Trang chủ/Người Đứng Sau Ánh Đèn/Chương 22: Tình yêu giữa tâm bão
Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 22: Tình yêu giữa tâm bão

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trước cổng Đài truyền hình quốc gia, ánh sáng buổi sớm len qua tán cây, soi rõ từng gương mặt căng thẳng trong đám đông phóng viên. Đoàn người chen chúc, ống kính hướng về cửa lớn như muốn xuyên thủng mọi bí mật. Không khí nặng nề bởi những tin đồn nóng hổi suốt đêm qua, mọi cái tên đều bị lấn át bởi hai chữ “Lâm Vy”.

Cửa kính bật mở, Lâm Vy xuất hiện. Bộ vest tối màu vừa vặn càng làm nổi bật dáng người mảnh khảnh, gương mặt không trang điểm chỉ càng lộ rõ nét kiên nghị. Mái tóc ngắn được vuốt gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm không giấu nổi chút mệt mỏi nhưng ánh lên sự quyết tâm. Phía sau, Thẩm Diệp và Ngọc Sương bước theo sát, mỗi người một vẻ nhưng đều chung một nét cảnh giác. Sự bình tĩnh của Vy khiến đám đông dường như chững lại, rồi lại sôi lên bởi hàng trăm câu hỏi bị dồn nén.

Bước lên bục họp báo, Vy cúi đầu chào khán phòng. Đèn flash lóe sáng, tiếng bàn tán rì rầm. Người dẫn chương trình cất lời, giọng điềm đạm:

— Lâm Vy, xin mời bạn.

Vy cầm micro, mắt quét qua khán phòng:

— Cảm ơn mọi người đã đến. Tôi biết, có rất nhiều thắc mắc và nghi ngờ về tôi. Tôi sẽ trả lời bằng tất cả sự chân thành.

Chưa kịp nói hết, một phóng viên chen ngang:

— Anh từng dính tranh chấp hợp đồng với công ty cũ, thậm chí bị tố vi phạm cam kết. Anh giải thích thế nào?

Vy không né tránh:

— Tôi từng ký hợp đồng với một công ty trước đây. Khi rời đi, tôi làm đúng quy định, không trốn tránh trách nhiệm. Nếu có tranh chấp, tôi sẵn sàng đối diện trước pháp luật.

Một người khác tiếp lời, giọng sắc lạnh:

— Có tin nhắn tố cáo anh giả mạo thân phận. Anh có định phủ nhận không?

Vy ngừng lại một nhịp, giọng trầm xuống:

— Ai cũng có lý do để bảo vệ điều mình trân quý. Tôi sẽ không né tránh, nhưng xin cho tôi thời gian để giải thích mọi chuyện khi thích hợp.

Tiếng xì xào nổi lên, không khí căng như dây đàn. Ngọc Sương lặng lẽ gật đầu động viên, Diệp siết chặt tay, ánh mắt không rời Vy.

Bỗng cửa lớn phía sau mở toang. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía người vừa xuất hiện. Trần Dịch Phong, dáng cao nổi bật, vest xám lạnh lùng. Anh bước thẳng lên bục, không nói lời nào, chỉ đưa tay nắm chặt lấy bàn tay Vy trước hàng trăm ống kính.

Phòng họp lặng đi trong một thoáng. Dịch Phong cầm micro, giọng trầm chắc:

— Tôi là Trần Dịch Phong, chủ tịch tập đoàn Phong Hoa. Hôm nay tôi không đến với tư cách quản lý, mà là người luôn đứng sau Lâm Vy. Nếu ai muốn làm tổn thương cậu ấy, xin hãy bước qua tôi trước.

Anh siết chặt tay Vy, ánh mắt sắc lạnh khiến những lời bàn tán lắng xuống. Một phóng viên lớn tiếng:

— Anh Trần, anh không sợ đối đầu cả giới truyền thông sao?

Dịch Phong nhìn thẳng:

— Tôi biết rõ mình làm gì. Ở thế giới này, chân thành là thứ hiếm hoi nhất. Nếu các vị muốn điều tra, tôi sẵn sàng cùng cậu ấy đối mặt.

Lâm Vy cảm nhận rõ hơi ấm từ bàn tay anh. Nỗi sợ tan đi, chỉ còn lại sự biết ơn và tin tưởng. Một phóng viên nữ run run hỏi:

— Hai người đang công khai mối quan hệ? Anh không lo ảnh hưởng tới hình ảnh tập đoàn?

Dịch Phong đáp, không do dự:

— Vì bảo vệ người xứng đáng, tôi sẵn sàng trả mọi giá.

Vy nhìn xuống, lòng trào dâng cảm xúc. Đến giây phút này, cô hiểu mình không còn đơn độc.

Bên ngoài hành lang, Thẩm Diệp nghe điện thoại Minh Hạo:

— Diệp, mạng xã hội đang chia phe. Bạch Kha vừa tung ghi âm cắt ghép, ám chỉ Vy nhận tiền đổi vai diễn.

Diệp cau mày:

— Để tôi xử lý truyền thông, anh giữ vững các nhóm fan đi.

— Biết rồi.

Cúp máy, Diệp nhanh chóng chỉ đạo các fanclub giữ bình tĩnh, đồng thời gửi tin nhắn trấn an. Cô hiểu, càng phản ứng mạnh, dư luận càng bùng lên.

Trong khán phòng, một phóng viên đứng dậy:

— Lâm Vy, anh có dám công khai toàn bộ thân phận không? Nếu không, e rằng scandal còn kéo dài.

Vy siết chặt micro, mắt nhìn thẳng:

— Tôi chưa từng làm gì trái lương tâm. Nếu sự thật bị bóp méo, tôi chịu trách nhiệm trước pháp luật và khán giả.

Tiếng xì xào lại nổi lên. Dịch Phong cúi đầu nói nhỏ bên tai Vy:

— Để anh lo phần còn lại. Đừng sợ.

Vy gật nhẹ, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng.

Trên tầng cao, Bạch Kha ngồi trước màn hình trực tiếp, vẻ mặt căng thẳng. Lý Khang rót trà, giọng thấp:

— Dịch Phong ra mặt rồi. Kế hoạch có cần thay đổi?

Bạch Kha cười nhạt:

— Để xem họ chịu được áp lực bao lâu. Chỉ cần Lâm Vy không dám lộ thân phận, chúng ta còn cơ hội.

Lý Khang cầm điện thoại:

— Ghi âm vừa tung ra, mạng bắt đầu nghi ngờ là dàn dựng.

— Không sao. Chỉ cần gieo nghi ngờ là đủ.

Quay lại buổi họp báo, một phóng viên trẻ gay gắt:

— Nếu hai người trong sáng, tại sao không công bố tất cả? Hay còn gì giấu giếm?

Dịch Phong đáp:

— Không ai bắt buộc phải phơi bày hết đời tư. Điều chúng tôi cần là sự tôn trọng, không phải phán xét.

Câu trả lời làm khán phòng lặng đi. Một vài phóng viên lớn tuổi gật gù, ánh mắt suy tư. Vy nhìn quanh, nhận ra nhiều gương mặt từng thân thiết nay tránh ánh mắt cô. Cô hiểu, khi sóng gió nổi lên, chỉ có niềm tin mới giữ được tình cảm.

Dịch Phong tiếp lời:

— Tôi tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Vy. Nếu ai có bằng chứng phạm pháp, hãy đưa ra trước pháp luật, đừng dùng thủ đoạn để vùi dập người trẻ có tài.

Một tiếng vỗ tay vang lên, Ngọc Sương mỉm cười. Không khí trong phòng dịu lại, dù vẫn còn nhiều ánh mắt nghi ngờ.

Bên ngoài, Minh Hạo và Hạ Tư Linh ngồi trong xe dõi theo. Tư Linh lo lắng:

— Vy có ổn không?

— Cô ấy mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng. Có Dịch Phong ở đó, không ai dễ dàng làm khó được.

Tư Linh cúi đầu, giọng nhỏ:

— Em sợ họ lại dựng chuyện, gán ghép chứng cứ giả. Vy chịu nổi bao lâu?

Minh Hạo vỗ vai cô:

— Tin anh đi, Vy càng bị dồn ép càng kiên cường. Đến nước này rồi, chỉ còn cách đối mặt.

Bất chợt, một phóng viên trong phòng họp nhận được tin nhắn. Sắc mặt cô ta tái đi, thì thầm với đồng nghiệp. Trên màn hình lớn phía sau Vy, một đoạn video cắt ghép được phát, ghi lại cảnh Vy đi cùng một người đàn ông lạ trong quán cà phê.

— Lâm Vy, anh giải thích thế nào về đoạn video này? Người đi cùng là ai?

Vy bình tĩnh:

— Đó là em trai tôi, Lâm Quang. Hôm ấy cậu ấy báo tin trúng học bổng. Nếu cần, tôi có thể cung cấp camera an ninh làm bằng chứng.

Một phóng viên khác chen vào:

— Có ghi âm anh nhận tiền đổi vai diễn. Anh dám đối chất không?

Dịch Phong cười lạnh:

— Đồ cắt ghép không phải bằng chứng. Nếu muốn kiện, tôi sẵn sàng cùng Lâm Vy ra tòa.

Không khí trong phòng dần biến thành cuộc đối đầu. Sự quyết liệt của Dịch Phong khiến không ít phóng viên dè dặt. Vy nhìn anh, mắt long lanh biết ơn. Cô hiểu, chỉ cần anh đứng cạnh, dù phía trước là bão tố, cô cũng không còn đơn độc.

Ở phòng điều khiển, Quách Gia Lệ chăm chú theo dõi, tay lướt nhanh trên điện thoại. Tống Hạo Nhiên lạnh lùng:

— Đẩy mạnh hashtag “Lâm Vy gian dối” lên top.

Gia Lệ gật đầu, chỉ đạo đội truyền thông tung thêm tin đồn. Nhưng ngay sau đó, các bài đăng bị dìm xuống bởi loạt tin ủng hộ Vy, hình ảnh Dịch Phong nắm tay cô xuất hiện dày đặc.

Hạo Nhiên nhíu mày:

— Đội truyền thông của Dịch Phong đang kiểm soát dư luận rất tốt.

Gia Lệ cười nhạt:

— Cứ để họ chống đỡ. Đợi Bạch Kha tung bằng chứng cuối cùng, xem họ còn bình tĩnh không.

Buổi họp báo kéo dài hơn dự kiến. Vy trả lời từng câu hỏi, không né tránh cũng không khẳng định quá mức. Sự điềm tĩnh của cô khiến nhiều phóng viên bắt đầu nghi ngờ tính xác thực của các tin đồn.

Cuối buổi, người dẫn chương trình khép lại phần chất vấn, mời Dịch Phong phát biểu. Anh nhìn thẳng vào ống kính:

— Trong giới giải trí, nhiều người bị vùi dập bởi tin đồn, bị ép sống giả tạo. Tôi mong mọi người hãy cho Lâm Vy một cơ hội, đừng vội kết tội khi chưa có sự thật.

Anh buông micro, quay sang Vy, ánh mắt đầy tự hào.

Rời khỏi phòng họp báo, Vy và Dịch Phong lập tức bị vây quanh bởi phóng viên. Đèn flash chớp sáng, tiếng gọi tên vang lên dồn dập. Thẩm Diệp và Ngọc Sương mở đường, giữ cho hai người một lối đi nhỏ.

Ra đến cửa, Dịch Phong kéo Vy vào một góc khuất, giọng trầm:

— Em mệt không?

Vy lắc đầu, mắt ngấn nước:

— Em ổn. Nhờ có anh.

Anh vuốt nhẹ tóc cô, bàn tay vẫn nắm chặt:

— Dù có chuyện gì, anh sẽ không buông tay.

Vy mỉm cười, lần đầu cảm thấy mình xứng đáng được chở che. Diệp tiến lại, giọng gấp gáp:

— Lên xe đi, đừng đứng đây lâu.

Cả nhóm nhanh chóng rời khỏi tòa nhà trong vòng vây vệ sĩ. Trên xe, điện thoại Vy liên tục nhận được tin nhắn động viên, xen lẫn những lời đe dọa, chửi bới.

Cô nhìn những dòng chữ ấy, lòng chùng xuống. Nhưng thấy Dịch Phong vẫn ở cạnh, ánh mắt anh dịu dàng, Vy lại có thêm dũng khí đối mặt.

Về đến căn hộ, cả nhóm tụ họp trong phòng khách. Minh Hạo bật tivi, bản tin đặc biệt phát liên tục hình ảnh Dịch Phong nắm tay Vy. Diệp ngồi phịch xuống ghế, thở dài:

— Đám truyền thông ngầm vẫn chưa buông tha. Em phải chuẩn bị tâm lý cho scandal tiếp theo.Vy gật đầu, ánh mắt kiên định:

— Em không trốn nữa. Dù có chuyện gì, em sẽ đối mặt.

Dịch Phong đặt tay lên vai cô:

— Anh sẽ cùng em đi hết con đường này.

Ngọc Sương rót trà:

— Uống đi, giữ sức. Ngày mai sẽ còn nhiều việc.

Minh Hạo nheo mắt nhìn màn hình:

— Nhiều trang mạng chuyển hướng, nhiều người bênh vực Vy. Nhưng cũng không ít tài khoản ảo tiếp tục bôi nhọ.

Tư Linh nhẹ nhàng:

— Em sẽ gửi bằng chứng Vy đi cùng Lâm Quang lên mạng, đính chính ngay.

Gia Hân nhắn tới:

— Đừng trả lời phỏng vấn riêng nữa, tránh bị cắt ghép. Mọi phát ngôn đều phải có người làm chứng.

Diệp đồng ý:

— Chuẩn. Từ giờ, phát ngôn của Vy đều phải qua nhóm quản lý.

Dịch Phong nghiêm túc:

— Tôi đã chỉ đạo phòng pháp chế sẵn sàng khởi kiện nếu ai tiếp tục vu khống. Không để họ lấn lướt nữa.

Không khí trong phòng đồng lòng hơn bao giờ hết. Vy cảm nhận rõ, đây không còn là cuộc chiến của riêng cô.

Đêm khuya, Minh Hoa lên đèn. Vy ngồi bên cửa sổ, điện thoại rung lên, tin nhắn của em trai: “Chị, em sẽ hack các trang giả mạo. Đừng lo.”

Vy khẽ mỉm cười: “Đừng làm gì dại dột. Chị ổn mà.”

Tiếng cửa mở nhẹ, Dịch Phong bước vào, ngồi xuống cạnh Vy. Hai người im lặng hồi lâu, chỉ có tiếng xe ngoài phố vọng lại xa xăm.

Dịch Phong trầm giọng:

— Anh biết, từ giờ mọi thứ sẽ khó khăn hơn. Nhưng anh không hối hận.

Vy tựa đầu vào vai anh, thì thầm:

— Em cũng vậy. Dù sóng gió thế nào, chỉ cần có anh, em không còn sợ.

Anh nắm tay cô, ánh mắt sâu lắng:

— Em có sẵn sàng đối mặt với tất cả không? Dù có phải công khai thân phận, dù có mất hết hào quang?

Vy ngẩng đầu, mắt rực sáng:

— Em đã chuẩn bị rồi. Đã đến lúc sống thật với chính mình.

Dịch Phong cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo âu như tan biến. Thành phố vẫn chưa ngủ, nhưng trong căn phòng nhỏ, hai người đã tìm thấy bình yên giữa tâm bão.

Sáng hôm sau, dư luận mạng xã hội tiếp tục chia rẽ. Nhiều bài đăng chỉ ra dấu hiệu cắt ghép trong video, nghệ sĩ trẻ lên tiếng bênh vực Vy. Tuy nhiên, phía Bạch Kha và Quách Gia Lệ không chịu dừng lại. Một loạt bài viết ẩn danh, tin nhắn vu khống tiếp tục xuất hiện, nhắm vào điểm yếu lớn nhất: thân phận thật sự của Vy.

Tại công ty, Diệp nhận được thư nặc danh: bản sao hợp đồng cũ của Vy, kèm dòng chữ: “Nếu không muốn mọi thứ lộ ra, hãy để cô ta rút lui.”

Diệp nghiến răng, gọi cho Dịch Phong. Anh xem tài liệu, bình thản:

— Đã chuẩn bị cho tình huống này. Đừng để họ đe dọa.

Diệp lo lắng:

— Nếu scandal hợp đồng bùng lên, Vy liệu có trụ nổi?

Dịch Phong ánh mắt lạnh băng:

— Họ càng ép, càng chứng tỏ Vy là mối đe dọa lớn. Cứ để họ tung ra, tôi sẽ dùng luật pháp đáp trả.

Buổi chiều, Vy được mời đến đài truyền hình để trả lời phỏng vấn trực tiếp. Cô chuẩn bị kỹ, cùng Diệp, Dịch Phong và Ngọc Sương vào phòng chờ. Bên ngoài, phóng viên vây kín, anti-fan giơ biểu ngữ phản đối, nhưng cũng không ít người hâm mộ đứng bên kia đường cổ vũ.

Vy hít sâu, bước vào trường quay. Đèn sân khấu sáng rực, không khí nặng nề. Người dẫn chương trình mỉm cười:

— Vy, bạn có điều gì muốn nói trước tiên không?

Vy nhìn thẳng máy quay:

— Tôi biết mình đang ở giữa tâm bão. Nhưng tôi tin, chỉ có sự thật mới xoa dịu mọi tổn thương.

Người dẫn hỏi tiếp:

— Nhiều tin đồn xoay quanh bạn. Bạn muốn làm rõ điều gì nhất?

Vy dứt khoát:

— Tôi chưa từng làm điều gì sai trái để đổi lấy sự nổi tiếng. Nếu có bằng chứng, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Buổi phỏng vấn kéo dài gần một tiếng, Vy trả lời từng câu hỏi, không né tránh chủ đề nhạy cảm. Dịch Phong ngồi hàng ghế khán giả, ánh mắt không rời cô.

Kết thúc, người dẫn hỏi:

— Nếu có một điều muốn nói với những người công kích bạn, bạn sẽ nói gì?

Vy mỉm cười, ánh mắt kiên định:

— Tôi mong mọi người nhìn nhận bằng trái tim, không chỉ tin vào tin đồn. Ai cũng có góc khuất, điều quan trọng là không đánh mất chính mình.

Tiếng vỗ tay vang lên. Dịch Phong tiến lên sân khấu, nắm lấy tay Vy trước hàng triệu khán giả truyền hình. Máy quay lia cận cảnh, mạng xã hội bùng nổ. Dư luận lại chia đôi: người ngưỡng mộ, kẻ phản đối, nhưng sức ảnh hưởng của họ không ai phủ nhận.

Trở về căn hộ, cả nhóm họp bàn đối sách. Minh Hạo đề nghị:

— Chúng ta cần thông cáo báo chí chính thức, liệt kê từng tin đồn và bằng chứng phản bác. Chủ động thay vì bị động.

Tư Linh gật đầu:

— Em sẽ tổng hợp bài viết, cắt ghép hình ảnh đối chiếu với camera an ninh.

Gia Hân gửi tin nhắn:

— Tạp chí của tôi sẽ đăng bài bênh vực Vy. Đừng lo.

Dịch Phong nhìn quanh, ánh mắt quyết đoán:

— Mọi động thái của đối phương đều được giám sát. Ai tiếp tục tung tin giả sẽ bị kiện lập tức.

Vy lặng lẽ nhìn mọi người, xúc động. Cô chưa từng nghĩ mình được ủng hộ nhiều đến vậy.

Đêm xuống, Vy ngồi bên cửa sổ, tay nắm điện thoại. Tin nhắn nặc danh: “Ngày mai, bí mật lớn nhất của cô sẽ bị phơi bày. Hãy chuẩn bị tinh thần.”

Cô không run sợ, chỉ lặng lẽ xóa đi. Bên ngoài, gió mang theo hơi lạnh. Vy khép cửa, quay vào thấy Dịch Phong đứng trầm ngâm.

Cô tiến lại gần, nhẹ giọng:

— Anh không ngủ được sao?

Anh lắc đầu:

— Anh đang nghĩ, nếu mai họ tung bằng chứng, em đã chuẩn bị tâm lý chưa?

Vy nhìn sâu vào mắt anh:

— Em sẽ không trốn tránh nữa. Nếu tất cả bị phơi bày, chỉ mong còn anh ở bên.

Dịch Phong siết chặt cô, thì thầm:

— Anh sẽ không đi đâu cả. Dù bão tố cuốn trôi tất cả, anh vẫn đứng cạnh em.

Hai người ôm nhau thật lâu. Ngoài kia sóng gió vẫn cuồn cuộn, nhưng trong lòng họ chỉ còn lại sự bình yên.

Sáng hôm sau, mạng xã hội lại dậy sóng. Một tài khoản ẩn danh tung ra hợp đồng cũ của Vy, kèm những lời bôi nhọ nặng nề. Dư luận lại dậy sóng.

Diệp gọi gấp cho Vy:

— Đừng lên mạng. Để chị xử lý.

Vy bình tĩnh:

— Em không sao. Em muốn đối diện với mọi thứ.

Dịch Phong đã chờ sẵn ngoài cửa. Anh nắm tay Vy, ánh mắt cứng rắn:

— Đi thôi. Hôm nay, chúng ta sẽ không để ai dồn em vào chân tường nữa.

Cả nhóm lên xe, hướng về tòa soạn báo lớn nhất Minh Hoa. Phóng viên tụ tập kín cổng. Khi Vy và Dịch Phong xuất hiện, mọi ống kính lại đồng loạt hướng về.

Dịch Phong kéo Vy đứng trước hàng trăm máy quay, giọng vang lên rõ ràng:

— Hôm nay, tôi tuyên bố chính thức: Lâm Vy sẽ không rời khỏi giới giải trí. Ai tiếp tục vu khống, chúng tôi sẽ kiện đến cùng.

Anh nhìn sang Vy, dịu dàng:

— Em có gì muốn nói không?

Vy cầm micro, dứt khoát:

— Tôi là Lâm Uyển Vy. Tôi đã sống dưới cái tên Lâm Vy để bảo vệ gia đình và ước mơ. Tôi không hối hận. Nếu phải trả giá, tôi sẵn sàng chấp nhận.

Cả khán phòng lặng đi. Từng lời Vy vang vọng, như một lời thách thức với sóng gió phía trước.

Trong đám đông, Bạch Kha siết chặt tay, ánh mắt tối sầm. Quách Gia Lệ và Tống Hạo Nhiên nhìn nhau, mặt không giấu nổi sự tức tối.

Bầu không khí ngưng đọng trong giây lát, trước khi những câu hỏi dồn dập lại tràn tới. Nhưng lần này, Vy không còn run sợ. Dịch Phong vẫn bên cạnh, cùng cô đối mặt với mọi ánh nhìn.

Bên ngoài, trời bất chợt đổ mưa lớn. Dưới ánh đèn đường nhòe nước, một chiếc xe đen lặng lẽ đỗ lại. Trong xe, Lý Khang bấm điện thoại, mặt lạnh lùng. Bạch Kha trầm ngâm nhìn ra ngoài:

— Được rồi, để xem cô ta còn trụ được bao lâu…

Tiếng mưa rơi lộp bộp, báo hiệu một cơn bão mới sắp ập tới.

Ở phía bên kia thành phố, Vy và Dịch Phong lặng lẽ nắm tay nhau, cùng nhìn về phía trước. Trong mắt họ không còn sợ hãi, chỉ còn lại quyết tâm cùng nhau bước qua mọi sóng gió.

Cơn bão vẫn chưa dừng lại. Nhưng giữa tâm bão ấy, hai người vẫn đứng vững, chờ đợi bình minh của sự thật.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử