Trang chủ/Ngọc Nát Vàng Phai/Chương 10: Độc Dược Hồng Nhan
Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 10: Độc Dược Hồng Nhan

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió sớm lùa vào khe cửa, mang theo hơi lạnh tê buốt của ngày mới. Trong viện nhỏ, Diễm Khanh ngồi lặng trước ánh đèn mờ, tập giấy ghi chép cũ trải ra trước mặt, từng trang giấy đã sờn mép vì thời gian. Lục Linh đứng bên, mắt dõi theo từng chuyển động của chủ nhân, định lên tiếng thì ngoài cửa vang khẽ tiếng gõ.

Lục Linh cẩn trọng ra mở cửa. Một bóng người nhỏ nhắn, tà áo lụa mỏng buông nhẹ, dáng đi không một tiếng động bước vào. Ánh đèn soi lên gương mặt thanh tú sắc sảo, cặp mắt phượng ẩn sâu tia nhìn khó lường—Thục phi Triệu Diễm Ngọc.

Không mang theo cung nữ, Thục phi chỉ đứng lặng trước bàn, giọng nói nhỏ mà rõ ràng:

– Trịnh tiểu chủ, ta có chuyện cần nhờ.

Diễm Khanh đứng dậy, cúi người:

– Xin nương nương phân phó.

Thục phi không ngồi, chỉ hơi nghiêng người, ánh mắt dõi theo từng cử động của Diễm Khanh:

– Có một cung nữ bên ta, đột ngột trúng độc. Ta biết ngươi tinh thông y lý, xin giúp nàng một lần.

Diễm Khanh bình tĩnh nhìn vào mắt Thục phi, nhận ra ngoài vẻ lo lắng còn ẩn giấu điều gì đó sâu kín.

– Xin nương nương cho biết rõ triệu chứng?

– Đêm qua, cung nữ ấy sốt cao, toàn thân run rẩy, môi thâm lại, mạch yếu dần. Thái y bảo cảm lạnh, cho uống thuốc nhưng bệnh càng nặng. Ta nghi có vấn đề trong thuốc.

Lục Linh chau mày, định nói gì đó, Diễm Khanh đã nhẹ lắc đầu ra hiệu im lặng.

– Cung nữ ấy hiện ở đâu? – Diễm Khanh hỏi.

– Đang được giấu kín trong phòng riêng phía Tây viện. Ngoài ta và ngươi, không ai biết.

Lời nói nhẹ như gió nhưng áp lực không nhỏ. Diễm Khanh không đáp, chỉ khẽ gật đầu:

– Xin nương nương dẫn đường.

*

Tây viện vắng lặng, ánh sáng vàng nhạt len lỏi qua khung cửa, bóng cây lay động trên nền đá. Cung nữ nằm trên giường, sắc mặt xám ngoét, mắt nhắm nghiền, thở yếu ớt. Một bình gốm nhỏ đặt bên, mùi thuốc còn phảng phất.

Diễm Khanh tiến lại gần, vén tay áo cung nữ kiểm tra mạch. Ngón tay lạnh ngắt, nhịp đập yếu ớt, môi khô nứt, lưỡi đen. Dưới xương quai xanh là vết đỏ nhỏ, lan như mạng nhện.

Thục phi đứng sát bên, hỏi nhỏ:

– Sao rồi?

– Không phải cảm lạnh. Đây là độc “Hồng nương”, ngấm vào máu rất nhanh, chỉ có một loại thuốc giải đặc biệt. Ai chẩn mạch cho nàng trước?

– Thái y Lý Cảnh Vũ, nhưng khi ta đến thì ông ấy đã rời đi.

Diễm Khanh cúi xuống ngửi bình gốm, nhận ra vị trầm hương xen lẫn “bán chi liên”—không có trong phương thuốc thông thường.

– Ai sắc thuốc này?

– Một cung nữ khác, tên Lê Hoa. Ta đã cách ly. Ngươi cần gì, cứ nói.

Diễm Khanh bảo Lục Linh lấy kim châm, rồi chọn các vị thuốc cần thiết trong hòm của Thục phi. Nàng châm cứu cho cung nữ, tay vững vàng, ánh mắt trầm tĩnh. Thục phi quan sát không rời, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, vẻ mặt khó đoán.

Một lúc sau, Diễm Khanh dừng tay, nói nhỏ:

– Đã tạm khống chế độc phát tán. Nhưng để giải hoàn toàn, cần tìm nguồn độc và phối phương thuốc giải. Ta cần xem đơn thuốc cũ và mẫu thuốc cung nữ đã uống.

Thục phi im lặng một lát, rồi rút từ tay áo một tờ giấy nhăn nhúm:

– Đây là đơn thuốc, do Thái y kê. Ngươi tự xem.

Diễm Khanh lướt nhanh qua từng dòng chữ. Bỗng, ánh mắt nàng khựng lại. “Thanh diệp hoàn”—loại thuốc cha nàng từng nghiên cứu, chỉ truyền cho người thân tín. Ngoài rìa đơn thuốc, một ký hiệu bông mai bốn cánh, dấu hiệu riêng của cha nàng.

Tay Diễm Khanh hơi run, nhưng nàng khéo che giấu, quay sang Thục phi:

– Ta cần mẫu thuốc còn lại.

Thục phi gật đầu, cho mang tới gói thuốc vụn. Diễm Khanh chia nhỏ, ngửi, nhấm thử—vị đắng, hậu ngọt, cay nhè nhẹ của “xuyên tâm liên”. Linh cảm bất an dâng lên.

Thục phi lặng quan sát, giọng thì thầm:

– Ngươi từng nghe về “Thanh diệp hoàn” chưa?

– Đó là phương thuốc cổ, chỉ dùng khi trúng độc cực nặng. Phối sai, thuốc thành độc dược.

Thục phi mỉm cười nhẹ:

– Cha ngươi là người duy nhất biết chế “Thanh diệp hoàn” ở Đại Dục. Hôm nay lại xuất hiện trong đơn thuốc của một cung nữ hèn mọn. Lạ thật.

Diễm Khanh siết tờ giấy, lòng đầy nghi vấn. Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng Thục phi:

– Nương nương muốn ám chỉ điều gì?

– Ta chỉ thấy kỳ lạ. Trong cung này, mọi thứ đều có nguyên do. Có khi nào, cái chết của cha ngươi cũng liên quan đến loại độc này?

Không khí căng như dây đàn. Diễm Khanh cố giữ bình tĩnh, nhưng bên trong, ký ức đau đớn trào lên. Đêm cha nàng bị hãm hại, cũng có đơn thuốc bị đánh tráo, in dấu bông mai bốn cánh.

Lục Linh nắm chặt tay áo chủ nhân, nhưng Diễm Khanh chỉ khẽ lắc đầu.

Nàng thu dọn dụng cụ, dặn nhỏ:

– Tạm giữ kín chuyện này. Cung nữ sẽ tỉnh sau một canh giờ, cần theo dõi sát. Nếu có ai lạ tiếp cận, lập tức báo ta.

Thục phi gật đầu, mắt không rời Diễm Khanh:

– Chuyện hôm nay, chỉ giữa ta và ngươi.

Diễm Khanh cúi đầu:

– Đa tạ nương nương.

*

Trở về viện, trời đã sáng rõ. Sương đọng trên bậc đá, tiếng chim lảnh lót ngoài vườn. Lục Linh sốt ruột hỏi nhỏ:

– Vì sao Thục phi lại nhờ người, cung nữ kia có gì đặc biệt?

– Ta không tin Thục phi thật sự muốn cứu người. Nàng ta cẩn trọng, chỉ làm điều có lợi. Cung nữ kia hẳn biết điều quan trọng, hoặc chứng kiến bí mật nào đó.

– Còn đơn thuốc… thật là của lão gia?

Diễm Khanh trải tờ giấy ra, nhìn từng nét chữ, ký hiệu nhỏ. Nỗi đau xưa trào dâng khiến nàng nghẹn thở.

– Đúng là bút tích của cha ta. Nhưng sao lại ở đây? Ai đã giữ những đơn thuốc ấy, vì sao dùng cho một cung nữ nhỏ nhoi?

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã. Lục Linh ra xem, lát sau trở vào thì thầm:

– Thái y Lý Cảnh Vũ đến, nói muốn gặp tiểu chủ.

Diễm Khanh chỉnh y phục, giấu đơn thuốc vào tay áo rồi ra ngoài. Lý Cảnh Vũ đứng dưới tán cây, gương mặt khắc khổ, mắt thoáng lo lắng.

– Ta nghe đêm qua có người trúng độc trong viện Thục phi. Ngươi chữa trị rồi à?

– Đúng vậy. Có gì không ổn sao?

– Loại độc ấy không phải mới xuất hiện. Hai năm trước, một thái giám chết bất minh, triệu chứng tương tự. Khi đó, ta nghi có người dùng “Thanh diệp hoàn” giả để đầu độc.

– Khi ấy ai phối thuốc?

– Không rõ. Đơn thuốc mất tích, chỉ còn ký hiệu bông mai bốn cánh.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Diễm Khanh.

– Ai giữ các đơn thuốc cũ trong Thái y viện?

– Chỉ Thái hậu và Hoàng hậu có quyền kiểm tra sổ sách. Ngoài ra, Trưởng quản Tôn Tĩnh thường lén lấy đơn thuốc cũ đem đi đâu đó, không ai dám hỏi.

Lý Cảnh Vũ cúi đầu, giọng khàn đặc:

– Ngươi cẩn thận. Nếu ai biết ngươi đang điều tra về “Thanh diệp hoàn”, chắc chắn nguy hiểm.

Diễm Khanh cảm tạ rồi trở vào phòng. Nàng mở lại đơn thuốc, lần này tìm từng dấu vết, nét gạch mờ nhòe. Ở góc trái, dòng chữ nhỏ gần như bị xóa: “Chỉ dùng khi thật sự cần thiết. Tuyệt đối không để rơi vào tay kẻ ác.”

Lục Linh lo lắng:– Nếu đơn thuốc của lão gia bị lấy cắp, hung thủ năm xưa có thể là người trong Thái y viện hoặc kẻ thân cận Thái hậu.

Diễm Khanh trầm ngâm:

– Đó là điều ta lo nhất. Nếu Thục phi biết bí mật này, động cơ của nàng càng đáng ngờ.

Nàng nhắm mắt, nhớ lại đêm cha bị hãm hại—bóng người áo lụa xanh, mùi hương trầm nhè nhẹ ngoài cửa sổ. Giờ, mùi thuốc trong lọ gốm của cung nữ lại giống hệt.

– Trong cung ai hay dùng hương “Ngọc tước”?

– Chỉ Thục phi và Hoàng hậu. Quý phi thích hoa sen, Lục phi dùng bạch đàn.

Diễm Khanh gật đầu. Vòng nghi ngờ khép lại, nhưng vì sao Thục phi tự đưa ra bằng chứng bất lợi cho mình? Hay muốn mượn tay người khác loại trừ đối thủ?

*

Buổi chiều trời u ám, mây xám giăng kín. Trong điện lớn, Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao triệu tập các phi tần nghe báo cáo về việc lạ trong cung. Đỗ Nhược Lan ngồi co ro phía dưới, Vương Yến Nhi cười nhạt, ánh mắt lơ đãng. Thục phi đến muộn, thần sắc bình thản, chỉ hơi nhợt nhạt.

Tạ Ngọc Dao lên tiếng, giọng lạnh lùng:

– Gần đây liên tiếp xảy ra chuyện. Cung nữ trong viện Thục phi trúng độc, lại có đơn thuốc lạ xuất hiện. Ai muốn khai báo gì?

Không ai trả lời. Thục phi lên tiếng trước:

– Bẩm Hoàng hậu, cung nữ của thần thiếp quả thực trúng độc, nhờ Trịnh tiểu chủ cứu giúp mới giữ được mạng. Thần thiếp đã cho điều tra, nghi có kẻ hạ độc trà trong phòng riêng.

Hoàng hậu liếc Diễm Khanh, nụ cười thoáng qua:

– Trịnh tiểu chủ, ngươi có phát hiện gì không?

– Nô tì chỉ chữa bệnh, không dám suy đoán. Nhưng độc dược dùng rất tinh vi, chỉ người hiểu y lý sâu mới phối được. Nếu Hoàng hậu cho phép, nô tì xin điều tra kỹ hơn.

Tạ Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt sắc lạnh:

– Được. Ta muốn biết ai dám giở trò trong hậu cung này.

Vương Yến Nhi nhếch môi, liếc Thục phi:

– Nghe nói Thục phi rất thân với Thái y Lý Cảnh Vũ. Hay ông ấy phối thuốc cho cung nữ?

Thục phi không đổi sắc:

– Nếu là thuốc độc, ta cũng là nạn nhân. Quý phi muốn ám chỉ gì, xin nói thẳng.

Không khí trong điện nặng nề. Đỗ Nhược Lan len lén nhìn Diễm Khanh, ánh mắt uất hận. Ở mé ngoài, Lý Thanh Loan khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Tạ Ngọc Dao khoát tay:

– Mọi chuyện giao cho Thái y viện phối hợp Trịnh tiểu chủ. Nếu phát hiện kẻ nào giở trò, xử phạt không nương tay.

Mọi người lui ra, chỉ còn Vương Yến Nhi và Thục phi. Vương Yến Nhi ghé sát, thì thào:

– Ngươi giấu gì trong tay áo vậy, Thục phi?

Thục phi cười nhạt, né tránh:

– Chỉ là trâm cài tóc thôi.

Vương Yến Nhi nhếch môi, ánh nhìn nửa cười nửa dò xét. Khi Thục phi rời đi, nàng lẩm bẩm:

– Che giấu càng kỹ, ta càng muốn lật tẩy.

*

Đêm xuống, Diễm Khanh ngồi bên án thư, đối chiếu các đơn thuốc cũ, soi kỹ từng nét chữ. Trong một tờ giấy sờn rách, nàng phát hiện dòng chữ: “Khi nguy cấp, tìm đến cửa Tây, dưới chân tường gạch cũ.” Bút tích cha nàng.

Lục Linh mang trà vào, lo lắng:

– Tiểu chủ, người định đi tìm dấu vết dưới tường gạch cũ sao? Nguy hiểm lắm.

– Nếu cha ta từng để lại manh mối, ta phải tìm bằng được.

Lục Linh kiên quyết:

– Nô tì sẽ đi cùng.

*

Nửa đêm, hai bóng người lặng lẽ luồn qua hành lang tối, men theo đường mòn đến gần cửa Tây. Nơi đây vắng vẻ, tường đá phủ rêu, gió lùa qua khe gạch rít lên như tiếng ai oán. Diễm Khanh dò từng mạch tường, đến một chỗ gạch vỡ, cúi tìm.

Dưới chân tường, nàng phát hiện viên gạch có khe hở. Lục Linh giúp cạy nhẹ, lộ ra mảnh giấy cũ, đã ố vàng. Trên giấy là hàng chữ: “Người giữ chìa khóa là kẻ không bao giờ xuất hiện dưới ánh sáng.”

Diễm Khanh đọc đi đọc lại, lòng trào lên bất an. Ai là kẻ ấy? Thái hậu, Hoàng hậu, Thục phi, hay kẻ luôn ẩn mình trong bóng tối?

Tiếng động lạ vang lên phía sau. Lục Linh kéo tay Diễm Khanh nấp vào bóng tối. Một bóng người thấp bé, dáng lùn mập, lén lút tiến đến—Tôn Tĩnh, tổng quản thái giám.

Tôn Tĩnh nhìn quanh, nhấc viên gạch khác, moi ra một bọc nhỏ rồi vội bỏ đi. Khi bóng hắn khuất hẳn, Diễm Khanh nhặt lại mảnh giấy vừa tìm được. Trong lòng nàng dậy sóng: Tôn Tĩnh giữ gì ở nơi này? Hắn liên quan gì đến cái chết của cha, những đơn thuốc mất tích, mạng lưới độc dược trong cung?

*

Trở về phòng, Diễm Khanh ngồi lặng, mắt không rời mảnh giấy. Lục Linh thì thào:

– Nếu Tôn Tĩnh là người giữ bí mật, chúng ta phải làm gì?

– Chưa được manh động. Phải điều tra kỹ hơn, tuyệt đối không để lộ ra ngoài. Một sơ sẩy nhỏ, không chỉ ta mà cả ngươi đều gặp nguy hiểm.

Lục Linh gật đầu, ánh mắt ánh lên quyết tâm.

Trong lòng Diễm Khanh, nỗi đau cũ chưa nguôi, sóng ngầm mới lại dâng lên. Nàng hiểu, chỉ cần một bước sai, tất cả sẽ sụp đổ.

*

Gần sáng, Thục phi Diễm Ngọc ngồi một mình trước gương. Nàng mở tủ, lấy ra hộp nhỏ, trong đó ba viên thuốc xanh biếc—“Thanh diệp hoàn”. Nàng ngắm nhìn, môi khẽ cong.

Một cung nữ bước vào, cúi bẩm:

– Nương nương, cung nữ kia đã tỉnh, không nhớ gì về đêm trúng độc.

Thục phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo:

– Không ai được phép nhắc lại chuyện này. Nếu ai nhiều lời, tự biết kết cục.

Cung nữ rụt rè lui ra. Thục phi cất hộp thuốc, thì thầm:

– Độc dược chỉ giết được kẻ yếu. Kẻ mạnh, phải dùng thứ khác.

*

Sáng hôm sau, trong điện Thái hậu, Tôn Tĩnh dâng lên một bọc nhỏ. Thái hậu mở ra, bên trong là tập đơn thuốc cũ, tất cả có ký hiệu bông mai bốn cánh.

Thái hậu nhìn chăm chú, môi nhếch lên:

– Cuối cùng cũng đến tay ta rồi.

Tôn Tĩnh cúi đầu:

– Lão nô đã làm theo ý chỉ. Nhưng gần đây, Trịnh tiểu chủ có vẻ nghi ngờ.

Thái hậu lạnh lùng:

– Để mặc nó. Khi đến lúc, ta sẽ tự mình dẹp yên.

Bên ngoài, một bóng nhỏ lặng lẽ rời khỏi, môi khẽ động, như muốn nói điều gì nhưng lại nuốt ngược vào trong.

*

Chiều muộn, Diễm Khanh cùng Lục Linh lặng lẽ trở về. Trong lòng nàng, nghi ngờ, đau đớn, quyết tâm đan xen như tơ vò. Nàng biết, trận chiến thật sự chỉ vừa khởi đầu. Độc dược trong cung chỉ là bề nổi, còn bí mật phía sau những đơn thuốc, phía sau cái chết của cha, phía sau ánh mắt lạnh lùng của Thái hậu, Thục phi, Tôn Tĩnh… tất cả vẫn còn chìm sâu trong bóng tối.

Đêm buông xuống, ngoài cửa sổ, tiếng gió thổi như tiếng ai oán. Trong lòng Diễm Khanh, câu hỏi không ngừng vọng lại: Ai đang giật dây tất cả? Và nàng, liệu có đủ sức đi đến tận cùng chân tướng?

Ánh đèn lay động, bóng hình nàng trải dài trên nền đất, như một lời nhắc nhở: bước chân đã đặt vào vũng bùn, dù muốn quay đầu cũng không còn đường lui.

Gió đêm rít lên, mang theo mùi trầm hương nhè nhẹ, nhắc về một bóng hình luôn ẩn trong bóng tối, dõi theo từng ý nghĩ, từng cử động của nàng.

Ngoài sân, con quạ đen đậu trên cành khô, cất tiếng kêu khàn đặc. Trong cung, một bí mật mới lại chuyển động, chờ thời khắc phơi bày giữa ngọc nát và vàng phai…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử