Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tôi bình tĩnh đáp lạikhông để lộ chút cảm xúc bất mãn nào.

Sau đó, tôi lấy điện thoại, chụp lại hết những thứ họ “chu đáo” chuẩn bị cho mình.

Khi tôi từ trong phòng bước ra, ba đã về nhà.

Ông ngồi ở vị trí chính giữa bàn ăn, mẹ kế và Tô Tiểu mỗi người ngồi một bên.

Thoạt nhìn bọn họ đúng chuẩn một gia đình ba người hạnh phúc.

Còn tôi chỉ là kẻ thừa thãi tự nhiên chen ngang vào, đáng thương và lạc lõng.

Tôi không để lộ ra cảm xúc buồn bả hay thất vọng gì, chỉ cố gắng nặn ra một nụ cười tươi nhất, giả vờ như một cô con gái nhỏ rất ngưỡng mộ ba mình, gọi:

“Ba ơi.”

Thấy tôi cũng lễ phép, ba phất tay gọi tôi lại ngồi.

Nhìn cái cách ông gọi tôi… chẳng khác gì đang gọi một con thú cưng.

Vừa ngồi xuống, tôi nhanh mắt nhận ra: chén bát của tôi cũng bị phân biệt riêng.

Bọn họ dùng là bát sứ cao cấp,  in hình hoạt hình đại diện từng người ba, mẹ, con gái.

Còn tôi thì dùng một cái bát cũ kỹ, trông rẻ tiền hình như còn  vết mẻ.

Tôi không biểu hiện gì, lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.

“Con thấy căn phòng dì con chuẩn bị cho thế nào,  thấy gì không hợp không?” Ba tôi hỏi.

“Dạ, dì với em đối xử với con rất tốt ạ.” Tôi ngoan ngoãn trả lời.

Mẹ kế thì vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ  Tô Tiểu là không nhịn được, che miệng cười khúc khích một tiếng, cô ta  vẻ khá đắc ý vì nghĩ tôi chỉ là một con nhóc chỉ biết cam chịu.

“Anh này, em thấy Tô Ly giống hệt mẹ ruột nó luôn ấy, chẳng  nét nào giống anh cả.”

Mẹ kế vừa gắp cá cho ba, vừa giả vờ buột miệng.

Nghe vậy, ba tôi nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi vài giây, sau đó cả bữa ăn không nói thêm một lời.

Ăn xong, ba, mẹ kế và Tô Tiểu đặt đũa xuống rồi đứng dậy đi thẳng.

Chẳng ai nói gì đến chuyện dọn bàn, như thể đó đương nhiên là công việc của tôi.

“Tô Ly, lúc rửa bát nhớ dùng nhiều nước rửa chén vào nhé. Đừng  tiết kiệm theo cái kiểu quê mùa của con ở quê. Bát mà rửa không sạch, dính vi khuẩn, dễ bị bệnh lắm đấy.”

Mẹ kế chẳng coi tôi ra gì, coi tôi như người giúp việc mà sai bảo.

“Dạ, con biết rồi ạ.” Tôi cúi đầu đáp khẽ.

Tôi bưng đống bát vào bếp.

Ngoái nhìn ra phòng khách, thấy ba người họ vừa xem tivi vừa trò chuyện rôm rả, cười nói không ngớt.

“Choang! Choang!”

Vài chiếc bát sứ cao cấp bị tôi thả xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Nghe tiếng bát đĩa vỡ, mẹ kế tôi lập tức bước nhanh vào bếp.

Nhìn thấy mảnh vỡ dưới đất, sắc mặt bà ta lập tức đỏ bừng vì tức giận.

Bất chấp việc ba tôi còn đang ở nhà, bà ta không giữ chút thể diện nào, gào lên:

“Con ranh này, mày là cố tình phải không? Mày  biết mấy cái bát này là hàng tao đặt từ nước ngoài về không hả? Rất đắt đấy!”

Phải rồi, ngay cả bát trong nhà cũng là hàng đặt riêng cao cấp. Toàn bộ đồ đạc trong nhà đều là hàng nội thất sang trọng.

Chỉ  phòng của tôi là ngoại lệ: Giường, bàn, ghế đều là đồ cũ hư hỏng, rẻ tiền, chất lượng kém.

Tôi cúi đầu, giả vờ uất ức:

“Dì ơi, con xin lỗi… con thật sự không cố ý đâu ạ.”

“Trước giờ ở nhà bà nội, bà không cho con làm việc nhà, nên con chưa từng đụng vào mấy việc này…”

Mẹ kế tôi giận đến nỗi phát điên:

“Nói bậy! Tao thấy mày là cố tình gây sự, muốn chọc tao tức đến c.h.ế.t đây mà!”

Bà ta quay đầu, nũng nịu gọi ba tôi:

“Anh àanh xem con bé này, đúng là nuôi không nổi! Vừa mới tới đã cố ý chọc em tức điên!”

Ba tôi nghe tiếng động bước vàovừa nhìn thấy đống hỗn độn liền cau mày.

Chưa để ông mở lời, tôi đã nhanh chóng lên tiếng:

“Ba, là con không tốt, con xin lỗi ạ.”

“Trước giờ bà nội luôn dạy con, con gái thì phải được nuôi như tiểu thư, nên con thật sự chưa từng đụng tay làm việc nhà…”

“Ba xem đi, tay con cũng bị thương rồi, chứ không phải con cố ý chọc giận dì đâu ạ…”

Tôi đưa tay ra, đầu ngón tay còn đang rỉ máu, từng giọt đỏ thấm chảy ra ngoài.

“Được rồi, chỉ là vài cái bát, đừng làm rùm beng lên nữa.”

Ba tôi thu lại sắc mặt khó chịu, quay sang trừng mắt nhìn mẹ kế một cái.

Bị ông trách, mẹ kế tôi hậm hực trừng mắt lườm tôi một cái, nhưng bà không dám cãi lại, chỉ  thể nuốt giận vào trong.

Tô Tiểu lúc này bước vàocười tươi như hoa:

“Ba ơi, mẹ đâu  tiếc mấy ngàn đồng đó đâu… Mẹ chỉ buồn vì trên bát  in hình ba người chung ta, giờ chị ấy làm vỡ rồi, chẳng phải là điềm xấu sao?”

Nói xong, cô ta liền kéo tay tôira vẻ thân thiết:

“Chị à, chị đúng là hậu đậu ghê, chị đi với em về phòng em nha, em giúp chị bôi thuốc.”

Ba tôi thấy Tô Tiểu xử lý tình huống khéo léo, lại ra dáng người  giáo dục, sắc mặt cũng dịu đi đôi phần.

“Mai em bảo cô Trương quay lại làm việc đi. Tự dưng không  chuyện gì lại đi đuổi người ta.”

Mẹ kế tôi bĩu môi, lẩm bẩm:

“Thì em cũng muốn định rèn luyện cho Tô Ly chút thôi mà, em chỉ muốn giúp con bé  cảm giác mình cũng  vai trò trong nhà chúng ta.”

“Đừng  tiết kiệm tiền ở ba cái chuyện nhỏ đó.”

Nói xong, ba tôi chắp tay sau lưng bỏ đi.

Tôi thầm cười lạnh trong bụng: Quả nhiên không ngoài dự đoán, với điều kiện của ba tôikhông thể nào trong nhà lại không  nổi một người giúp việc.

Chuyện mẹ kế đuổi cô Trương rõ ràng là  mục đích, bà ta muốn biến tôi thành osin không công cho bà ta.

Lần này chỉ mới là rửa bát, nhưng lần sau chắc chắn là giặt đồ, lau nhà, nấu ăn…

Nhưng tôi không phải con ngốc để mặc cho người khác bắt nạt.

Các người bắt tôi rửa bát?

Được thôi. Vậy mỗi lần rửa, tôi làm vỡ một cái. Cùng lắm thì… tôi lại “vô tình” cắt vào tay thôi!

Qua bữa cơm tối nay khiến tôi hiểu rất rõ:

Nếu mẹ kế này của tôi chỉ là loại “trà xanh” cấp thấp, cô em gái kế mới chính là “trà xanh” cấp cao chính hiệu.

Không dễ đối phó đâu!

Phòng của Tô Tiểu là một căn phòng công chúa màu hồng ngọt ngào.

Từng góc nhỏ đều toát lên sự tinh tế, thể hiện rõ ràng là chủ nhân căn phòng đã tự tay trang trí rất kỹ.

So với cái phòng nhỏ đơn sơ của tôi, đúng là một trời một vực.

Tô Tiểu lót một tờ báo lên ghế, rồi ra hiệu cho tôi ngồi rồi nói:

“Chị ngồi lên ghế đi, em  chút sạch sẽ quá mức ấy mà, chị không ngại đâu phải không.”

Tôi cúi đầu, giả vờ lúng túng từ chối.

“Chị không dám làm bẩn ghế của em đâu, chị đứng cũng được rồi.”

Tô Tiểu liếc tôi một cái như kiểu biết điều đấy, sau đó xoay người lại, lục lọi tủ một hồi lâu, rồi lấy ra một tuýp thuốc mỡ, ngẩng cao đầu nói:

“Đưa tay đây, em bôi thuốc cho chị.”

Tôi làm theo, đưa tay ra.

Cô ta cười một cái kỳ quái, đợi đến khi bôi thuốc lên tay tôi xong, tôi mới nhận ra quả nhiên cô ta lại định giở trò.

Một cơn đau buốt và nhứt nhói lan ra từ đầu ngón tay, khiến tôi không kìm được mà hít một hơi lạnh.

Thuốc mỡ này  pha muối!

Cảm giác bị rắc muối lên vết thương… bạn hiểu rồi đấy. Cô ta chắc chắn đã chuẩn bị từ trước, căn bản xem ra là  chủ đích sẵn rồi.

“Đau quá! Trong thuốc sao lại  muối vậy!”

Tôi bật khóc thành tiếng, cố ý hét thật to, như thể muốn cả nhà đều nghe thấy.

Tô Tiểu giật mình, hoảng hốt liếc nhìn ra cửa, sợ tôi gọi ba đến:

“Chị ơi, thật ngại quá, lần trước em họ em tới chơi, nghịch tủ thuốc của em, chắc là do nó bày trò chứ em không biết gì hết…”

“Không sao đâu, em họ em thật là đồ đáng ghét. Bà nội chị từng nói, loại người xấu xa như vậy, chắc chắn sẽ bị trời trừng phạt thôi.”

“Chị tin chắc chắn em không phải loại người như thế.”

Tôi vừa nói vừa giả vờ đáng thương, khúm núm, như một con thỏ con cam chịu.

Tô Tiểu nghe vậy thì mặt hơi cứng lại.

Cô ta nghi ngờ tôi đang đá xéo cô ta, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nhu nhược của tôilại không dám chắc, chỉ lạnh nhạt đáp:

“Em họ em chỉ là một đứa con nít nghịch ngợm thôi mà.”

“Không ai tự nhiên là xấu xa cả. Một đứa trẻ  thể nghĩ ra chuyện đem muốn đưa vào thuốc thì sau này lớn lên, chắc chắn sẽ là tai họa biết đi.”

Tôi cố ý nói với vẻ rất nghiêm túc.

Tuy chẳng chỉ đích danh ai, nhưng câu nào cũng như d.a.o đ.â.m thẳng vào tim cô ta.

Tô Tiểu bắt đầu thấy phiền, không thèm giả vờ ngoan hiền nữa, phất tay đuổi tôi ra ngoài.

Về lại phòng, tôi lấy từ trong cặp ra thuốc mỡ và băng cá nhân, tự mình xử lý vết thương.

Trước khi đến nhà ba, tôi không biết mẹ kế  dễ sống hay không, nên đã chuẩn bị sẵn vài loại thuốc cơ bản và đồ dán vết thương phòng khi bất trắc.

Nhưng tôi vẫn không ngờ lại phải dùng sớm đến như vậy.

Ở quê, tôi thường theo bà nội ra đồng trồng rau, trầy xước là chuyện bình thường.

Vết thương nhỏ như thế nàytôi xử lý một mình từ lâu đã quen.

Thu dọn xong, tôi vào nhà tắm để tắm rửa.

Tắm được nửa chừng, bọt xà phòng còn đầy người thì nước nóng đột nhiên ngừng chảy.

Tôi vặn tới vặn lui vòi nước nhưng vô ích, từ vòi hoa sen chỉ còn chảy ra nước lạnh.

Dù chưa đến mùa rét, nhưng tắm bằng nước lạnh vẫn khiến tôi run cầm cập, da gà nổi khắp người.

Tôi vội vàng tráng qua loa, rồi run rẩy bước ra khỏi phòng tắm, hắt xì liên tục mấy cái.

“Chị ơi, hồi nãy máy nước nóng bị hư, nhưng giờ vừa sửa xong rồi.”

Bên ngoài truyền vào giọng Tô Tiểu, ngọt ngào, vô hại như thiên thần.

“Chị biết rồi.” Tôi cuộn chặt trong chăn, thở ra một hơi lạnh buốt.

Chính vì cái trận tắm nước lạnh đó, tối hôm ấy tôi sốt luôn.

Cả người nóng bừng, đầu óc mê mê man man.

Ba tôi hôm sau đã đi công tác.

Không  ông ở nhà, mẹ kế và Tô Tiểu như cá gặp nước, ngang nhiên làm tới, chẳng thèm quan tâm tôi sống c.h.ế.t thế nào.

Không ai đưa tôi đi khám, cũng chẳng nấu gì cho tôi ăn.

Họ cứ để tôi nằm trong phòng, mặc kệ tôi sốt li bì, còn hai mẹ con thì vui vẻ kéo nhau đi shopping.

Tôi sốt suốt một ngày.

Tới chiều, hai mẹ con kia vẫn chưa về.

May mà trong cặp tôi  mang theo thuốc hạ sốt, tôi tự lấy ra uống.

Lảo đảo bước ra phòng khách, thì mới phát hiện họ còn cắt luôn cầu d.a.o điện.

Căn nhà rộng lớn chìm trong bóng tối, vắng tanh không một bóng người.

Cô đơn và sợ hãi bao trùm lấy tôi.

Tôi bỗng thấy rất nhớ mẹ.

Từ sau khi mẹ và ba ly hôn, tôi chưa từng gặp lại bà.

Từ nhỏ, tuy mẹ luôn miệng nói muốn  con trai, nhưng đối với tôi, bà vẫn luôn rất dịu dàng và yêu thương.

Tôi vẫn nhớ rõ mỗi lần tôi sốt hay bệnh, mẹ luôn thức trắng cả đêm bên cạnh giường tôi.

Hết đo nhiệt độ, lại thay khăn ấm đắp trán cho tôi.

Khi đó tôi còn nhỏ nên khóc lóc, lăn qua lăn lạimẹ cũng vì vậy mà không tài nào chợp mắt được.

Khi đó bà sẽ ôm lấy tôi, nhẹ nhàng dỗ dành:

“Tiểu Ly à, con đừng sợ… Con cứ truyền hết bệnh cho mẹ đi, như vậy con sẽ mau khỏi hơn.”

Chả biết lời ấy  linh nghiệm không nhưng mỗi lần tôi vừa khỏi bệnh, mẹ lại phát sốt.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử