Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Bởi tất cả đều hiểu.

Thứ chúng tôi đang nắm giữ.

Là sức mạnh có thể thay đổi số phận của vô số bệnh nhân.

Một tháng sau.

Bài kiểm tra đầu tiên cuối cùng cũng tới.

Đồng thời cũng là thử thách khó khăn nhất.

Một ca phẫu thuật cắt thân và đuôi tụy bằng robot.

Mục tiêu là bảo tồn hoàn toàn lá lách.

Bệnh nhân là một cô gái trẻ.

Khối u nằm ở tụy.

Nhưng chức năng lá lách vẫn hoàn toàn bình thường.

Theo phương pháp truyền thống.

Để loại bỏ khối u.

Các bác sĩ thường phải cắt bỏ luôn cả lá lách.

Điều đó đồng nghĩa với việc cô gái sẽ phải sống cả đời trong tình trạng suy giảm miễn dịch.

Nhưng với robot Da Vinci.

Chúng tôi có cơ hội khác.

Một cơ hội vừa loại bỏ hoàn toàn khối u.

Vừa giữ lại từng mạch máu nhỏ nuôi dưỡng lá lách.

Đây là giới hạn của kỹ thuật.

Cũng là bài thi cuối cùng dành cho trung tâm mới thành lập.

Đêm trước ngày phẫu thuật.

Tôi đứng trước bức tường kính cao sát trần.

Nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố phía xa.

Sau lưng tôi.

Là toàn bộ đội ngũ nòng cốt của trung tâm.

Trên gương mặt mỗi người đều hiện rõ sự hồi hộp.

Căng thẳng.

Nhưng cũng đầy kỳ vọng.

Tôi xoay người lại.

Nhìn từng đồng đội một.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Các bạn.”

Cả căn phòng lập tức yên tĩnh.

Tôi nhìn thẳng vào họ.

Giọng nói bình tĩnh nhưng đầy sức mạnh.

“Ngày mai.”

“Chúng ta sẽ tạo nên lịch sử.”

Khoảnh khắc ấy.

Không ai biết tương lai sẽ ra sao.

Nhưng tất cả đều hiểu.

Một chương mới.

Đã thật sự bắt đầu.

Chương 10

Ngày phẫu thuật cuối cùng cũng đến.

Ánh đèn phòng mổ sáng rực.

Tôi không đứng bên cạnh bàn mổ như trước đây.

Mà ngồi tại hệ thống điều khiển chính cách đó vài mét.

Trước mặt là màn hình 3D độ phân giải cực cao.

Hai tay đặt lên bộ điều khiển tinh vi của robot Da Vinci.

Mỗi chuyển động nhỏ từ đầu ngón tay tôi đều được truyền tải chính xác đến những cánh tay máy trên bàn mổ.

Bốn cánh tay robot thon dài và linh hoạt chuyển động nhịp nhàng bên trong khoang bụng bệnh nhân.

Màn hình phóng đại hình ảnh lên gấp mười lần.

Từng mao mạch.

Từng dây thần kinh.

Từng lớp mô mỏng manh.

Đều hiện lên rõ ràng đến kinh ngạc.

Đây chính là thế giới của robot Da Vinci.

Một vũ trụ vi mô được phóng đại tới cực hạn.

Nơi đôi mắt và đôi tay của bác sĩ có thể chạm tới những giới hạn trước đây không thể tưởng tượng nổi.

Mỗi người trong phòng mổ đều đang thực hiện chính xác nhiệm vụ của mình.

Tiểu Vương đứng bên bàn mổ với vai trò trợ thủ.

Phụ trách thay dụng cụ và xử lý các tình huống phát sinh.

Bác sĩ gây mê theo dõi sát từng chỉ số sinh tồn trên màn hình.

Điều dưỡng dụng cụ thuần thục chuyển giao từng thiết bị chính xác tới từng giây.

Cả phòng mổ yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng máy móc vận hành đều đặn.

Cùng tiếng tín hiệu monitor vang lên theo nhịp.

Chúng tôi giống như một dàn nhạc giao hưởng hoàn hảo.

Còn tôi…

Là người chỉ huy đứng giữa trung tâm.

Trọng tâm của ca phẫu thuật này là tách khối u tụy ra khỏi động mạch và tĩnh mạch lách.

Những cấu trúc ấy quấn lấy nhau như dây leo bám chặt vào thân cổ thụ.

Chỉ cần một sai sót nhỏ.

Chỉ cần làm tổn thương một mạch máu nuôi lách.

Kế hoạch bảo tồn lá lách sẽ thất bại hoàn toàn.

Tôi điều khiển cánh tay robot.

Cầm chiếc kéo vi phẫu cực nhỏ.

Từng chút một.

Tách mô.

Bóc lớp dính.

Giải phóng mạch máu.

Cảm giác ấy không giống như đang thực hiện một ca phẫu thuật.

Mà giống như đang điêu khắc một tác phẩm nghệ thuật quý giá.

Những giọt mồ hôi mịn bắt đầu xuất hiện trên trán tôi.

Thời gian như ngừng trôi.

Thế giới của tôi chỉ còn lại màn hình trước mặt.

Cùng nhịp tim đang đập trong lồng ngực.

“Tách xong thân chính tĩnh mạch lách.”

Tôi bình tĩnh báo cáo.

“Tách xong thân chính động mạch lách.”

“Nhánh cấp một hoàn tất.”

“Nhánh cấp hai…”

“Hoàn tất.”

Sau mỗi bước thành công.

Tâm trạng của tôi lại ổn định thêm một phần.

Bốn giờ đồng hồ trôi qua.

Cuối cùng.

Khối u chứa đầy nguy hiểm ấy đã được bóc tách hoàn toàn khỏi tụy.

Nguyên vẹn.

Không tổn thương.

Quan trọng hơn.

Toàn bộ hệ thống mạch máu nuôi lá lách vẫn được bảo tồn tuyệt đối.

Lá lách đỏ tươi nằm yên trong ổ bụng.

Mang theo sắc màu mạnh mẽ của sự sống.

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài vài giây.

Rồi Tiểu Vương bật lên đầy kích động:

“Thành công rồi!”

Tiếng reo hò lập tức vang lên khắp phòng mổ.

Mọi người đồng loạt thở phào.

Chúng tôi đã thành công.

Không chỉ cứu được cô gái trẻ ấy.

Mà còn giữ lại cho cô một tương lai khỏe mạnh.

Không phải sống cả đời với nguy cơ suy giảm miễn dịch.

Không phải đánh đổi chất lượng cuộc sống để lấy cơ hội tồn tại.

Quan trọng hơn.

Chúng tôi đã dùng chính cỗ máy từng gắn liền với một vụ bê bối để hoàn thành một cuộc cứu rỗi đẹp đẽ nhất.

Tin tức về ca phẫu thuật nhanh chóng lan khắp bệnh viện.

Viện trưởng Tần Tranh là người đầu tiên chạy tới phòng mổ.

Khi tôi bước ra ngoài.

Trên khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ mệt mỏi sau nhiều giờ tập trung cao độ.

Cô ấy không nói nhiều.

Chỉ đưa tay vỗ mạnh lên vai tôi.

Ánh mắt đầy tự hào.

“Trần Hy.”

“Cô làm rất tốt.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử