Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ngay sau đó, hắn lập tức lật tấm ván lên.

Bên dưới trống rỗng.

Hắn sững người.

Cả cơ thể cứng đờ tại chỗ.

Dù không nhìn rõ khuôn mặt, tôi vẫn cảm nhận được sự kinh ngạc và tức giận tỏa ra từ người hắn.

Hắn điên cuồng dùng tay mò mẫm trong khoảng trống.

Không có gì cả.

Hắn đột ngột đứng bật dậy.

Bực bội đi qua đi lại hai vòng.

Sau đó rút điện thoại ra, bật đèn pin.

Một luồng sáng trắng sắc lạnh quét ngang căn phòng tối.

Quét qua sofa.

Quét qua bàn trà.

Quét qua tivi.

Cuối cùng.

Dừng lại trước cửa phòng ngủ.

Tôi sợ đến mức gần như ngừng thở.

Tôi có cảm giác ánh mắt hắn đang xuyên qua cánh cửa.

Đang nhìn thẳng vào tôi.

Hắn sắp tới đây.

Hắn sắp phát hiện ra tôi.

Lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi lạnh.

Chiếc USB nhỏ bé bị tôi siết đến đau nhức.

Tiếng bước chân của hắn.

Từng bước.

Từng bước.

Tiến lại gần.

Mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim tôi.

Đúng lúc tay hắn sắp chạm vào tay nắm cửa phòng ngủ.

Điện thoại của hắn đột nhiên đổ chuông.

Tiếng chuông vang lên giữa màn đêm yên tĩnh, chói tai đến đáng sợ.

Hắn nhấc máy.

Giọng nói bị đè rất thấp.

“Alo?”

“Đồ không còn ở đây.”

“Bị người khác lấy mất rồi.”

“Tôi không biết là ai, hiện trường rất sạch.”

Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy.

Tôi ngây người.

Quen thuộc.

Tôi nhất định đã từng nghe ở đâu đó.

Đó là giọng nam trầm ổn, mang theo khí chất của người quen ra lệnh.

Tôi điên cuồng lục lại ký ức.

Không biết người bên kia đã nói gì.

Giọng hắn trở nên cáu kỉnh hơn.

“Tôi biết thế nào được!”

“Cảnh sát có thể đến bất cứ lúc nào, tôi phải đi rồi.”

“Bên phía anh xử lý sạch sẽ đi, đừng để lại bất kỳ sơ hở nào.”

Nói xong.

Hắn cúp máy.

Không tiếp tục mở cửa phòng ngủ nữa.

Luồng sáng từ đèn pin quét qua sàn nhà.

Có lẽ hắn đã nhìn thấy những dấu nước mưa dưới đế giày tôi để lại lúc đi vào.

Hắn biết trong nhà có người.

Nhưng hắn vẫn lựa chọn rời đi.

Hắn bước nhanh ra cửa.

Mở cửa.

Biến mất trong hành lang.

Tôi dựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt.

Hai chân mềm nhũn.

Suýt nữa ngồi sụp xuống đất.

Tôi hít thở dồn dập.

Vừa rồi…

Tôi thực sự đã nghĩ mình sẽ chết.

Và rồi.

Tôi nhớ ra rồi.

Giọng nói đó.

Là Sở Minh.

Phó tổng giám đốc công ty của anh trai tôi.

Chính là Sở Minh từng vỗ vai anh tôi trong tiệc cuối năm của công ty, cười nói:

“Chu Dương là trụ cột tương lai của công ty.”

Cũng là Sở Minh thường xuyên thả tim, bình luận dưới các bài đăng của anh tôi như một người trưởng bối thân thiết.

Tại sao ông ta lại xuất hiện ở đây vào nửa đêm?

Tại sao ông ta lại muốn tìm chiếc USB này?

Cái chết của anh trai…

Quả nhiên có liên quan đến ông ta.

Tôi siết chặt chiếc USB trong tay.

Chu Tịnh.

Mày không được hoảng loạn.

Bây giờ…

Mày là người duy nhất có thể tìm ra sự thật cho anh trai mình.

05

Tôi đứng sau cánh cửa rất lâu.

Cho đến khi đèn cảm ứng ngoài hành lang hoàn toàn tắt hẳn, bên ngoài không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Tôi mới dám từ từ cử động cơ thể đã cứng đờ vì căng thẳng.

Sở Minh.

Cái tên ấy như một lưỡi dao khắc sâu vào tâm trí tôi.

Ông ta là hung thủ sao?

Hay chỉ là một trong những kẻ có liên quan?

Chiếc USB này rốt cuộc đang che giấu bí mật gì?

Một bí mật lớn đến mức khiến ông ta không tiếc giết người để che đậy.

Tôi bước ra phòng khách.

Tấm ván sàn bị cạy lên vẫn còn hở ra một khe nhỏ, trông như đang lặng lẽ chế giễu tất cả.

Trong không khí, ngoài mùi nước giặt hương chanh quen thuộc của anh trai, dường như còn vương lại một mùi nước hoa nam lạnh lẽo và xa lạ.

Là mùi của Sở Minh.

Tôi phải xem ngay nội dung bên trong chiếc USB này.

Đảo mắt nhìn quanh, tôi nhanh chóng tìm thấy phòng làm việc của anh trai.

Chiếc laptop trên bàn vẫn nằm im lặng.

Tôi bước tới, mở máy.

Màn hình sáng lên.

Giao diện nhập mật khẩu hiện ra.

Mật khẩu…

Anh trai sẽ đặt mật khẩu là gì?

Ngày sinh của anh?

Ngày sinh của tôi?

Hay ngày sinh của bố mẹ?

Tôi thử từng cái một.

Tất cả đều sai.

Tôi ép mình bình tĩnh lại.

Anh trai là người cẩn thận, suy nghĩ kín kẽ, đồng thời cũng là người cực kỳ trọng tình cảm.

Mật khẩu chắc chắn không phải một dãy số đơn giản.

Nó phải là thứ mang ý nghĩa đặc biệt với anh.

Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện trên màn hình đăng nhập.

Đó là bức ảnh chụp hai anh em khi còn nhỏ.

Trong ảnh, anh cõng tôi trên lưng.

Nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Phía sau là cây hòe già trong sân nhà cũ.

Đột nhiên tôi nhớ tới một chuyện.

Năm ấy tôi thi đại học không đạt kết quả như mong muốn.

Tôi tự nhốt mình trong phòng, không ăn không uống.

Là anh trai đã cạy cửa xông vào.

Ôm lấy tôi và nói:

“Tiểu Tịnh, đừng sợ.”

“Trời có sập xuống thì vẫn còn anh chống cho em.”

“Em cứ việc bước về phía trước, anh mãi mãi là chỗ dựa của em.”

Mãi mãi là chỗ dựa của em.

Tôi đưa những ngón tay run rẩy lên bàn phím.

Gõ một chuỗi ký tự.

woyongyuanshinidehoudun

Không đúng.

Quá dài.

Tôi tiếp tục nhớ lại.

Tuần trước gọi điện, anh còn dặn tôi:

“Tiểu Tịnh, sống thật tốt nhé.”

“Ngày nào cũng phải vui vẻ.”

Tôi nhập chữ cái đầu của câu đó.

hhshttkx

Vẫn sai.

Tôi bắt đầu sốt ruột.

Không còn nhiều thời gian nữa.

Cảnh sát có thể đến bất cứ lúc nào.

Tôi phải nắm được toàn bộ thông tin trước khi họ xuất hiện.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử