Chương 13: Đêm trăng máu, ám sát hụt trong tẩm điện
Bầu trời đêm ấy đỏ rực một màu máu, vầng trăng treo thấp như một dấu hiệu chẳng lành, soi bóng lên từng mái ngói cong của cung Diên Thọ. Trong màn đêm dày đặc, mọi tiếng động đều như bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và những bước chân rón rén của những kẻ giấu mình trong bóng tối. Lý Dung Nhã ngồi lặng lẽ trong gian phòng nhỏ cạnh y xá, ánh đèn leo lét soi bóng nàng lên vách, kéo dài và méo mó như vận mệnh chính nàng. Làn da nàng tái nhợt dưới ánh trăng máu, ánh mắt sâu thẳm không gợn sóng, nhưng trong lòng, từng đợt sóng ngầm cuộn trào dữ dội. Nàng đã quá quen với những đêm thức trắng, với mùi ẩm lạnh của sàn đá, với sự cảnh giác đến tận xương tủy mỗi khi bóng tối tràn về.
Tiếng gõ cửa vang lên, ngắn, sắc, như một lời cảnh báo. Dung Nhã không cần hỏi, đã biết đó là ám hiệu của y xá trưởng. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, tay lướt qua hộp kim châm giấu dưới gối – thứ vũ khí nhỏ bé nhưng đã cứu nàng không biết bao lần khỏi cạm bẫy nơi cung cấm. Khi cánh cửa mở ra, ánh nến hắt lên gương mặt khắc khổ của bà Trịnh. Bà cúi đầu, giọng khàn đặc:
– Lý Dung Nhã, Hoàng hậu truyền gọi cô vào tẩm điện. Ngay lập tức.
Không cần nhiều lời, từng chữ như đè nặng lên không khí. Dung Nhã đáp lễ, đôi mắt ánh lên tia cảnh giác, nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên:
– Xin bà Trịnh dẫn đường.
Hành lang dẫn đến tẩm điện uốn lượn như thân rắn, mỗi bước chân đều vang vọng trong màn đêm lặng ngắt. Không bóng thị vệ, không tiếng nói cười. Từng cánh cửa đóng im lìm, chỉ có tiếng gió lùa lạnh buốt sống lưng. Bà Trịnh dừng lại trước cánh cửa lớn phủ rèm đỏ, khẽ nhắc:
– Vào đi, Hoàng hậu đang chờ.
Dung Nhã bước vào, cảm giác lạnh lẽo lập tức bao trùm. Tẩm điện rộng lớn, đèn lồng đỏ treo dọc hai bên, ánh sáng hắt lên gương mặt trắng bệch của Vương Lệ Hoa, càng làm nổi bật đôi mắt sắc lạnh như băng. Hoàng hậu không nhìn nàng, chỉ nhấc tách trà, nhấp một ngụm rồi chậm rãi hỏi:
– Ngươi biết vì sao bản cung gọi ngươi đến giờ này không?
Dung Nhã cúi đầu, giọng đều như nước chảy:
– Tiểu tỳ không dám đoán. Xin Hoàng hậu chỉ dạy.
Vương Lệ Hoa đặt tách trà xuống, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, từng tiếng như giáng xuống tâm trí người nghe:
– Đêm nay có biến. Trong cung có kẻ mưu toan ám sát. Người bản cung nghi ngờ lại chính là ngươi.
Dung Nhã ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với tia nhìn như dao cắt. Nàng không để lộ vẻ hoảng sợ, chỉ khẽ mỉm cười:
– Tiểu tỳ chỉ là một cung nữ nhỏ bé, sao có thể dính líu đến chuyện lớn như vậy?
Hoàng hậu nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo:
– Đừng giả ngây. Người bản cung sủng ái đều gặp họa. Triệu Nghiên Tâm vừa bị tạm giam, ngươi biết chứ? Vì nàng ta dám cấu kết ngoại viện, lại còn liên lụy đến ngươi.
Dung Nhã cúi đầu, che đi tia suy tính nơi đáy mắt. Bà Trịnh lặng lẽ đứng phía sau, khuôn mặt căng thẳng đến mức đôi bàn tay run lên bần bật. Dung Nhã khẽ liếc, thầm nghĩ: “Kẻ giật dây là ai? Ván cờ này rồi sẽ kết thúc thế nào?”
Hoàng hậu đột ngột đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến lại gần. Bóng bà trải dài trên nền đá, áp lực như đè nặng lên ngực người đối diện. Bà dừng lại sát bên Dung Nhã, giọng rít qua kẽ răng:
– Đêm nay, nếu ngươi không chứng minh được mình trong sạch, bản cung không ngại tiễn ngươi về chầu cha mẹ đâu.
Dung Nhã giữ vững nụ cười nhạt, cúi đầu thật sâu:
– Nếu tiểu tỳ có tội, xin nhận lấy mọi hình phạt. Nhưng mong Hoàng hậu cho thần tỳ một cơ hội tự biện bạch.
Hoàng hậu phất tay. Hai cung nữ áo tím bước vào, một người nâng khay bạc đặt trước mặt Dung Nhã: trên khay là bình son nhỏ bằng sứ và một tờ giấy niêm phong cẩn mật.
– Đây là bình son bị phát hiện có độc, cùng tờ giấy ghi tên người nhận. Kỳ lạ thay, tên đó lại là ngươi.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Dung Nhã. Nàng cầm lấy tờ giấy, đọc lướt qua. Nét chữ là của nàng, không lẫn vào đâu được, nhưng từng nét lại có gì đó gượng gạo: nét phẩy cuối cùng run nhẹ, khoảng cách giữa các chữ sát hơn thường lệ. Một sự giả mạo tinh vi. Nàng bình tĩnh đáp:
– Xin Hoàng hậu cho thần tỳ kiểm nghiệm độc chất trong bình son.
Hoàng hậu cười nhạt:
– Ngươi cho rằng bản cung sẽ để ngươi giở trò ở đây?
Dung Nhã đáp nhẹ:
– Nếu thật, xin Hoàng hậu cứ thi hành đại hình. Nếu giả, há chẳng phải có kẻ muốn giá họa cho thần tỳ, nhân cơ hội này loại trừ một mối họa trong mắt người?
Vương Lệ Hoa nheo mắt, nhìn xoáy sâu vào nàng, như muốn xé toang từng lớp phòng bị. Rồi bà phẩy tay, giọng lạnh băng:
– Được, bản cung cho ngươi một canh giờ. Nếu không tìm ra chân tướng, ngươi tự biết hậu quả.
Dung Nhã cúi đầu, nhận lấy bình son và tờ giấy, rồi rời khỏi tẩm điện trong ánh mắt dò xét của các cung nữ. Vừa bước ra cửa, nàng thoáng thấy một bóng người lướt qua hành lang tối. Tay nàng siết chặt hộp kim châm, sẵn sàng đề phòng. Một giọng trầm khàn vang lên khe khẽ:
– Đừng lên tiếng. Là ta.
Thẩm Tĩnh Dương xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt sắc lạnh:
– Có kẻ ám sát thật, nhưng mục tiêu không phải Hoàng hậu mà là người của bà ta. Ngươi chỉ là vật tế thần.
Dung Nhã nhếch môi:
– Ta đoán rồi. Nhưng ván cờ này không chỉ là gán tội. Ai đó muốn loại bỏ ta, đồng thời cảnh cáo Hoàng hậu về nguy cơ phản trắc trong cung.
Tĩnh Dương liếc xuống bình son, chạm nhẹ vào nắp, đưa lên mũi ngửi:
– Hương lan pha quế. Nhưng có mùi lạ… rất nhạt, nếu không quen độc dược khó mà nhận ra.
Dung Nhã lấy kim châm, chích một ít phấn son lên giấy mỏng, đốt dưới ánh nến. Một làn khói xanh mỏng bốc lên, tan vào không khí. Nàng lẩm bẩm:
– Độc không mạnh, chỉ gây mê tức thời. Nếu dùng lúc giao son cho người khác, kẻ nhận sẽ bất tỉnh, kẻ đưa thành nghi phạm.
Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt lạnh băng:
– Ngươi định làm gì? Mọi chứng cứ đều chống lại ngươi.
Dung Nhã cười nhạt:
– Ta cần một bằng chứng ngoài ý muốn. Kẻ hạ độc quá tự tin, chắc chắn sẽ ra mặt kiểm tra kết quả.
Tĩnh Dương gật đầu:
– Ta sẽ vào phòng lưu trữ, kiểm tra danh sách ra vào đêm nay. Ngươi tự lo phần của mình, nhưng phải cẩn thận – có người để mắt tới ngươi còn sát sao hơn cả Hoàng hậu.
Dung Nhã nhìn theo bóng Tĩnh Dương khuất dần trong hành lang tối. Lần đầu tiên, nàng và hắn thực sự hợp tác, không còn úp mở mà đối mặt cùng một ván cờ sinh tử. Sự phấn khích pha lẫn lo lắng dâng trào trong lồng ngực nàng.
Nàng trở lại y xá, đóng chặt cửa, thắp đèn nhỏ. Trước mặt là bình son, tờ giấy và một mảnh vải dính vết son nhạt. Dung Nhã lật sổ y xá, kiểm tra danh sách cung nữ nhận son phấn trong tuần. Nàng dừng lại ở cái tên Linh Nhi – cung nữ mới chuyển đến từ cung Tào Quý phi. Trên giấy tờ, Linh Nhi nhận son thay cho Triệu Nghiên Tâm, nhưng thời gian ghi lại không khớp với sổ xuất nhập phòng dược.
Dung Nhã nhíu mày: “Có kẻ sửa lại giờ nhận, tạo bằng chứng giả để đổ tội cho ta.” Nàng lấy kim châm, chấm vào nước trà rồi chạm lên vết son trên mảnh vải. Màu đỏ lập tức tan thành hồng nhạt, lẫn ánh xanh – dấu hiệu của một loại độc chỉ có thể điều chế ở phòng dược cung Diên Thọ.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Dung Nhã giấu vội bình son, mở cửa. Linh Nhi – cô gái nhỏ nhắn, mắt hoảng loạn, bước vào, thì thào:
– Dung tỷ… Người của Hoàng hậu đang lục soát phòng muội. Họ nói có người thấy muội lấy son phấn tối qua…
Dung Nhã kéo Linh Nhi vào, hỏi nhỏ:
– Ai bảo muội nhận son thay cho Triệu tài nhân?
Linh Nhi run rẩy:
– Là Ngô quản sự… Muội chỉ làm theo lời dặn, không biết gì cả!
Dung Nhã quan sát kỹ, không thấy dấu hiệu dối trá. Nàng hỏi tiếp:
– Đêm qua, muội có gặp ai lạ ở hành lang phía đông?
Linh Nhi lắc đầu, rồi nhớ ra:
– Có một bóng người áo xanh, đi rất nhanh về phía tẩm điện Quý phi.
Ánh mắt Dung Nhã lóe lên tia sáng. Đầu mối dần hiện rõ. Kẻ muốn gán tội cho nàng không phải Triệu Nghiên Tâm, mà là một bàn tay thao túng phía sau – rất có thể chính là Hoàng hậu.
Nàng dặn Linh Nhi giữ kín mọi chuyện, rồi lặng lẽ rời khỏi y xá. Đêm khuya, trăng máu phủ bóng lên từng viên đá lạnh. Dung Nhã men theo lối nhỏ về phía phòng lưu trữ. Ở góc tối, Tĩnh Dương đã chờ sẵn, đưa cho nàng một tờ giấy nhỏ:
– Ngô quản sự và một người ký hiệu “V.L.” vào phòng dược lúc canh ba.
“V.L.” – Vương Lệ Hoa. Dung Nhã thì thầm:
– Hoàng hậu tự mình ra tay, hoặc cố ý để lại dấu vết đánh lạc hướng. Nếu ta phản ứng quá nhanh, sẽ rơi vào bẫy.
Tĩnh Dương nói nhỏ:– Phòng dược có hai cửa. Đêm qua, cửa phụ bị mở, mật mã chỉ người thân tín của Hoàng hậu mới biết.
Dung Nhã xâu chuỗi lại mọi chi tiết. Một bàn tay giấu mặt, một cái bẫy hai tầng: vừa muốn diệt trừ nàng, vừa thử phản ứng của Hoàng hậu trước nguy cơ nội gián. Nếu nàng gục ngã, mọi tội đều quy lên kẻ chết; nếu nàng chống cự, sẽ lộ mạng lưới người thân tín.
Tĩnh Dương hỏi:
– Có muốn ta ra tay, lật ngược ván cờ này không?
Dung Nhã mỉm cười lạnh lẽo:
– Không. Ta muốn chính Hoàng hậu tự vạch mặt mình. Nhưng ta cần ngươi tạo hỗn loạn. Để tin phòng dược bị xâm nhập lọt tới tai Quý phi.
Tĩnh Dương gật đầu, lập tức biến mất. Dung Nhã trở lại tẩm điện, bình thản trình báo với Hoàng hậu:
– Độc trong bình son là mê dược chỉ điều chế tại phòng dược cung Diên Thọ. Đêm qua, ngoài Ngô quản sự còn có một người ký hiệu “V.L.” vào phòng dược.
Không khí trong điện đặc lại. Hoàng hậu nheo mắt, xoáy sâu vào nàng:
– Ngươi dám ám chỉ bản cung?
Dung Nhã cúi đầu, giọng mềm như lụa:
– Thần tỳ không dám. Nhưng nếu Hoàng hậu muốn kiểm chứng, xin cho người kiểm tra khóa cửa phụ phòng dược.
Vương Lệ Hoa siết chặt thành ghế, thoáng bối rối rồi nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh:
– Ngươi nghĩ bản cung sẽ vì vài lời vu vơ mà dao động? Bản cung có trăm nghìn cách khiến ngươi phải cầu xin tha thứ.
Dung Nhã ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng:
– Nếu bản cung có trăm nghìn cách giết người, thần tỳ cũng có trăm nghìn cách giữ mạng. Nhưng mạng thần tỳ không đáng, chỉ e sau đêm nay, nhiều người không còn ngủ yên.
Hai người giằng co trong im lặng, không khí căng như dây đàn. Hoàng hậu phá vỡ bằng tràng cười lanh lảnh:
– Được, bản cung cho ngươi thêm một ngày sống. Nếu tìm ra kẻ chủ mưu, bản cung sẽ xét lại tội trạng. Ngược lại, ngươi tự biết nên làm gì.
Dung Nhã lui ra, lòng dậy sóng. Bà ta đã nhận ra dấu vết, nhưng còn chờ ai đó xuất hiện, hoặc muốn xem phản ứng các phe phái khác.
Quay lại y xá, Dung Nhã thấy Tĩnh Dương đứng đợi ở góc vườn, ánh mắt lạnh lẽo:
– Quý phi đã biết tin phòng dược bị xâm nhập. Người của bà ấy lùng sục khắp nơi, không chỉ tìm ngươi mà còn dò xét động tĩnh Hoàng hậu.
Dung Nhã mím môi:
– Tốt. Để các phe tự cắn xé nhau, ta mới lật lại thế cờ.
Tĩnh Dương hỏi:
– Ngươi không sợ sao? Nếu thất bại, không chỉ ngươi mà cả những người vô tội sẽ bị liên lụy.
Dung Nhã nhìn thẳng vào mắt hắn:
– Ta đã không còn đường lui. Ngươi cũng vậy, đúng không? Nếu ngươi bỏ cuộc, ta sẽ tự mình chiến đấu đến cùng.
Tĩnh Dương bật cười, giọng khàn khàn:
– Ngươi thật điên rồ. Nhưng chính sự điên rồ ấy giữ ngươi sống đến hôm nay.
Dung Nhã không đáp, lấy từ tay áo ra mảnh vải nhỏ đưa cho hắn:
– Vết son có độc, lấy từ phòng Linh Nhi. Hãy nhờ người kiểm tra xem có hóa chất lạ nào khác. Nếu có, đó là bằng chứng kẻ đứng sau không chỉ muốn giết ta mà còn thao túng cả phòng dược.
Tĩnh Dương gật đầu, quay đi. Dung Nhã ngồi xuống bậc thềm, trăng máu lặng lẽ khuất sau dãy mái cong. Trong đầu nàng, từng mắt xích âm mưu dần hiện rõ: Hoàng hậu không chỉ muốn loại bỏ nàng, mà còn dùng nàng làm mồi nhử, lôi ra những kẻ phản trắc trong cung.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một cung nữ áo xanh lao tới, th* d*c:
– Dung tỷ, Linh Nhi bị bắt rồi! Người của Hoàng hậu nói có bằng chứng muội ấy cấu kết với phòng dược.
Dung Nhã siết chặt tay. Kẻ đứng sau đã ra đòn thật sự. Nếu không nhanh, Linh Nhi sẽ thành vật hi sinh, còn nàng thành tội nhân không thể rửa sạch.
Tĩnh Dương trở lại, ánh mắt sắc lạnh:
– Triệu Nghiên Tâm đã khai: ngươi chỉ điểm cho nàng ta nhận son phấn có độc.
Dung Nhã cười nhạt:
– Nghiên Tâm chỉ là con cờ. Kẻ điều khiển nàng ta, chắc ngươi cũng đoán được.
Tĩnh Dương trầm ngâm:
– Đêm nay ta sẽ đột nhập tẩm điện Hoàng hậu, tìm chứng cứ bà ta ra vào phòng dược. Nếu ta không trở lại trước canh ba, hãy tự lo cho mình.
Dung Nhã giữ tay hắn, giọng thấp:
– Cẩn thận. Hoàng hậu không dễ mắc lừa.
Tĩnh Dương khẽ gật đầu, lặng lẽ biến vào bóng đêm.
Dung Nhã trở về phòng, ngồi chờ. Thời gian trôi chậm rãi, đèn trong tẩm điện Hoàng hậu vẫn sáng, bóng người qua lại như những chiếc bóng ma. Ngoài sân, mưa phùn rơi lất phất, gió hú qua mái ngói như tiếng ai than khóc.
Canh hai. Một bóng người xuất hiện trước cửa phòng Dung Nhã. Nàng mở cửa, thở phào khi thấy Tĩnh Dương, mặt tái nhợt, áo choàng lấm tấm máu.
– Bị phát hiện à?
Tĩnh Dương gật đầu, đưa cho nàng mảnh giấy thấm máu:
– Danh sách phòng dược do chính tay Hoàng hậu ký nhận đêm qua. Bà ta giấu trong hộc tủ bí mật, ta phải dùng ám khí mới lấy được.
Dung Nhã mở giấy, nét chữ sắc sảo, cạnh đó là dấu son đỏ hình phượng – ấn tín riêng của Hoàng hậu.
– Đủ để lật lại thế cờ rồi. Nhưng phải công khai trước đông người, để Hoàng hậu không thể thủ tiêu chứng cứ.
Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt pha lẫn tán thưởng và lo lắng:
– Ngươi định làm gì?
Dung Nhã mỉm cười, khóe môi nhếch lên thách thức:
– Để bà ta tự vạch mặt mình. Ta sẽ gửi mảnh giấy này đến tay Quý phi, để bà ấy ép Hoàng hậu đối chất trước mặt Hoàng thượng. Lúc ấy, dẫu Hoàng hậu có trăm nghìn mưu kế cũng không thoát thân mà không để lại vết nhơ.
Tĩnh Dương trầm ngâm:
– Nguy hiểm lắm. Nếu Hoàng hậu phát hiện ngươi là người đứng sau, ngươi sẽ không còn đường sống.
Dung Nhã nhìn sâu vào mắt hắn, giọng nhẹ như gió:
– Ta chưa từng sợ chết. Chỉ sợ chưa kịp rửa sạch nỗi oan cho cha mẹ, chưa kịp kéo kẻ ác ra ánh sáng.
Tĩnh Dương siết chặt tay nàng:
– Ta sẽ ở bên ngươi, dù là địa ngục hay biển máu.
Dung Nhã rút tay về, mắt thoáng dịu dàng rồi lại lạnh băng:
– Đừng lãng phí lời thề ở nơi này. Nếu còn sống, hãy giữ lời đó cho một ngày khác.
Tiếng trống canh ba vang lên, xé toạc màn đêm. Đèn trong tẩm điện Hoàng hậu vụt tắt. Cả cung cấm chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh trăng máu lặng lẽ soi lên những gương mặt giấu sau mặt nạ.
Trong bóng đêm, một bóng người khác rời khỏi tẩm điện, tay nắm chặt mảnh giấy nhỏ. Đôi mắt lạnh lẽo, sâu như vực thẳm, lướt qua hành lang dài, hướng thẳng tới cung của Tào Quý phi.
Ván cờ đã sang trang mới. Nhưng bàn tay thực sự điều khiển tất cả vẫn còn ẩn sau màn sương máu của đêm dài chưa dứt.











