được thư nặc danh: một mảnh lụa tím thêu đóa tử linh nhỏ, kèm dòng chữ: “Kẻ gieo hận đã vào cung, cốt ngọc sẽ lại đẫm máu.” Ngọc Cẩn cau mày, ngón tay miết nhẹ lên tấm lụa, ánh mắt sâu như vực tối.

– Lục Trinh Nhi, nàng đã động đến ai? – Hắn thì thầm, nỗi bất an len lỏi vào từng sợi thần kinh.

Ở một góc khác, Trình Duệ Chi nhận được tin: “Tử hoa tần từng là cung nữ phủ Thượng thư, nay thành cánh tay phải của Hoàng hậu.” Duệ Chi đốt thư, khói mỏng cuộn quanh mắt. Hắn nhớ lại bóng dáng nhỏ nhắn quỳ dưới chân Trinh Nhi cầu xin cho mẹ già, từng bị xua đuổi, từng bị lãng quên. Một nỗi xót xa dâng lên, pha lẫn dự cảm chẳng lành.

Đêm ấy, Lục Trinh Nhi ngồi bên án thư, ánh đèn vàng rọi lên gương mặt thanh tú. Nàng đọc lại mật tín từ trong cung, mắt trầm ngâm. “Tử hoa tần – Hạ Tinh Nhi. Quá khứ không thể xóa nhòa, hận thù chưa nguôi. Ngày gặp lại, e chẳng còn chỗ cho lòng thương xót.” Nàng thở dài, tựa người vào ghế, trong lòng cuộn trào suy tư. Đời người như bàn cờ, mỗi quân cờ có số phận riêng. Có kẻ sinh ra để làm vua, có người mãi chỉ là quân tốt. Nhưng chỉ cần một lần dám đổi vai, thế cục đều có thể đảo lộn.“Kiếp này, ta không muốn ai chết oan, cũng không muốn thành kẻ vô tình. Nhưng nếu sóng gió đã nổi, ta nguyện dùng hết tâm cơ bảo vệ người thân yêu. Hạ Tinh Nhi, nếu ngươi muốn trả thù, hãy nhắm vào ta. Đừng động tới mẫu thân ta, đừng gieo họa cho người vô tội.”

Trong tĩnh lặng, một ý nghĩ lạnh lẽo dâng lên: để đối phó Hạ Tinh Nhi, nàng không thể chỉ dựa vào lòng nhân. Sớm muộn, ván cờ này cũng đến lúc quyết sinh tử.

Ở cung Trường Lạc, Tinh Nhi miệt mài xây dựng mạng lưới tai mắt. Nàng khéo thu phục các cung nữ bị khinh rẻ, mua chuộc người hầu cũ của phi tần thất sủng, dùng bí dược thăm dò tâm tư quản sự. Mỗi đêm, nàng ghi lại động tĩnh, vẽ sơ đồ quan hệ, tìm ra điểm yếu chí mạng của từng người.

Một lần, khi lật hồ sơ cũ, nàng phát hiện cái tên quen: Triệu ma ma, từng là quản gia nội viện phủ Thượng thư, sau bị đuổi vì biển thủ, nay làm quản sự ở cung Thái hậu. Tinh Nhi lập tức cho người liên lạc, hứa sẽ giúp bà ta lấy lại địa vị nếu hợp tác. Triệu ma ma vốn oán Dương thị, lại tham lam, nên nhanh chóng ngả về phía nàng.

Từ đó, Tinh Nhi nắm được nhiều bí mật về các đại gia tộc, cả những vụ tranh quyền năm xưa. Nàng nhận ra, mọi mâu thuẫn đều bắt nguồn từ lòng tham và sợ hãi. Ai cũng muốn tự bảo vệ, nhưng lại không dám tin ai. Đó chính là mảnh đất màu mỡ cho Tử Hoa pháp phát triển.

Một đêm mưa lớn, Tinh Nhi lặng lẽ dạo hành lang vắng. Tiếng mưa rơi lộp bộp, gió lạnh quét qua mái ngói. Nàng dừng bên gốc tử linh già, vuốt nhẹ vỏ cây sần sùi. Hoa tử linh tím nhạt lặng lẽ nở trong mưa, hương thơm quẩn quanh như nhắc nhở về quá khứ.

“Người nói cốt ngọc càng thuần khiết, hận tình càng sâu. Ta không có cốt ngọc, nhưng ta có hận thù. Nếu cần dùng máu đổi lấy một lần công bằng, ta không ngại.”

Bỗng, một bóng người xuất hiện nơi cuối hành lang. Tạ Uyển Cơ, khoác áo choàng nhung, ánh mắt sắc lạnh. Uyển Cơ dừng trước mặt Tinh Nhi, mỉm cười:

– Lâu rồi không gặp, Tử hoa tần.

Tinh Nhi cúi đầu:

– Tam tiểu thư, nay đã là chủ hậu cung, đâu cần để tâm tới một phi tần nhỏ bé như ta?

Uyển Cơ cười nhạt, tiến gần, thì thầm:

– Đừng giả ngây thơ. Ngươi muốn gì, ta đều biết. Nhưng nhớ lấy, nơi này không dung thứ cho kẻ vượt quá phận mình. Nếu ngươi thông minh, hãy chọn đúng phe mà đứng.

Tinh Nhi không chớp mắt, đáp:

– Ta chỉ muốn sống, bảo vệ những gì thuộc về mình. Nếu tam tiểu thư muốn hợp tác, ta sẵn sàng. Nhưng nếu muốn biến ta thành quân cờ, e là sẽ thất vọng.

Uyển Cơ nhìn nàng thật lâu, rồi bật cười:

– Ngươi quả khôn ngoan. Nhưng hậu cung này đâu chỉ có một thế lực. Ta sẽ chờ xem, ngươi đi được bao xa.

Nói rồi Uyển Cơ quay lưng đi, dáng người khuất dần trong màn mưa. Tinh Nhi đứng bất động, lòng dậy sóng. Nàng biết mình vừa bước chân vào ván cờ lớn, nơi mọi sai sót đều phải trả giá bằng máu.

Những ngày sau, hậu cung liên tục xảy ra chuyện lạ: phi tần mất ngủ, người phát điên, có kẻ bệnh nặng không rõ nguyên nhân. Thái y tra mãi không ra, chỉ biết thở dài. Dưới lớp bình yên, làn sóng nghi kỵ và sợ hãi lan khắp các cung điện.

Hoàng hậu cho gọi Tinh Nhi, ánh mắt dò xét:

– Gần đây trong cung liên tiếp xảy ra chuyện. Tử hoa tần, ngươi từng học y, có nhận thấy gì lạ không?

Tinh Nhi bình thản:

– Thần thiếp nghĩ, bệnh tật vốn do tâm sinh. Nếu ai quá lo nghĩ, dễ thành bệnh. Còn nếu có kẻ cố tình gieo rắc sợ hãi, e chẳng ai yên ổn được lâu.

Hoàng hậu nhíu mày, im lặng rất lâu. Tinh Nhi lặng lẽ quan sát, biết bà đang nghi mình nhưng không có chứng cứ. Nàng cúi đầu tỏ ra ngoan ngoãn, song trong lòng đã lên kế hoạch mới.

Đêm đó, nàng gọi Lý ma ma vào mật thất, giao cho bà ta một gói phấn tím:

– Mang thứ này tới cung Thanh Phong, rắc lên gối của Chiêu dung nương nương. Rồi rỉ tai mọi người rằng Chiêu dung gần đây mất ngủ vì sợ bị hạ độc. Để tin đồn lan tới tai Hoàng hậu càng sớm càng tốt.

Lý ma ma nhận lệnh, rời đi trong bóng tối. Tinh Nhi ngồi lại một mình, ánh mắt lạnh như băng. Nàng biết, chỉ một mồi lửa nhỏ, toàn bộ hậu cung sẽ bùng cháy trong nghi kỵ và sợ hãi.

Ở phủ Quốc công, Tạ Ngọc Cẩn nhận tin từ người thân tín:

– Gần đây trong cung liên tục xảy ra chuyện lạ. Có lời đồn Tử hoa tần là chủ mưu.

Ngọc Cẩn trầm ngâm, ánh mắt sắc lạnh:

– Điều tra lai lịch Tử hoa tần. Nếu là người cũ phủ Thượng thư, nhất định phải biết động cơ của nàng ta.

Người thân tín gật đầu lui ra. Ngọc Cẩn ngồi lặng, trong lòng dấy lên dự cảm bất an. Hắn biết, sóng gió trong cung chưa từng dừng lại. Mỗi biến cố là dấu hiệu của một cơn bão lớn.

Trình Duệ Chi cũng âm thầm điều tra. Hắn tìm gặp một cung nữ cũ, dò hỏi về Hạ Tinh Nhi. Người này run rẩy kể:

– Hạ Tinh Nhi trước là người hầu thân cận của Lục tiểu thư. Sau bị đuổi khỏi phủ, nàng ấy oán hận lắm, từng thề không đội trời chung với chủ cũ.

Duệ Chi nghe xong, lòng nặng trĩu. Hắn biết, nếu để Hạ Tinh Nhi thao túng hậu cung, không chỉ Trinh Nhi mà cả đại gia tộc đều khó yên ổn. Hắn phải nhanh tìm cách ngăn chặn, trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tối ấy, Lục Trinh Nhi nhận được thư lạ: một nhánh tử linh khô và dòng chữ nguệch ngoạc: “Quá khứ không chết, chỉ đợi ngày sống lại.” Nàng nhìn nhánh hoa, lòng trào lên nỗi lạnh lẽo khó tả. Ký ức ùa về: những đêm đông lạnh giá, tiếng khóc lặng lẽ của Hạ Tinh Nhi nơi góc tối, ánh mắt oán hận lấp lánh trong bóng đêm. Nàng biết, sóng gió thực sự đã bắt đầu.

Đêm khuya, Tinh Nhi ngồi một mình dưới ánh nến, mắt u uẩn nhìn ra sân. Bầu trời đen kịt, gió thổi ào ạt. Nàng khẽ thì thầm:

– Lục Trinh Nhi, ngươi từng là ánh sáng duy nhất của ta, nhưng cũng là nguồn gốc mọi bất hạnh. Kiếp này, ta sẽ không để ai dẫm đạp lên lòng tự trọng của mình nữa.

Nàng lấy hộp nhỏ, bên trong là những mảnh ngọc vỡ – tín vật của chủ cũ. Nàng siết chặt, mảnh ngọc đâm vào da, máu rỉ ra nhỏ xuống nền đá lạnh. Nỗi hận cuộn trào như sóng ngầm dưới mặt hồ tĩnh lặng.

Bên ngoài, tiếng bước chân khẽ vang. Lý ma ma ghé sát cửa, thì thầm:

– Mọi việc đã xong. Ngày mai, hậu cung sẽ lại dậy sóng.

Tinh Nhi gật đầu, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo:

– Tốt. Hãy để bọn họ tự hại lẫn nhau. Khi ai cũng nghi kỵ, chẳng ai còn đủ tỉnh táo nhận ra kẻ thực sự đứng sau mọi chuyện.

Lý ma ma rụt rè:

– Nhưng nếu Hoàng hậu nghi ngờ, liệu người có giữ được bình an không?

Tinh Nhi cười nhạt:

– Ta không cần bình an. Ta chỉ cần mọi người nhớ tên Hạ Tinh Nhi, không ai dám xem thường ta nữa.

Đêm ấy, cung Trường Lạc không ngủ. Mỗi ngọn gió đều mang mùi hoa tử linh, mỗi bóng người thấp thoáng nỗi sợ hãi. Tinh Nhi đứng bên cửa sổ, mắt nhìn về phía cung Chính Dương – nơi Lục Trinh Nhi ở. Trong lòng nàng, ván cờ đã bày sẵn, chỉ chờ thời cơ hạ thủ.

Phía bên kia, Trinh Nhi không ngủ. Nàng trầm ngâm bên bàn cờ, từng quân đen trắng xếp thành thế trận giằng co. Mỗi quân là một mạng người, mỗi nước đi chứa đựng mưu toan, hận thù. Nàng biết, muốn thắng ván này, không thể chỉ dựa vào trí tuệ. Phải có đủ dũng khí xuống tay, đủ kiên nhẫn chờ thời cơ.

Gió đêm thổi mạnh, cuốn theo tiếng chuông ngân xa. Trong bóng tối, hai nữ nhân – một ôm hận, một gánh trách nhiệm – đều chuẩn bị cho trận chiến sinh tử. Ai sẽ là người đầu tiên lộ sơ hở? Ai đủ tàn nhẫn để sống sót đến cuối cùng?

Câu trả lời vẫn bị màn đêm che giấu, chỉ còn vệt sáng mong manh phía chân trời, báo hiệu một ngày mới đầy sóng gió đang tới gần.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử