Chương 13: Bức tường bí mật
Vy ngồi bất động trước bàn làm việc, ánh đèn bàn vàng nhạt in bóng dáng nhỏ bé lên bức tường tróc sơn. Phong thư trắng nằm im lặng, như một dấu hỏi rắn rỏi giữa không gian tĩnh lặng, nhắc nhở cô về bóng tối đang bủa vây. Ngoài hành lang, những bước chân xa dần, để lại phía sau một khoảng lặng đặc quánh. Vy đưa ngón tay run rẩy lướt nhẹ qua mép thư, cảm giác lạnh lẽo thấm vào da thịt, như báo hiệu một đêm dài không ngủ.
Điện thoại sáng màn hình, tin nhắn từ Thẩm Diệp hiện lên: “Có gì lạ không? Nếu thấy bất thường, báo chị ngay.” Vy hít sâu, trả lời đơn giản: “Ổn. Em tự xử lý được.” Cô không muốn kéo ai vào vùng xoáy nguy hiểm này, nhất là người đã luôn tin tưởng mình.
Tiếng gõ cửa vang lên, ngắn gọn và dứt khoát. Vy giấu vội phong thư vào ngăn kéo, chỉnh lại cổ áo, ép nét mặt bình tĩnh trước khi mở cửa. Đứng ngoài là Bạch Kha, nụ cười nhã nhặn nhưng ánh mắt sắc lạnh không giấu nổi ý đồ. Hắn bước vào phòng, đóng cửa lại, không khí lập tức trở nên căng thẳng.
– Lâm Vy, dạo này em nổi tiếng quá nhỉ? – Giọng hắn nhẹ như hơi thở, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao nhỏ.
Vy giữ vững tư thế, đáp lễ phép: – Đạo diễn Bạch đến sớm thật. Anh cần trao đổi công việc gì sao?
Bạch Kha liếc quanh căn phòng đơn sơ, rồi tựa nhẹ vào bàn, ánh mắt dừng lại ở Vy. – Chỉ là muốn hỏi thăm em thôi. Áp lực trong giới này rất lớn, phải biết chăm sóc bản thân. – Hắn dừng lại, nhìn sâu vào mắt Vy – Em biết mà, ai cũng tò mò về quá khứ người khác.
Vy không lùi bước, chỉ khẽ gật đầu: – Em cũng chỉ là người bình thường, quá khứ chẳng có gì đặc biệt.
Bạch Kha rút ra xấp ảnh cũ, đặt lên bàn: một thiếu niên gầy gò phục vụ bàn, một cô gái tóc dài ôm em trai trước căn nhà tồi tàn. Ánh mắt trong ảnh giống hệt Vy bây giờ, chỉ khác là thuở ấy ánh lên nỗi sợ hãi không giấu nổi.
– Em giải thích thế nào về những bức hình này? – Hắn nghiêng đầu, giọng mang vẻ đùa cợt, nhưng ánh nhìn thì dò xét đến lạnh người.
Vy nhìn lướt qua từng tấm ảnh, giữ nhịp thở đều: – Đó là em khi còn nhỏ. Nhà nghèo, phải làm thêm đủ nghề. Em không thấy xấu hổ vì điều đó.
Bạch Kha mỉm cười, vỗ tay nhè nhẹ: – Tinh thần kiên cường đáng quý. Nhưng… – Hắn ghé sát, thì thầm – Có người nói em từng biến mất một thời gian, rồi xuất hiện trở lại với thân phận mới. Em nghĩ sao?
Vy nhìn thẳng, mắt không dao động: – Gia đình em từng có biến cố, em phải chuyển trường, đổi chỗ ở. Không có gì cần giấu.
– Vậy thân phận thật của em là gì? – Bạch Kha hạ giọng, ánh mắt soi mói từng cử động nhỏ.
Áp lực bủa vây, nhưng Vy giữ vững phong thái: – Em là Lâm Vy. Ngoài cái tên này, em không có gì phải giấu.
Hắn quan sát kỹ, nhưng không tìm ra sơ hở. Sau một thoáng im lặng, Bạch Kha cười nhạt: – Được. Nhưng em nhớ, trong giới này, không bí mật nào tồn tại mãi.
Nói rồi, hắn rời khỏi phòng. Trước khi đi, còn nhắc: – Hôm nay có buổi chụp hình với Trần Minh Tuấn. Đừng để lộ điểm yếu trước ống kính.
Cửa đóng lại, Vy ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi lạnh rịn trên trán. Cô mở điện thoại, nhắn cho Thẩm Diệp: “Có người hỏi quá khứ. Chị giúp em kiểm tra những ai lạ mặt sáng nay.”
*
Trần Minh Tuấn đến sớm, ngồi lặng lẽ ở góc phòng thu. Ánh mắt anh hiền lành, yên tĩnh như thể đã quen với mọi sóng gió ngoài kia. Khi Vy bước vào, Tuấn chỉ nhẹ nhàng gật đầu: – Chào cậu, hôm nay trông ổn đấy.
Vy cố nặn một nụ cười, che đi sự mệt mỏi: – Anh Tuấn, em hơi căng thẳng, nhưng ổn.
Tuấn nhìn kỹ gương mặt Vy, dừng lại lâu hơn ở đôi mắt thâm quầng: – Không cần gồng lên đâu. Ở đây, cậu có thể thở một chút.
Vy lặng người. Một chút yếu đuối lướt qua, nhưng cô lại lấy lại vẻ bình tĩnh: – Em quen rồi, cảm ơn anh.
Tuấn không hỏi gì thêm, lặng lẽ lắp máy. Anh khẽ nói: – Khi nào sẵn sàng, báo anh một tiếng. Đừng ép bản thân phải hoàn hảo, cứ là chính mình.
Vy gật đầu, bước ra phía phông nền. Thợ trang điểm chỉnh lại tóc và áo, ánh đèn flash lóe lên liên tục. Qua ô kính, Vy thấy vài phóng viên lảng vảng ngoài hành lang, sẵn sàng chụp bất cứ khoảnh khắc nào sơ sẩy.
Bạch Kha cũng có mặt, đứng lặng lẽ ở góc tối, ánh mắt không rời khỏi Vy. Hắn trao đổi gì đó với trợ lý, thỉnh thoảng lại liếc về phòng hóa trang.
Khi buổi chụp bắt đầu, Tuấn không dùng lời lẽ sáo rỗng. Anh nghiêng người thì thầm: – Đừng diễn. Cứ là chính mình, ánh mắt thật sẽ đẹp hơn mọi lớp hóa trang.
Vy hơi sững lại, rồi thả lỏng vai. Tuấn bấm máy liên tục, ánh sáng dịu dàng phủ lên khuôn mặt cô, che đi mọi mỏi mệt.
Giữa lúc đó, trợ lý của Bạch Kha mang vào một chiếc áo khoác lạ, nói là đạo diễn muốn Vy thử cho bộ ảnh “khác biệt”. Áo rộng, cổ cao, vạt bó sát. Vy thoáng ngần ngại, nhưng vẫn nhận lấy. Khi mặc vào, Tuấn bước lại, điều chỉnh nhẹ vạt áo, khẽ nói: – Nếu không thích, cứ bảo anh. Đừng để ai quyết định hình ảnh của cậu ngoài chính cậu.
Vy khẽ gật, tự chỉnh lại cổ áo cho bớt gò bó. Cô đứng trước ống kính, ánh mắt sáng lên vẻ kiên định. Tuấn hài lòng, tiếp tục chụp những bức chân dung, ánh sáng nhấn vào nét rắn rỏi trên gương mặt Vy.
Giữa giờ nghỉ, Tuấn đưa cho Vy chai nước, hỏi nhỏ: – Có chuyện gì à? Hôm nay trông cậu không giống mọi khi.
Vy lắc đầu, giọng khàn khàn: – Chỉ là áp lực lớn quá, nhiều người đồn đoán.
Tuấn nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: – Minh Hoa là vậy. Nhưng cậu không đơn độc đâu. Nếu cần gì, cứ gọi cho anh.
Vy mỉm cười, lòng ấm lên đôi chút. Trong thế giới này, những người như Tuấn thật sự hiếm hoi.
*
Sau buổi chụp, Vy trở lại phòng hóa trang. Trên bàn là một bó hoa nhỏ cùng tấm thiệp: “Đừng sợ. Có người luôn tin vào sự thật của em.” Không ký tên, nét chữ quen thuộc, chắc chắn không phải người lạ.
Vy liếc quanh, thấy Tuấn đang thu dọn thiết bị ở góc phòng, ánh mắt dịu dàng lặng lẽ. Cô siết chặt tấm thiệp, cảm giác bất an vơi đi ít nhiều.
Điện thoại rung, số lạ hiện lên. Vy do dự rồi bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên giọng trầm, cố ý bóp méo: – Nếu không muốn mọi chuyện bung bét, tốt nhất nên im lặng. Đừng để bí mật của mình kéo theo người khác.
Vy siết điện thoại, giọng run nhẹ: – Ai đó?
Đối phương cười khẩy, cúp máy. Vy lặng đi, nhìn ra cửa kính, những bóng người mờ nhạt lướt qua, ai cũng có thể là kẻ đang nhắm vào cô.
*
Buổi chiều, Thẩm Diệp đến, mặt căng thẳng. Vừa vào phòng, chị hỏi dồn: – Có chuyện gì xảy ra? Sao không báo cho chị?
Vy đặt tấm thiệp và phong thư lên bàn, kể lại mọi chuyện. Thẩm Diệp nghe xong, sắc mặt càng trầm. Chị lật tấm thiệp, cau mày: – Gần đây phòng hậu cần có người mới. Để chị kiểm tra camera. Em tuyệt đối không được rời khỏi phòng một mình.
Vy gật đầu, ánh mắt biết ơn. Nhưng cô hiểu, nếu cứ trốn mãi, sẽ không giải quyết được gì.
Thẩm Diệp nhấn mạnh: – Bất cứ ai hỏi về quá khứ, tuyệt đối không được nói gì thêm. Mọi thông tin để chị kiểm soát.
Vy đáp nhẹ: – Em hiểu. Nhưng nếu họ tìm ra gì đó… em không muốn mọi người bị liên lụy.
Thẩm Diệp nhìn thẳng, giọng sắc như dao: – Ở Minh Hoa này, ai cũng có bí mật. Vấn đề là biết giữ nó, không để bị lợi dụng.
*
Buổi tối, Vy nhận lịch ghi hình talkshow lớn, khách mời có cả Quách Gia Lệ và Trịnh Ngọc Sương. Đây là cơ hội lấy lại hình ảnh, nhưng cũng đầy rủi ro.
Trần Minh Tuấn nhắn: “Nếu thấy bất thường, cứ nhìn về phía anh. Anh sẽ giúp xử lý truyền thông. Đừng căng thẳng.”
Vy đáp lại bằng một biểu tượng nụ cười. Chỉ cần có người đứng về phía mình, cô đã thấy nhẹ nhõm hơn.
*
Tại trường quay talkshow, không khí căng như dây đàn. Quách Gia Lệ xuất hiện rực rỡ, ánh mắt sắc lạnh, thái độ ngạo mạn. Trịnh Ngọc Sương thân thiện, chủ động bắt chuyện với Vy.
Chương trình bắt đầu, MC mỉm cười chuyên nghiệp: – Hôm nay, chúng ta có những khách mời đặc biệt. Lâm Vy, cậu là gương mặt mới nhưng rất được chú ý. Có tin đồn nói cậu xuất thân bí ẩn, cậu chia sẻ được không?
Vy hít sâu, đáp bình thản: – Em chỉ là người bình thường, đi lên từ khó khăn. Nếu có gì đáng kể, chắc là sự kiên trì.
MC tiếp tục: – Nhưng có blogger nói cậu từng đổi tên, thậm chí từng là… – Cô ta dừng lại, ánh mắt dò xét.
Vy không chớp mắt: – Đổi tên là chuyện riêng tư. Em không nghĩ điều đó ảnh hưởng đến năng lực hay nhân phẩm của mình.
Quách Gia Lệ chen vào, nụ cười ngọt sắc: – Trong giới này, ai cũng có bí mật. Vấn đề là có dám đối diện không.
Vy điềm tĩnh đáp: – Bí mật là quyền riêng tư. Em chỉ mong được đánh giá bằng năng lực, không phải quá khứ.MC chuyển chủ đề, nhưng ánh mắt mọi người vẫn dõi theo Vy, như muốn bóc trần từng cử động nhỏ.
*
Sau chương trình, Vy vừa rời trường quay thì bắt gặp Bạch Kha đứng đợi ở hành lang. Hắn cười nhạt: – Em giỏi thật, đối phó truyền thông cũng không tệ. Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đây đâu.
Vy đứng lại, hỏi thẳng: – Anh muốn gì?
Bạch Kha tiến sát, thì thầm: – Muốn bình yên thì hợp tác với anh. Có những thứ em không giữ được đâu.
Vy lùi một bước, ánh mắt sắc lạnh: – Tôi không có gì để hợp tác với anh. Nếu anh muốn chơi trò bẩn, cứ thử.
Hắn nhún vai, lùi vào đám đông. Vy đứng lặng, trong lòng dậy sóng. Cô biết, phía trước sẽ còn nhiều thử thách.
*
Đêm muộn, Vy trở lại phòng hóa trang. Cô ngồi trước gương, nhìn sâu vào mắt mình. Lớp hóa trang dày che đi mệt mỏi, nhưng không giấu được nỗi lo âu. Điện thoại rung, tin nhắn từ số ẩn danh: “Nếu không muốn sự thật bị phơi bày, hãy làm theo chỉ dẫn trong phong thư.”
Vy mở ngăn kéo, lấy phong thư ra, đọc kỹ từng chữ. Trong đó có mảnh giấy nhỏ: “Tối mai, phòng 408, khách sạn Hoàng Gia. Đến một mình. Nếu không, hậu quả tự gánh.”
Vy ngồi bất động, tim đập dồn dập. Đã đến lúc phải đối mặt, không thể để kẻ khác thao túng cuộc đời mình.
*
Sáng hôm sau, Vy đến phòng tập sớm. Đỗ Minh Hạo đang luyện tập trước gương, vừa thấy Vy đã vẫy tay: – Sao trông em căng vậy? Có chuyện gì à?
Vy lắc đầu, cười gượng: – Không có gì, chỉ thiếu ngủ thôi.
Hạo nhìn kỹ, rồi vỗ vai: – Đừng để truyền thông làm khó. Cần anh giúp gì, cứ bảo nhé. Anh đóng giả bảo vệ cũng được!
Vy bật cười, cảm giác áp lực dịu đi chút ít. Nhưng trong lòng, nỗi lo vẫn đè nặng.
Trên đường về, Vy nhận cuộc gọi từ em trai – Lâm Quang. Giọng Quang run rẩy: – Chị… có người nhắn tin cho em, hỏi về chị. Họ bảo nếu không trả lời, sẽ đăng ảnh cũ của em lên mạng.
Vy nghiến chặt răng, giọng trầm xuống: – Em không được nói gì hết. Để chị lo.
Quang lí nhí: – Em sợ họ làm hại chị…
Vy dịu giọng: – Không sao. Em chỉ cần nhớ, đừng tin ai ngoài chị.
Quang vâng nhỏ, rồi tắt máy. Vy nhìn màn hình, lòng quặn thắt. Địch thủ đã bắt đầu tấn công vào điểm yếu nhất của cô.
*
Chiều hôm đó, Trần Minh Tuấn gửi cho Vy loạt ảnh hậu trường đã chỉnh sửa. Anh nhắn: “Hình ảnh của cậu hôm nay rất tốt. Có vài tấm anh giữ lại, nếu ai định chỉnh sửa theo hướng tiêu cực, anh sẽ công khai bản gốc.”
Vy nhắn lại: “Cảm ơn anh. Có thể em sẽ phải nhờ anh nhiều hơn.”
Tuấn trả lời bằng một biểu tượng nắm tay.
*
Đêm xuống, Vy một mình đến khách sạn Hoàng Gia, lòng đầy cảnh giác. Cô đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, bước nhanh qua sảnh. Hành lang tầng bốn vắng ngắt, ánh đèn vàng u ám hắt lên nền gạch lạnh.
Trước cửa phòng 408, Vy hít sâu, gõ nhẹ. Cửa mở, một người đàn ông trung niên, gương mặt lạ, ánh mắt hiểm độc.
Ông ta quan sát Vy từ đầu đến chân, cười nhạt: – Đúng là ngôi sao lớn, dám đến một mình.
Vy siết nắm tay: – Ông muốn gì?
Người đàn ông đặt lên bàn một tập hồ sơ: – Trong này là tất cả quá khứ của cô – từ lúc còn là con bé tỉnh lẻ đến khi giả trai vào giới. Nếu muốn giữ bí mật, chỉ cần hợp tác với chúng tôi. Cụ thể, cung cấp lịch trình đoàn phim, tài liệu nội bộ, những cảnh quay chính và các mối quan hệ trong đoàn.
Vy không giấu nổi hoang mang, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh: – Tôi không làm việc phạm pháp.
Ông ta cười nhạt: – Không cần phạm pháp, chỉ cần thông tin. Nếu không, ngày mai cả Minh Hoa sẽ biết mặt thật của cô.
Vy im lặng một lúc, đáp: – Tôi cần thời gian suy nghĩ.
– Không nhiều đâu. – Người đàn ông nhấn mạnh. – Quyết định đi.
Vy rời khỏi khách sạn, lòng nặng trĩu. Trên đường về, cô nhắn cho Thẩm Diệp: “Có người dọa tung bí mật. Em không muốn kéo mọi người vào, nhưng không biết làm gì.”
Thẩm Diệp trả lời nhanh: “Đừng dại dột. Để chị xử lý. Em giữ im lặng, không làm gì theo yêu cầu của họ.”
*
Đêm ấy, Vy trằn trọc không ngủ. Ánh đèn thành phố le lói ngoài cửa sổ, như nhắc nhở cô về những điều chưa thể buông tay.
Sáng hôm sau, truyền thông bùng nổ. Một tài khoản ẩn danh tung ảnh cũ của Vy, kèm dòng chú thích: “Lâm Vy – người hai mặt của giới giải trí?” Bình luận ác ý ngập tràn mạng xã hội. Nhiều blogger phân tích, bới móc từng chi tiết trong quá khứ của cô.
Trần Minh Tuấn lập tức đăng loạt ảnh hậu trường đẹp nhất của Vy lên trang cá nhân, kèm dòng: “Mỗi người đều có một khởi đầu. Quan trọng là hôm nay họ là ai.” Bài đăng thu hút hàng nghìn bình luận ủng hộ.
Bạch Kha lên tiếng trước báo chí: “Mỗi nghệ sĩ đều có con đường riêng. Tôi tin Lâm Vy đủ bản lĩnh đối mặt với sóng gió.” Nhưng sau đó, hắn tiếp tục cho người điều tra, liên lạc với những người từng biết Vy ở quê, thậm chí nhắn tin nặc danh cho đồng nghiệp, khơi gợi nghi ngờ về thân phận Vy.
*
Chiều hôm đó, tại trường quay, Vy nhận thấy ánh mắt đồng nghiệp dành cho mình đã khác. Có người tò mò, có kẻ dè chừng. Hạ Tư Linh lặng lẽ lại gần, đưa cho Vy mảnh giấy nhỏ: “Có người hỏi về chị. Em không nói gì đâu.”
Vy cảm ơn, ánh mắt dịu lại. Không phải ai cũng dễ bị mua chuộc.
Trong phòng nghỉ, Quách Gia Lệ bất ngờ lên tiếng, giọng khích bác: – Lâm Vy, nghe nói cậu nhiều bí mật lắm nhỉ? Đừng để đến lúc mọi người phát hiện lại thất vọng.
Vy đáp nhẹ: – Ai cũng có góc khuất. Quan trọng là sống thế nào hôm nay.
Quách Gia Lệ cười nhạt, liếc sang Bạch Kha đang đứng bên cửa sổ. Hắn chỉ mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý.
*
Tối muộn, Vy nhận được cuộc gọi từ số lạ: – Quyết định đi. Nếu không, sáng mai cả Minh Hoa sẽ biết thân phận thật của cô.
Vy nhắm mắt, hít sâu. Đã đến lúc không thể trốn tránh. Cô mở điện thoại, bấm số Trần Dịch Phong.
Đầu dây bên kia, giọng Dịch Phong trầm ấm: – Có chuyện gì?
Vy ngập ngừng, thì thầm: – Em… cần anh giúp. Có người muốn hại em.
Dịch Phong im lặng một lúc, rồi đáp dứt khoát: – Đừng sợ. Anh sẽ đến.
*
Trong căn phòng nhỏ, Vy dựa lưng vào tường, nghe nhịp tim dồn dập. Phía trước là bức tường bí mật mà cô buộc phải vượt qua, dù cái giá có là tất cả.
Bên ngoài, ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy không ngừng. Nhưng trong lòng Vy, một tia sáng mỏng manh đã bắt đầu lóe lên, chờ đợi cơn bão kế tiếp.











