Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

13

Bốn ngày sau khi Vũ Đồng sinh con.

Trần Trác Viễn tìm đến.

Lần này không gọi điện.

Không nhắn WeChat.

Mà trực tiếp đứng trước cửa căn hộ nhỏ của tôi.

Đúng tám giờ tối.

Chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa.

Anh đứng ngoài hành lang, trên tay cầm một túi đồ.

“Anh biết chỗ này bằng cách nào?”

“Xe em ngày nào cũng đỗ ở khu này.”

“Anh kiểm tra camera.”

Sắc mặt anh rất mệt mỏi.

Tôi không tránh sang một bên.

“Nếu có việc thì nói.”

“Niệm Sơ.”

“Chúng ta nói chuyện.”

Tôi nhìn anh vài giây.

Cuối cùng vẫn nghiêng người để anh bước vào.

Vừa vào nhà, anh đưa mắt nhìn khắp căn hộ rộng bốn mươi mét vuông.

Trên bàn làm việc là đầy những bản vẽ.

Bức tường dán kín bảng tiến độ dự án.

Cánh cửa tủ lạnh còn dính mấy tờ giấy ghi chú.

“Em thuê chỗ này từ khi nào?”

“Một năm trước.”

Anh quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt trở nên phức tạp.

“Em giấu anh suốt một năm.”

“Tôi chỉ cần một không gian thuộc về riêng mình.”

Anh đặt túi đồ xuống bàn trà.

Bên trong là vài món đồ tôi để lại ở căn nhà kia.

Hai quyển sách.

Một bộ sạc.

Cùng một hộp mặt nạ còn nguyên chưa bóc.

“Vũ Đồng sinh rồi.”

“Hai bé gái.”

Anh ngồi xuống sofa.

“Mẹ anh rất vui.”

“Chúc mừng.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

“Em không còn gì muốn nói nữa sao?”

Tôi tựa vào bàn làm việc.

Khoanh tay nhìn thẳng anh.

“Trần Trác Viễn.”

“Rốt cuộc hôm nay anh đến để nói điều gì?”

Anh im lặng một lúc.

Rồi mới cất tiếng.

“Anh cảm thấy giữa chúng ta có vấn đề.”

Tôi bật cười nhạt.

“Là bây giờ anh mới cảm thấy…”

“Hay cuối cùng cũng chịu nhận ra?”

Anh nhìn tôi.

“Niệm Sơ.”

“Anh thừa nhận chuyện trước đây anh xử lý không tốt.”

“Nhưng em cũng không thể chỉ vì chuyện đó mà bỏ đi như thế.”

“Chỉ vì chuyện đó?”

Tôi khẽ cười.

“Tôi rời đi đã hai mươi ngày.”

“Hôm nay mới là lần đầu tiên anh đến tìm.”

“Và cũng chỉ vì Vũ Đồng đã sinh xong.”

“Đã có người chăm sóc ở cữ.”

“Nên anh mới thấy tôi nên quay về.”

Anh hé môi.

Muốn nói gì đó.

Nhưng tôi không cho anh cơ hội.

“Anh tìm tôi…”

“Không phải vì nhớ tôi.”

“Anh chỉ muốn cuộc hôn nhân này nhìn bên ngoài vẫn bình thường.”

“Em…”

“Trần Trác Viễn.”

“Tôi hỏi anh một câu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nếu Vũ Đồng không mang thai…”

“Hôm nay anh có đến tìm tôi không?”

Anh không trả lời.

Sự im lặng ấy…

Đã là đáp án rõ ràng nhất.

“Anh về đi.”

Tôi mở cửa.

Anh đứng dậy.

Đi đến trước cửa rồi khựng lại.

“Niệm Sơ.”

“Em thật sự muốn ly hôn sao?”

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

“Anh nghĩ thế nào?”

Trong ánh mắt anh hiện lên một vẻ hoang mang mà trước nay tôi chưa từng thấy.

“Anh không đồng ý ly hôn.”

“Tùy anh.”

Anh lặng lẽ rời đi.

Cánh cửa khép lại.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Không buồn.

Không giận.

Cũng chẳng còn day dứt.

Tôi chỉ biết một điều.

Người đàn ông ấy…

Đã không còn liên quan đến cuộc đời tôi nữa.

14

Chỉ trong vòng một tháng, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn bước sang một quỹ đạo mới.

Khối lượng công việc ở Hòa Trúc nhiều hơn viện thiết kế trước đây.

Nhưng cách vận hành lại hoàn toàn khác.

Không còn những tầng phê duyệt rườm rà.

Không còn quy trình kéo dài.

Từ lúc hình thành ý tưởng đến khi triển khai, tốc độ nhanh gấp nhiều lần.

Dự án Lãng Đình cũng tiến triển ngoài mong đợi.

Ngay sau khi xem bản phương án đầu tiên của tôi, chủ đầu tư lập tức hài lòng.

Họ bỏ luôn vòng tuyển chọn.

Quyết định giao toàn bộ hạng mục thiết kế nội thất cho Hòa Trúc.

Trong cuộc họp, Trịnh Hạc Niên trực tiếp công bố tin này.

Tiếng vỗ tay vang lên khắp phòng.

Ông đứng trước bảng trắng rồi nói:

“Dự án này là Niệm Sơ mang về.”

“Từ giờ mọi người phối hợp theo tiến độ của cô ấy.”

Tôi chỉ khẽ gật đầu.

Không nói thêm gì.

Cũng trong khoảng thời gian đó…

Tài khoản “Một Căn Phòng” chính thức vượt mốc hai trăm nghìn người theo dõi.

Một thương hiệu nội thất ký hợp tác với tôi trong một năm.

Mười hai kỳ nội dung.

Giá trị hợp đồng một trăm tám mươi nghìn tệ.

Không lâu sau, một chủ đầu tư bất động sản cũng chủ động nhắn tin.

Họ muốn mời tôi thiết kế nhà mẫu cho dự án mới.

Ngân sách lên đến sáu trăm nghìn tệ.

Thu nhập của riêng tôi…

Đã vượt hơn gấp đôi lương năm của Trần Trác Viễn.

Thế nhưng…

Anh hoàn toàn không biết.

Trong suy nghĩ của anh…

Tôi vẫn chỉ là người vợ làm ở viện thiết kế.

Mỗi tháng kiếm khoảng hai mươi nghìn tệ.

Suốt thời gian ấy, cứ vài ngày anh lại gửi cho tôi một tin nhắn WeChat.

Nội dung gần như giống hệt nhau.

“Bao giờ em về?”

“Mẹ anh hỏi cuối tuần em có về ăn cơm không.”

“Vũ Đồng sắp hết ở cữ rồi, em về một chuyến được không?”

Tôi không trả lời bất kỳ tin nào.

Cho đến ngày thứ hai mươi tám.

Anh gửi tới một dòng tin khác hẳn.

“Niệm Sơ, anh biết em đã nghỉ việc ở viện rồi.”

Nhìn thấy tin nhắn ấy…

Tôi hiểu.

Có những chuyện cuối cùng vẫn không giấu được.

Chỉ năm phút sau.

Lại thêm một tin khác.

“Em nghỉ từ bao giờ?”

“Sao không nói với anh?”

Rồi thêm một tin nữa.

“Rốt cuộc bây giờ em đang làm gì?”

Tôi đặt điện thoại sang một bên.

Tiếp tục hoàn thiện bản vẽ.

Đến mười một giờ đêm.

Anh gọi điện.

Tôi nghe máy.

“Em nghỉ việc thật rồi?”

“Ừ.”

“Nghỉ bao lâu rồi?”

“Gần một tháng.”

“Hiện giờ em làm ở đâu?”

“Một công ty thiết kế khác.”

“Công ty nào?”

“Không liên quan đến anh.”

Đầu dây bên kia im bặt vài giây.

Rồi anh chậm rãi nói:

“Lâm Niệm Sơ…”

“Em thay đổi rồi.”

Tôi bình thản đáp.

“Không.”

“Chỉ là từ trước đến giờ anh chưa từng hiểu tôi.”

Anh hít một hơi thật sâu.

“Rốt cuộc em muốn gì?”

“Cứ nói điều kiện ra.”

“Chúng ta ngồi lại giải quyết.”

Tôi tựa lưng vào ghế.

Đưa mắt nhìn phối cảnh dự án Lãng Đình trên màn hình máy tính.

“Trần Trác Viễn.”

“Điều kiện của tôi chưa từng thay đổi.”

“Em gái anh…”

“Không được phép bước thêm nửa bước vào cuộc sống của tôi.”

“Nhưng anh không làm được.”

“Và cả đời này…”

“Anh cũng sẽ không làm được.”

“Vậy em thật sự muốn ly hôn?”

Tôi khẽ hỏi lại.

“Anh nghĩ chúng ta còn con đường nào khác sao?”

Tiếng thở của anh trở nên nặng nề.

“Anh sẽ không ly hôn.”

“Vậy thì cứ tiếp tục kéo dài.”

Tôi cúp máy.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử