Trang chủ/Từ Hôn Trước Bình Minh/Chương 7: 2420 Chương 7
Từ Hôn Trước Bình Minh

Chương 7: 2420 Chương 7

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Giọng cô rất bình tĩnh.

Cố Hoài Thâm nhìn nghiêng gương mặt ấy.

Ánh mắt sâu thêm vài phần.

Người phụ nữ này.

Mạnh mẽ.

Thông minh.

Nhưng điều khiến anh để tâm nhất.

Lại là sự tử tế mà cô luôn giấu sau vẻ ngoài lạnh lùng.

Cùng lúc đó.

Ở một quán cà phê cao cấp.

Lâm Vãn đang ngồi đối diện một người đàn ông trung niên.

Không còn dáng vẻ yếu đuối trên truyền hình.

Cô ta khoanh tay.

Ánh mắt lạnh lẽo.

“Bao giờ mới ra tay tiếp?”

Người đàn ông cười nhạt.

“Đừng nóng.”

“Lần này Tô Thiên Lạc còn khó đối phó hơn dự tính.”

Lâm Vãn cau mày.

“Tôi không muốn kéo dài.”

“Tiêu Sở Sinh đã bắt đầu dao động.”

Người đàn ông nhếch môi.

“Vậy thì giữ chặt cậu ta.”

“Nếu mất quân cờ này.”

“Cô cũng chẳng còn giá trị gì.”

Gương mặt Lâm Vãn lập tức khó coi.

Nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Bởi cô ta biết.

Mình không còn đường lui nữa.

Ngoài cửa kính.

Mưa bắt đầu rơi.

Không ai biết rằng.

Đằng sau cuộc hủy hôn tưởng như đơn giản.

Còn có một bàn tay khác đang âm thầm thao túng tất cả.

Và bí mật đó.

Sẽ sớm được phơi bày.

7

Ba ngày sau.

Mưa vẫn rơi không ngớt.

Nhưng cơn bão trong giới thương nghiệp còn dữ dội hơn.

Tiêu thị chính thức bị hai ngân hàng lớn đưa vào danh sách giám sát rủi ro.

Tin tức vừa công bố.

Cổ phiếu lại giảm sàn.

Các cổ đông lớn bắt đầu tháo chạy.

Nhân viên cấp cao liên tiếp nộp đơn từ chức.

Cả tập đoàn như một con tàu đang chìm dần xuống biển.

Trong văn phòng chủ tịch.

Tiêu Bá Uẩn nhìn bản báo cáo tài chính mới nhất.

Bàn tay run lên.

Mười ngày.

Chỉ mới mười ngày kể từ khi Tiêu Sở Sinh công khai hủy hôn.

Mà Tiêu thị đã tổn thất hơn mười tỷ giá trị thị trường.

Ông đột nhiên cảm thấy mệt mỏi chưa từng có.

Đúng lúc ấy.

Cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra.

Tiêu Sở Sinh bước vào.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

Trong tay anh ta là một tập tài liệu.

“Ba.”

“Con muốn điều tra Lâm Vãn.”

Tiêu Bá Uẩn ngẩng đầu.

Lần đầu tiên trong nhiều ngày.

Trong mắt ông xuất hiện một tia hy vọng.

Cuối cùng.

Đứa con trai ngu ngốc này cũng bắt đầu tỉnh táo.

Cùng lúc đó.

Tập đoàn Tô thị.

Phòng họp tầng ba mươi tám.

Trên màn hình lớn hiện lên hàng loạt ảnh chụp và dữ liệu.

Lâm Nhược kích động đến mức giọng nói run lên.

“Tổng giám đốc.”

“Chúng ta đào được rồi.”

Ánh mắt mọi người lập tức tập trung về phía màn hình.

Tấm ảnh đầu tiên hiện lên.

Là ảnh Lâm Vãn cùng một người đàn ông trung niên xuất hiện tại khách sạn năm sao cách đây ba năm.

Tiếp theo.

Là ảnh cô ta gặp đại diện một quỹ đầu tư nước ngoài.

Rồi đến danh sách chuyển khoản.

Các khoản tiền lên tới hàng chục triệu tệ.

Tô Thiên Lạc lặng lẽ xem hết.

Không hề bất ngờ.

Từ lúc nhìn thấy người đàn ông trong quán cà phê hôm đó.

Cô đã biết phía sau Lâm Vãn còn có người khác.

“Tổng giám đốc.”

Lâm Nhược nuốt nước bọt.

“Cô ta không phải vì tình yêu.”

“Cô ta tiếp cận Tiêu Sở Sinh từ đầu đã có mục đích.”

Trên màn hình.

Một đoạn ghi âm được phát lên.

Giọng nói của Lâm Vãn vang lên rõ ràng.

“Tiêu Sở Sinh rất dễ kiểm soát.”

“Chỉ cần khiến anh ta cảm thấy mắc nợ tôi.”

“Anh ta sẽ làm bất cứ điều gì.”

Cả phòng họp im lặng.

Một nữ quản lý bên cạnh nổi da gà.

“Người phụ nữ này thật đáng sợ.”

Lâm Nhược tiếp tục mở tài liệu.

“Lúc Tiêu thị gặp khủng hoảng vốn hai năm trước.”

“Cô ta nhận được ba triệu tệ từ đối thủ cạnh tranh của Tiêu thị.”

“Một năm trước nhận thêm năm triệu.”

“Ba tháng trước nhận mười hai triệu.”

Con số cuối cùng vừa xuất hiện.

Ngay cả những người đã quen với thương trường cũng phải hít một hơi lạnh.

Tô Thiên Lạc khép tập hồ sơ lại.

Giọng bình tĩnh.

“Đủ rồi.”

“Chuẩn bị công bố.”

Buổi chiều.

Tiêu Sở Sinh nhận được một cuộc gọi.

Là Tô Thiên Lạc.

Trong thoáng chốc.

Tim anh ta đập nhanh hơn một nhịp.

Nhưng khi bắt máy.

Giọng nói lạnh nhạt quen thuộc lại vang lên.

“Nửa tiếng nữa.”

“Đến phòng họp tầng cao nhất của Tô thị.”

Tiêu Sở Sinh khựng lại.

“Để làm gì?”

“Tôi nghĩ anh nên biết sự thật.”

Nói xong.

Cô cúp máy.

Một câu giải thích cũng không có.

Nửa giờ sau.

Tiêu Sở Sinh xuất hiện.

Khi bước vào phòng họp.

Anh ta nhìn thấy Tô Thiên Lạc.

Cô vẫn như vậy.

Bình tĩnh.

Sắc bén.

Ánh mắt không còn chút dịu dàng nào dành cho anh.

Không hiểu vì sao.

Trong lòng anh ta lại đau nhói.

“Tôi đến rồi.”

Tô Thiên Lạc gật đầu.

Ra hiệu cho Lâm Nhược mở màn hình.

“Xem đi.”

Một đoạn video xuất hiện.

Là hình ảnh Lâm Vãn gặp người đàn ông trung niên trong quán cà phê.

Tiêu Sở Sinh cau mày.

“Đây là gì?”

“Xem tiếp.”

Màn hình chuyển cảnh.

Danh sách chuyển khoản xuất hiện.

Từng khoản tiền.

Từng thời điểm.

Từng tài khoản.

Đều rõ ràng.

Sắc mặt Tiêu Sở Sinh dần thay đổi.

“Không thể nào…”

Tô Thiên Lạc không nói gì.

Lâm Nhược trực tiếp bật đoạn ghi âm cuối cùng.

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Là Lâm Vãn.

“Thật ra tôi chưa từng hiểu nổi.”

“Tại sao Tiêu Sở Sinh lại thích tôi nhiều như vậy.”

Trong ghi âm có tiếng cười.

Rất nhẹ.

Nhưng đầy chế giễu.

“Nhưng cũng tốt.”

“Một người ngu như thế.”

“Không lợi dụng thì phí.”

Ầm.

Sắc mặt Tiêu Sở Sinh lập tức trắng bệch.

Bàn tay đặt trên bàn siết chặt đến nổi gân xanh.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử