Chương 17: Lưỡi Dao Ẩn Dưới Lời Ngọt
Gió đầu hạ thổi qua những rặng liễu ven hồ, mang theo hương vị ngai ngái của đất ẩm, len vào từng kẽ ngọc trong Tuyên Đức điện. Trong phòng, ánh nến chập chờn soi bóng một nữ tử ngồi bất động trước bàn, gương mặt thanh tú in vệt u sầu nhàn nhạt. Tạ Ngọc Dao buông lơi chiếc trâm ngọc giữa những ngón tay thon, mắt trầm tư hướng về bức rèm lụa lay động. Không gian trĩu nặng, chỉ còn tiếng bút mài trên giấy, như tiếng thở dài của lòng người.
Tiếng bước chân khẽ vang lên trên nền gạch. Không cần ngoảnh lại, Ngọc Dao đã nhận ra khí tức quen thuộc, lạnh lẽo như gió sớm. “Cô cô, người đã đến.” Giọng nàng không cao, nhưng vững chãi, tựa như từng chuẩn bị sẵn cho cuộc đối đầu này.
Tạ Thục Nghi hiện ra dưới ánh nến, bóng dáng gầy gò nhưng kiêu hãnh. Mắt bà lướt qua Ngọc Dao, dừng lại nơi cổ tay trắng muốt in vết sẹo cũ, rồi nhìn sâu vào đáy mắt cháu gái. “Cháu vẫn chưa quyết định?”
Ánh sáng trong mắt Ngọc Dao sắc như lưỡi dao giấu dưới vỏ bọc dịu dàng. “Cháu muốn hỏi, rốt cuộc ta là máu thịt của người, hay chỉ là một quân cờ trên bàn cờ báo thù?”
Tạ Thục Nghi cười nhạt, ánh mắt không hề rung động. “Người trong thiên hạ ai dám nói mình không phải quân cờ? Đế vương nắm quyền sinh sát, hoàng hậu bày mưu tính kế, ta và cháu đều chỉ là hạt cát giữa sóng lớn. Nếu cháu còn nuôi hy vọng vào tình thân, thì quá yếu mềm rồi.”
Ngọc Dao cụp mắt, bàn tay siết chặt đến bật máu. “Nếu thế, vì sao người cứu ta từ ngục tối năm ấy?”
Tạ Thục Nghi lặng lẽ đáp, giọng khô cạn: “Vì ta cần cháu. Cháu là hy vọng cuối cùng của Tạ gia. Không có cháu, huyết mạch nhà ta sẽ tuyệt diệt. Những gì ta làm, chỉ để dòng họ này không bị chôn vùi dưới bùn đen oan khuất.”
Ngọc Dao cười lạnh, âm thanh vang vọng trong gian phòng tịch mịch. “Ta mất hết thảy—cha mẹ, tuổi thơ, cả tên họ—chỉ để trở thành quân cờ này thôi sao?”
Tạ Thục Nghi tựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao giấu trong vỏ. “Cháu có thể lựa chọn không? Nếu không nhận lấy gánh nặng này, chẳng khác nào đạp lên máu xương tổ tiên. Đừng mơ tưởng tự do, Dao nhi. Trong thiên hạ này, ai cũng phải chọn phe.”
“Người cần ta làm gì?” Ngọc Dao hỏi, giọng khàn đặc, mỗi chữ như đè nặng lên không khí.
Tạ Thục Nghi lấy từ tay áo một bình sứ nhỏ, đặt xuống bàn. “Ta cần cháu lấy được lệnh bài ngự y viện. Khi có lệnh bài, ta sẽ hạ độc vào thuốc bổ của Lục Dận. Chỉ một giọt, hắn sẽ suy yếu dần, không ai phát hiện. Khi triều đình rối loạn, Vương Khải Minh sẽ nhân cơ hội nổi dậy. Cháu an toàn, Tạ gia được giải oan. Mối hận này, ta tự mình kết thúc.”
Ngọc Dao nhìn chiếc bình sứ, lòng lạnh giá. Hình bóng người thân yêu đã mất hiện lên như sương khói, tan dần trong ký ức. “Người muốn ta giết Lục Dận.”
Tạ Thục Nghi không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh nhìn lãnh đạm lạ thường. “Cháu là người duy nhất hắn không nghi ngờ. Nếu ta tự ra tay, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Đây là bổn phận của cháu đối với dòng họ.”
Ngọc Dao khẽ run lên, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường. “Nếu ta từ chối thì sao?”
Tạ Thục Nghi đứng dậy, tiến sát lại, khí thế áp đảo. “Cháu không có quyền từ chối. Mọi bí mật của cháu, kể cả Khế Ước Tâm Ấn, ta đều nắm trong tay. Nếu cháu phản bội, Lục Dận sẽ không tha, Triệu Tần sẽ không dung thứ. Ta có thể nâng cháu l*n đ*nh cao, cũng có thể đạp cháu xuống vực thẳm.”
Một cơn gió lạnh thốc qua hiên, cuốn bụi thời gian vào ngọn nến đang lụi tàn. Ngọc Dao mím chặt môi, vị mặn của máu lan trên đầu lưỡi. Trong khoảnh khắc, mọi ký ức ấm áp về cô cô năm xưa vụt tắt, chỉ còn lại thực tại nghiệt ngã.
“Người chỉ cần kết quả, không cần biết ta sống hay chết.” Nàng nói, giọng khản đặc.
Tạ Thục Nghi nhìn cháu gái, ánh mắt thoáng xót xa, rồi lại lạnh lùng quay đi. “Người yếu đuối chỉ có một kết cục. Hãy trưởng thành đi, Dao nhi. Chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.”
Bà khép cửa, bóng dáng hòa vào màn đêm, để lại bình sứ nhỏ trên bàn. Tiếng then cửa vang lên khô khốc, như một bản án không thể kháng cự.
Ngọc Dao ngồi bất động hồi lâu, mắt nhìn trân trân vào bình thuốc độc. Bên ngoài, trăng lên cao, ánh sáng nhợt nhạt phủ lên khuôn mặt nàng một màu băng giá. Nàng lặng lẽ nâng bình sứ lên, ngón tay run rẩy. Cả một đời chờ đợi trả thù, giờ phút này lại hóa thành xiềng xích siết chặt linh hồn.
Nàng bước ra ngoài, đứng trước sân, bóng dáng hòa vào vệt trăng dài vắt trên đất. “Ta không phải quân cờ của bất cứ ai.” Giọng nói nhẹ như gió, nhưng ẩn chứa quyết tâm sắt đá.
*
Trọn đêm ấy, Ngọc Dao không chợp mắt. Nàng viết một bức thư, từng nét bút cứng cáp, gửi gắm toàn bộ ý chí và chân tình. Khi bình minh ló rạng, nàng gấp thư, giấu vào túi gấm sát ngực.
Thay xiêm y, vấn tóc cao, nàng điểm nhẹ trâm ngọc, thần sắc như biến thành một người khác. Ánh mắt trong trẻo, nhưng ẩn dưới là lớp sóng ngầm dữ dội.
Tiêu Viễn xuất hiện, im lặng quan sát. “Nương nương, bệ hạ triệu kiến.”
Ngọc Dao gật đầu, bước ra khỏi điện. Cung nữ, thị vệ hai bên đều cúi đầu nhường bước, nhưng nàng không bận tâm, lòng đã hóa thành một mặt hồ phẳng lặng.
Vào ngự thư phòng, nàng gặp Lục Dận đứng bên cửa sổ, bóng lưng vững chãi như núi. Hắn không ngoảnh lại, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Ngươi biết đêm qua có người lẻn vào Tuyên Đức điện không?”
Ngọc Dao đáp bình thản: “Thần thiếp ngủ không yên, không rõ ngoài ai ra vào.”
Lục Dận xoay người, ánh mắt như hồ sâu không đáy. “Ngươi giấu trẫm điều gì?”
Nàng bình tĩnh đối diện, không né tránh: “Bệ hạ nghĩ thần thiếp có gì đáng giấu?”
Hắn bước tới gần, khí thế áp đảo, hơi thở lạnh tanh. “Tạ Ngọc Dao, trẫm đã để ngươi tự do quá lâu. Ngươi nghĩ có thể tự quyết định số phận?”
Nàng mỉm cười, ánh mắt bình thản: “Nếu bệ hạ đã nghi ngờ, sao không xử thần thiếp?”
Lục Dận nhìn nàng hồi lâu, môi mím chặt, nơi đáy mắt xẹt qua một tia đau đớn. “Nếu phải lựa chọn giữa trẫm và Tạ gia, ngươi chọn ai?”
Ngọc Dao đáp, không chút do dự: “Thần thiếp chỉ chọn chính mình.”
Hắn sững lại, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười vừa chua chát vừa bi ai. “Ngươi quả thật khác biệt.” Hắn phất tay, ra hiệu cho nàng lui.
Trở về điện, nàng mở bình sứ, lấy một giọt độc dược nhỏ lên giấy, rồi đốt thành tro. Ngọn lửa xanh lướt qua, để lại mùi khét lạnh lùng. Ngọc Dao nhìn ngọn lửa tàn, nỗi day dứt trong lòng dần hóa thành quyết tâm.
Nàng cất thư vào khe gạch kín sau giường, bên ngoài chỉ ghi vỏn vẹn: “Nếu ta thất bại, hãy giao cho Lục Dận.” Từng động tác đều dứt khoát, không còn vương vấn do dự.
Tiếng gõ cửa vang lên. Một cung nữ đưa đến tấm thiếp của Triệu Tần: “Mời nương nương đến Phượng Minh điện dự tiệc trà.”
Ngọc Dao cười nhạt, thay váy lụa xanh nhạt, khoác áo choàng mỏng, cài trâm ngọc. Dáng vẻ nhu mì, nhưng ánh mắt lạnh lẽo. Trên đường, nàng bắt gặp Tần Duệ Chi nơi hành lang, dáng y cô độc, ánh mắt u buồn dõi theo. Ngọc Dao lặng lẽ đi qua, giữa hai người là khoảng cách không thể lấp đầy.
Bước vào Phượng Minh điện, nàng chạm mặt Triệu Tần—dáng người mảnh khảnh, ngồi thẳng tắp trên ghế chủ vị. Ánh mắt nữ nhân ấy sắc như đao, nhưng nụ cười lại dịu dàng. “Ngọc Dao muội muội, dạo này sức khỏe thế nào?”
Ngọc Dao hành lễ, đáp nhẹ: “Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, thần thiếp vẫn an ổn.”
Triệu Tần rót trà, đôi tay mảnh mai lướt nhẹ trên miệng chén. “Gần đây, hậu cung sóng ngầm, bản cung nghe nói muội được bệ hạ ưu ái, còn được ngự y viện quan tâm đặc biệt. Muội muội có gì muốn chia sẻ với bản cung không?”
Ngọc Dao mỉm cười, nâng chén trà lên: “Thần thiếp chỉ là nữ tử nhỏ bé, đâu dám mưu cầu gì lớn lao. Được tỷ tỷ chiếu cố đã là may mắn.”
Triệu Tần bật cười, tiếng cười êm ái mà lạnh buốt. “Ở đây, lời ngọt thường là vỏ bọc cho lưỡi dao. Muội muội phải cẩn thận.”
Ánh mắt hai người giao nhau, như hai lưỡi kiếm lướt qua nhau trong im lặng.Triệu Tần nhỏ giọng: “Tạ đại phu gần đây sức khỏe không tốt, bản cung cũng lo lắng thay. Muội muội nên khuyên người ấy giữ mình, chớ để dính vào thị phi.”
Ngọc Dao đáp, mắt không chớp: “Tạ đại phu hiểu lễ nghĩa, nhất định không làm điều gì sai trái. Nếu tỷ tỷ yên tâm, thần thiếp nguyện thay người trông nom.”
Triệu Tần gõ nhẹ lên bàn, đáy mắt tối lại: “Ở hậu cung, ai cũng phải chọn phe. Đứng giữa hai bờ, chỉ có nước chết chìm.”
Ngọc Dao cúi đầu, ánh mắt lạnh tanh. “Thần thiếp cảm tạ tỷ tỷ chỉ dạy.”
Triệu Tần gật đầu, ý cười sâu thêm: “Vậy thì tốt. Bản cung còn có việc, muội muội cứ tự nhiên.”
Ngọc Dao rời khỏi Phượng Minh điện, đứng dưới bóng cây, hít sâu một hơi. Lời cảnh cáo của Triệu Tần như lưỡi dao mảnh, cứa vào từng sợi dây ràng buộc trong lòng nàng. Nàng nhận ra, hậu cung này vốn chẳng có chỗ cho sự mềm yếu.
Trở về điện, Tiêu Viễn đã chờ sẵn. “Nương nương, bệ hạ nghi có nội gián tiếp cận người tối qua.”
Ngọc Dao điềm tĩnh: “Ngươi cho rằng ta là nội gián?”
Tiêu Viễn lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Ta tin người. Nếu nương nương gặp nguy, chỉ cần nói.”
Ngọc Dao nhìn hắn, lòng dịu lại. “Nếu một ngày ta làm điều bệ hạ không tha thứ, ngươi còn giúp ta không?”
Tiêu Viễn không ngần ngại: “Chỉ cần nương nương không phản lại lương tâm, ta sẽ giúp.”
Nàng khẽ cười, nụ cười buồn bã. “Giữ được lương tâm… không dễ.”
Đêm ấy, nàng ngồi bên cửa sổ, ánh trăng bạc phủ lên gương mặt tái nhợt. Tất cả những toan tính, đe dọa, lời ngọt lưỡi dao—của cô cô, của Triệu Tần—đều như giông bão cuốn qua tâm trí. Nàng hiểu, mình không thể là quân cờ nữa. Phải tự định đoạt tất cả, dù có phải đối đầu với cả thiên hạ.
*
Sáng hôm sau, Lục Dận lại truyền gọi. Ngọc Dao bước vào thư phòng, thần sắc điềm tĩnh.
Lục Dận ngồi sau bàn, ánh mắt sâu thẳm: “Ngươi có điều gì muốn nói?”
Ngọc Dao nhìn thẳng vào mắt hắn: “Thần thiếp muốn xin rời cung một thời gian, về tế mộ tổ tiên.”
Lục Dận cau mày, giọng lạnh buốt: “Bây giờ không phải lúc. Triều đình bất ổn, ngươi đi sẽ khiến người khác nghi ngờ.”
Ngọc Dao đáp nhẹ nhàng: “Thần thiếp không muốn bị lợi dụng để làm hại bệ hạ. Nếu ở lại, chỉ càng gây thêm phiền phức.”
Hắn đứng dậy, tiến lại gần: “Ai uy h**p ngươi?”
Nàng lắc đầu, khóe môi nhếch lên kiêu hãnh: “Không ai có thể uy h**p được ta. Có điều, thần thiếp muốn tự mình giải quyết mọi chuyện.”
Lục Dận nhìn nàng thật lâu, giọng khàn đi: “Ngươi thật sự muốn rời đi?”
Ngọc Dao đáp dứt khoát: “Nếu không thể làm chủ số phận, thà chết còn hơn.”
Không khí giữa hai người căng như dây đàn. Lục Dận siết chặt nắm tay, cuối cùng quay đi: “Tùy ngươi. Nhưng nếu dính líu đến phản loạn, trẫm sẽ không dung thứ.”
Nàng cúi đầu, khẽ đáp: “Thần thiếp đã rõ.”
Nàng đi khỏi, Lục Dận đứng lặng, ánh mắt trĩu nặng nỗi đau Khế Ước Tâm Ấn truyền sang. Hắn không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn vệt máu mờ trên ngón tay.
*
Đêm xuống, Ngọc Dao lặng lẽ rời Tuyên Đức điện, mang theo túi gấm. Ánh trăng soi bóng nàng trên nền gạch lạnh. Đến cổng sau, nàng dừng lại, ngoái đầu nhìn về phía cung điện nguy nga.
Tạ Thục Nghi bất ngờ xuất hiện từ bóng tối, áo choàng đen phủ kín, giọng lạnh như băng: “Ngươi định đi đâu?”
Ngọc Dao không né tránh: “Ta sẽ không làm theo kế hoạch của người.”
Tạ Thục Nghi nheo mắt, giọng rít qua kẽ răng: “Ngươi tưởng mình có thể thoát sao? Vương Khải Minh đã chờ sẵn ngoài cung. Nếu ngươi phản bội, ta sẽ không tha cho bất kỳ ai từng giúp ngươi. Cả nhà ngươi—dù chỉ còn tên trên bia mộ—sẽ bị khai quật, tội danh phản quốc vĩnh viễn không rửa sạch.”
Ngọc Dao siết chặt trâm ngọc, ánh mắt sắc lạnh: “Người có thể đe dọa ta, nhưng không thể bắt ta giết người vô tội. Ta sẽ tự minh oan cho gia tộc, không cần dựa vào phản loạn.”
Tạ Thục Nghi lạnh lùng rút ra một lọ thuốc độc: “Nếu ngươi bước ra cửa này, ta sẽ cho người hạ sát hết thảy những kẻ bên cạnh ngươi, kể cả Tiêu Viễn, Tần Duệ Chi. Ngươi muốn thử không?”
Nỗi đau xé toạc lòng, nhưng Ngọc Dao vẫn không chùn bước. “Cô cô, người đã không còn là người thân của ta nữa.”
Tạ Thục Nghi lao tới, bàn tay siết cổ tay nàng. “Ngươi là cháu ta, không được phép phản bội!”
Ngọc Dao kề trâm ngọc lên cổ tay mình, ánh mắt rắn rỏi: “Nếu người động vào bất kỳ ai, ta sẽ tự kết liễu tại đây. Người sẽ mất quân cờ cuối cùng.”
Tạ Thục Nghi sững lại, ánh mắt phức tạp, rồi lùi vào bóng tối. “Ngươi sẽ hối hận.”
Ngọc Dao quay đi, không ngoảnh lại. Bóng nàng hòa vào ánh trăng, bỏ lại phía sau mọi ràng buộc.
*
Ở một góc tối của cung, Tần Duệ Chi lặng lẽ quan sát. Y nắm chặt thanh sáo, ánh mắt u buồn: “Ngọc Dao, nếu ngươi chọn con đường này, ta sẽ cùng ngươi đi đến cùng. Dù kết cục ra sao, ta cũng không để ngươi cô độc.”
Xa xa, tiếng trống canh vang vọng. Trong điện lớn, Lục Dận ngồi một mình, mắt sâu như vực thẳm, tay vuốt vết sẹo cũ, trong lòng dậy lên dự cảm chẳng lành.
Đêm ấy, ở tận cùng hậu cung, một cánh cửa lớn khẽ hé, báo hiệu bão tố đang tới gần.
Trên bàn, bình sứ nhỏ vẫn còn vương mùi độc dược chưa phai. Lưỡi dao ẩn dưới lời ngọt đã lộ hình, mỗi người đều chuẩn bị cho ván cờ sinh tử phía trước.
Chỉ còn một đêm yên bình trước bão. Khi trời sáng, không ai còn được phép đứng giữa hai bờ.











