Trang chủ/Tuyệt Kỹ Sân Cỏ/Chương 17: Sân Cỏ Rực Lửa
Tuyệt Kỹ Sân Cỏ

Chương 17: Sân Cỏ Rực Lửa

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng còi khai cuộc vang lên, kéo theo một tràng reo hò như sấm. Sân vận động đông nghịt, hàng nghìn ánh mắt hướng về thảm cỏ xanh ngắt. Dương đặt tay lên ngực áo, cảm nhận nhịp tim mình hòa cùng hơi thở của đồng đội. Cả đội xếp thành hàng, đối diện với dàn cầu thủ trường Khang – từng gương mặt đều toát lên vẻ tập trung lạnh lùng.

Gia Huy lướt mắt nhìn sang, nở nụ cười động viên. Quốc Bảo gật đầu với Dương, ánh mắt kiên quyết. Thái siết găng, khẽ gật với Hà – cô gái duy nhất trong đội, mái tóc ngắn lòa xòa, ánh mắt kiên định không kém bất kỳ ai. Ngoài đường biên, huấn luyện viên lặng lẽ dõi theo, khuôn mặt trầm tư.

Bóng lăn. Những phút đầu diễn ra căng thẳng đến nghẹt thở. Đội Dương nhập cuộc thận trọng, chuyền bóng chắc, chủ động giữ nhịp. Đối thủ nhanh chóng bộc lộ ý đồ: dồn ép, áp sát, không để ai có không gian. Khang chỉ huy như một vị tướng, từng bước di chuyển của Dương đều bị hai cầu thủ kèm sát. Mỗi khi Dương nhận bóng, một cái bóng áo xanh lập tức ập tới, không cho cậu đủ thời gian ngẩng đầu.

Ngay phút thứ ba, Dương thử tung ra tuyệt kỹ chuyền không nhìn. Bóng lướt nhanh như một mũi tên, tưởng như sẽ xuyên thủng hàng thủ. Nhưng Lâm – người gầy nhỏ, ánh mắt sắc sảo – đã đọc được ý đồ, cắt bóng trước khi Toàn kịp băng xuống.

Lâm mỉm cười nửa miệng, quay lại nói với Khang:

– Đơn giản quá. Cứ như sách giáo khoa.

Toàn tiếc nuối đấm nhẹ xuống cỏ. Dương lặng lẽ thu tay về, nhìn nhanh về phía huấn luyện viên. Trên khán đài, tiếng cổ vũ vẫn vang lên không ngớt. Nhưng cậu biết, đối thủ đã chuẩn bị kỹ càng cho từng tuyệt kỹ của mình.

Khang cầm bóng, dẫn dắt nhịp nhàng. Những cú chuyền ngắn, đập nhả liên tục, buộc đội Dương phải di chuyển không ngừng. Một pha bóng ở biên phải, Hà băng lên cắt ngang, nhưng Lâm lại bất ngờ xoay người, gạt bóng qua khe chân cô.

– Cẩn thận nhé, nữ chiến binh! – Lâm buông câu châm chọc, Hà nghiến răng, lao về bọc lót.

Bảo ở trung tâm, đọc được ý đồ, vội lao ra chắn trước mặt Khang. Nhưng Khang không sút, mà chuyền ngang bất ngờ cho tiền đạo đội mình. Thái bay người, cản phá xuất thần. Bóng bật ra ngoài, tiếng vỗ tay vang dội khắp khán đài.

– Hay lắm, Thái! – Dương hét lên, giơ ngón tay cái về phía khung thành.

Thái đứng dậy, lau kính, nở nụ cười kín đáo. Nhưng trong lòng cậu hiểu, áp lực đang dần dồn lên vai toàn đội.

Linh, quản lý đội đối thủ, đứng bên ngoài chỉ huy. Ánh mắt sắc như dao, miệng không ngừng thì thầm điều gì đó với trợ lý. Mỗi động tác của Dương đều được ghi chú cẩn thận.

Phút thứ mười, Dương lùi sâu nhận bóng, vừa chạm chân đã bị Lâm áp sát.

– Hôm nay tuyệt kỹ của cậu vô dụng rồi, Dương à. Đừng phí sức nữa! – Lâm ghé sát tai, giọng khiêu khích.

Dương không đáp, chỉ nhíu mày, đảo bóng sang phải cho Gia Huy. Nhưng ngay lập tức, Gia Huy cũng bị hai cầu thủ bám riết, không còn khoảng trống để tăng tốc. Lê Gia Huy vốn nhanh nhẹn, khéo léo, nhưng trước sức ép quá lớn, cậu chỉ kịp chuyền vội về cho Lộc – người thấp bé, lanh lợi nhưng đang bị phong tỏa.

Lộc nhận bóng, định xoay người phát động phản công. Lâm lại lao vào, đá nhẹ vào gót giày, nhưng đủ khiến Lộc mất trớn, bóng lăn ra ngoài biên. Trọng tài phất cờ báo lỗi, nhưng Lâm chỉ nhún vai, cười nhạt.

– Cậu yếu quá, Lộc ơi. Đừng mơ thoát khỏi đây dễ dàng.

Lộc cúi đầu, mặt đỏ bừng. Dương chạy đến, vỗ vai cậu:

– Không sao. Cứ bình tĩnh. Họ đang muốn chúng ta mất kiểm soát.

Toàn chạy về phía Dương, thì thào:

– Chúng ta bị bắt bài rồi. Cứ thế này không ổn đâu.

Dương nhìn quanh, suy tính. Trận đấu mới trôi qua chưa đến hai mươi phút, nhưng mọi tuyệt kỹ cá nhân dường như đều bị hóa giải. Đối thủ không chỉ mạnh về kỹ thuật mà còn tinh quái, đặc biệt là Lâm – luôn biết cách quấy rối tâm lý.

Một pha bóng khác, Hà băng lên cướp bóng, chuyền nhanh cho Dương ở trung lộ. Dương ngoặt bóng, chuẩn bị tung cú sút xoáy sở trường. Nhưng Khang đã chờ sẵn, áp sát cực nhanh, chắn ngang đường sút.

– Đừng mơ qua mặt tôi lần nữa, Dương! – Khang lạnh lùng.

Dương khựng lại, buộc phải chuyền ngang cho Bảo. Bảo nhận bóng, nhìn lên, định tạt vào vòng cấm, nhưng bị hai cầu thủ đối phương kèm chặt. Bóng bay thấp, bị hậu vệ áo xanh phá ra.

Gia Huy chạy đến, vung tay:

– Bọn họ biết hết bài vở của mình rồi. Phải làm gì đây?

Bảo nghiến răng:

– Đừng để họ dắt mũi. Chỉ cần một cơ hội thôi.

Bóng lại lăn về phía đội Dương. Lâm nhận bóng, ngoái lại nhìn Dương, rồi bất ngờ tung ra một cú lốp bóng hiểm hóc. Khang băng lên đón bóng, đối mặt với Thái. Cả sân như nín thở. Thái lao ra, khép góc, hai tay giang rộng.

Khang không vội dứt điểm, mà đảo chân, giả sút. Thái không mắc bẫy, đứng vững. Khang đành sút căng về góc xa. Thái bật người như lò xo, đẩy bóng ra ngoài trong gang tấc.

Tiếng vỗ tay vang lên dữ dội. Thái th* d*c, lau mồ hôi trên trán.

– May quá… – cậu thầm thì, ánh mắt đầy quyết tâm.

Ngoài biên, huấn luyện viên đội Dương hô lớn:

– Bình tĩnh! Đừng cuống! Kiên nhẫn, chờ thời cơ!

Linh nhíu mày, quay sang Lâm:

– Cứ tiếp tục gây áp lực, để bọn họ tự mắc sai lầm.

Lâm gật đầu, liếc nhanh về phía Dương, môi mím lại đầy thách thức.

Trận đấu tiếp tục diễn ra căng thẳng. Đội Dương nỗ lực phối hợp, nhưng mỗi pha lên bóng đều bị bẻ gãy từ giữa sân. Mỗi khi Dương hoặc Gia Huy nhận bóng, Lâm lại xuất hiện, quấy rối bằng những lời nói sắc lạnh.

– Định lách qua tôi à? – Lâm cười nhạt với Gia Huy.

– Cậu nghĩ mình là ai, thiên tài chắc? – Lâm lại thì thầm khi Dương lùi về phòng ngự.

Không khí trên sân trở nên ngột ngạt. Dương cảm nhận rõ sự nặng nề dâng lên trong lòng đồng đội. Toàn chạy không nổi, mồ hôi vã ra như tắm. Hà bắt đầu nôn nóng, tranh chấp bóng rồi phạm lỗi không đáng có.

Trọng tài rút thẻ vàng cho Hà. Cô cúi đầu, hàm răng cắn chặt môi.

– Bình tĩnh lại đi, Hà! – Dương tiến đến, kéo nhẹ tay cô.

– Bọn họ đang chọc giận chúng ta đấy.

Hà hít sâu, gật đầu, ánh mắt đỏ hoe.

Phút thứ ba mươi. Đội Dương được hưởng quả phạt góc. Gia Huy đặt bóng, nhìn đồng đội, thở sâu. Bảo di chuyển, kéo theo hai hậu vệ áo xanh. Dương đứng ngoài vòng cấm, mắt đảo liên tục, tìm kiếm sơ hở.

Bóng được treo vào. Bảo bật cao, đánh đầu, nhưng bóng đi chệch cột dọc. Tiếng thở dài vang lên từ phía khán đài. Thái hét lên từ khung thành:

– Đừng nản! Vẫn còn thời gian!

Lâm nhận bóng, dẫn ngược lên. Đội Dương lùi về phòng ngự. Đúng lúc ấy, Lâm bất ngờ dừng lại, quay sang nói nhỏ với Lộc:

– Đội trưởng của các cậu yếu thật đấy. Tưởng gì ghê gớm lắm!

Lộc cau mày, định đáp trả, nhưng Dương kịp ngăn lại.

– Đừng nghe hắn, Lộc. Tập trung vào trận đấu!

Lâm nhún vai, cười khẩy, chuyền ngang cho Khang. Đội đối thủ tiếp tục vây ép, liên tục tung ra những cú sút xa, buộc Thái phải làm việc hết công suất. Mỗi lần Thái cản phá được, Khang lại nhìn sang Linh, nhận một cái gật đầu lạnh lùng.

Nửa đầu hiệp một trôi qua, thế trận nghiêng hẳn về phía đối thủ. Đội Dương gần như không lên nổi bóng. Các tuyệt kỹ cá nhân đều bị hóa giải. Bầu không khí trên sân như bị bóp nghẹt, niềm tin mong manh dần lung lay.

Trong một pha tranh chấp ở giữa sân, Bảo bị Lâm phạm lỗi, ngã sõng soài. Lâm đứng trên đầu, chìa tay ra, giả vờ tốt bụng:

– Đứng dậy đi, trung vệ thép. Không lẽ chỉ có thế?

Bảo gạt tay Lâm, tự đứng lên, ánh mắt lóe lên tia giận dữ.

– Muốn khiêu khích cũng phải có bản lĩnh. Đừng tưởng bở!

Lâm nhún vai, quay đi, môi vẫn giữ nụ cười mỉa mai.

Dương kéo Bảo ra xa, nói nhỏ:

– Đừng mắc bẫy. Họ muốn chúng ta mất bình tĩnh để mắc sai lầm.

Bảo thở hắt, gật đầu. Nhưng Dương biết, sự căng thẳng đang len lỏi trong từng mạch máu của các đồng đội.

Phút thứ bốn mươi. Đội Dương có cơ hội phản công hiếm hoi. Hà cướp bóng, lao lên dọc biên. Gia Huy chạy chỗ, mở ra khoảng trống. Hà chuyền bóng, Gia Huy bứt tốc, lách qua hai hậu vệ. Chỉ còn đối mặt với thủ môn. Nhưng cú sút cuối cùng lại bị thủ môn đối phương cản phá bằng chân.

Gia Huy ôm đầu, ngã xuống cỏ, thở hổn hển.

– Sao lại trượt chứ…

Dương chạy tới, đỡ cậu dậy:

– Không sao. Vẫn còn hiệp hai mà.

Trận đấu tạm dừng cho cầu thủ uống nước. Các cầu thủ đội Dương ngồi quây lại, ai cũng mệt mỏi, ánh mắt thất thần.

Huấn luyện viên bước đến, giọng trầm tĩnh:

– Các em đang để đối phương kéo vào bẫy của họ. Họ biết hết tuyệt kỹ của chúng ta, nhưng không thể biết chúng ta sẽ làm gì tiếp theo nếu giữ được bình tĩnh. Đừng chơi theo ý họ. Hãy tin vào nhau.

Dương lặng lẽ nhìn từng gương mặt. Hà siết chặt chai nước, mắt đỏ hoe. Bảo ngồi im, hai tay đặt lên đầu gối. Toàn th* d*c, nhưng vẫn cố nở nụ cười. Lộc lặng lẽ, ánh mắt rụt rè.

Dương ngẩng đầu, nhìn về phía khán đài, nơi những người thân yêu đang dõi theo. Cậu biết, mình phải làm điều gì đó, phải vực lại tinh thần cho cả đội.

Trọng tài thổi còi, trận đấu tiếp tục. Đối thủ càng tỏ ra lấn lướt, các pha phối hợp trở nên sắc nét hơn. Lâm không ngừng khiêu khích, mỗi lần lại nhắm vào một người.

– Toàn ơi, mập thế chạy nổi không? – Lâm cười khẩy sau lưng Toàn.

– Hà, con gái mà đá bóng làm gì, về học may vá đi! – Hắn lại buông lời châm chọc.

Hà nghiến răng, mắt long lên. Toàn đỏ mặt, hai tay siết chặt, nhưng vẫn cố nhịn.

– Kệ hắn đi, Hà – Dương thì thầm – Đừng để lời nói làm mình chệch hướng.

Bóng lăn về phía đội Dương. Gia Huy nhận bóng, đảo chân liên tục, nhưng luôn bị kèm sát. Đối thủ không ngần ngại phạm lỗi nhỏ, đủ khiến Gia Huy bực bội, chuyền vội vàng. Đội bạn lại dễ dàng cắt bóng.

Thái từ khung thành hét lớn:

– Chúng ta vẫn còn cơ hội! Đừng bỏ cuộc!

Nhưng tinh thần đội bóng vẫn bị dao động. Một pha bóng lộn xộn trước khung thành, Bảo phá bóng ra, nhưng lại để lọt qua chân đồng đội, suýt chút nữa tạo cơ hội cho Khang. Thái lao ra, đẩy bóng khỏi vạch vôi.

Trận đấu căng như dây đàn. Đối thủ tấn công dồn dập, đội Dương chỉ biết chống đỡ. Trong một khoảnh khắc, Dương thấy ánh mắt cha trên khán đài – lặng lẽ, đầy hy vọng. Cậu siết chặt tay, tự nhủ: “Không được gục ngã.”Lâm lại lao vào, thì thầm bên tai Dương:

– Cậu nghĩ mình là trung tâm vũ trụ chắc? Đội cậu chẳng có gì đặc biệt cả. Mấy tuyệt kỹ đó chỉ là trò trẻ con thôi.

Dương nhìn thẳng vào mắt Lâm, bình tĩnh đáp:

– Cậu nói xong chưa? Trận đấu còn dài lắm.

Lâm nhún vai, bỏ đi, nhưng Dương biết, hắn đang cố gieo nghi ngờ vào lòng mình.

Phút cuối hiệp một, đội Dương được hưởng quả đá phạt trực tiếp. Dương đặt bóng, lùi lại, ánh mắt sắc lạnh. Khang đứng chắn trước hàng rào, nhìn thẳng vào Dương.

– Để xem tuyệt kỹ của cậu làm được gì.

Dương lấy đà, sút bóng xoáy hiểm hóc. Nhưng thủ môn đối phương đã chuẩn bị sẵn, bay người đẩy bóng ra ngoài. Tiếng vỗ tay vang lên cho cả hai bên.

Trọng tài thổi còi kết thúc hiệp một. Đội Dương rời sân trong im lặng, ai cũng nặng trĩu tâm tư.

*

Phòng thay đồ lặng như tờ. Không ai nói gì. Hà ngồi bó gối, ánh mắt thất thần. Bảo dựa lưng vào tường, thở dài. Gia Huy lật lật chai nước, không nhìn ai. Lộc lặng lẽ, tay run run.

Huấn luyện viên bước vào, dừng lại trước cửa, giọng trầm ấm:

– Các em đã làm hết sức. Nhưng bóng đá không chỉ là tuyệt kỹ. Họ có thể bắt bài, nhưng không thể bắt được ý chí của chúng ta. Các em hãy nhớ, chỉ cần một phút lơi lỏng là thất bại. Hãy chiến đấu bằng trái tim, bằng niềm tin vào nhau.

Dương nhìn quanh, chậm rãi lên tiếng:

– Chúng ta đang bị dẫn dắt bởi đối thủ. Họ không mạnh hơn, chỉ tinh quái hơn. Nhưng nếu chúng ta đoàn kết, tin vào nhau, sẽ không ai phá vỡ được. Tuyệt kỹ không phải là tất cả. Chúng ta là một đội.

Bảo ngẩng lên, đôi mắt sáng dần.

– Đúng. Họ chỉ thắng nếu chúng ta bỏ cuộc.

Hà siết chặt nắm tay:

– Em không sợ họ đâu. Em sẽ chứng minh con gái cũng có thể đá bóng như bất kỳ ai.

Toàn cười khẽ, má lúm đồng tiền lộ rõ:

– Em sẽ ghi bàn, cho dù mệt đến mức nào.

Lộc ngẩng mặt, ánh mắt kiên định:

– Em sẽ không để ai coi thường đội mình nữa.

Gia Huy vỗ vai từng người:

– Vẫn còn bốn mươi lăm phút. Chỉ cần một khoảnh khắc thôi, mọi thứ sẽ thay đổi.

Tiếng còi báo hiệu hiệp hai vang lên. Đội Dương bước ra sân, ánh mắt ai cũng sáng rực. Đối thủ vẫn giữ nguyên đội hình, Lâm vẫn cười nhạt, Khang vẫn lạnh lùng.

Trận đấu tiếp tục. Đối thủ vẫn kèm chặt Dương, không cho cậu cơ hội thực hiện tuyệt kỹ. Lâm tiếp tục khiêu khích, lần này nhắm vào Thái:

– Thủ môn kính cận, cậu nhìn thấy bóng không đấy?

Thái không đáp, chỉ chỉnh lại kính, tập trung vào trái bóng.

Bóng lăn về phía đội Dương. Hà nhận bóng, bứt tốc, vượt qua hai cầu thủ, tạt vào trong. Toàn lao vào, nhưng bị hậu vệ áo xanh đẩy ngã. Trọng tài không thổi phạt. Toàn vùng dậy, mắt lóe lên quyết tâm.

Bảo lấy bóng, chuyền ngang cho Dương. Lâm lại áp sát, nhưng lần này, Dương không vội chuyền mà ngoặt bóng, kéo Lâm ra khỏi vị trí, rồi chuyền ngược lại cho Gia Huy. Gia Huy nhận bóng, đảo chân, chuyền xé toang hàng thủ. Toàn băng lên, sút căng, nhưng bóng đi vọt xà.

Tiếng thở dài vang lên. Nhưng lần này, đội Dương không nản. Ai cũng hiểu, đối thủ đã bắt bài tuyệt kỹ, nhưng không thể bắt bài ý chí.

Đội đối thủ phản công. Khang dẫn bóng, vượt qua Bảo, đối mặt Thái. Khang tung cú sút phạt thần sầu. Thái bay người, đẩy bóng bằng đầu ngón tay. Bóng bật ra, Hà lao về phá bóng lên trên.

Khán đài dậy sóng. Cả hai đội đều chơi quyết liệt, không ai chịu nhường bước. Lâm tiếp tục dùng lời nói để phá vỡ tinh thần đối phương, nhưng hiệu quả đã giảm đi rõ rệt. Đội Dương bắt đầu phối hợp nhiều hơn, không còn phụ thuộc vào tuyệt kỹ cá nhân.

Phút thứ sáu mươi, Dương nhận bóng giữa sân. Lâm áp sát, nhưng lần này, Dương chuyền bóng một chạm cho Lộc, rồi lập tức di chuyển. Lộc chuyền trả lại, Dương không giữ bóng mà tiếp tục chuyền sang phải cho Hà. Cả đội phối hợp nhịp nhàng, bóng lăn như có ma thuật. Đội đối thủ bất ngờ, không kịp trở tay.

Hà bứt tốc, tạt vào trong. Toàn bật cao, đánh đầu, bóng đi căng, nhưng thủ môn đối phương xuất sắc đẩy ra.

– Không sao! Tiếp tục đi! – Dương hét lên, truyền lửa cho đồng đội.

Lâm bắt đầu sốt ruột, chạy về phía Linh:

– Bọn họ phối hợp khác hẳn rồi.

Linh cau mày, nhanh chóng điều chỉnh đội hình, chỉ đạo các cầu thủ siết chặt khu vực giữa sân. Khang lùi sâu, giữ nhịp, chờ cơ hội phản công.

Trận đấu trở nên căng thẳng. Mỗi pha tranh chấp đều quyết liệt, không ai chịu lùi bước. Dương bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi trong đội: mọi người đã thoát khỏi cái bóng của tuyệt kỹ, chơi bóng bằng cả trái tim.

Lâm không còn khiêu khích được nữa. Hắn bắt đầu cáu kỉnh, phạm lỗi thô bạo với Gia Huy. Trọng tài rút thẻ vàng, Lâm chỉ nhún vai, lườm Dương.

Dương nhìn thẳng vào mắt Lâm, không nói gì, nhưng ánh mắt sắc lạnh khiến Lâm chột dạ.

Phút thứ bảy mươi lăm, đội Dương được hưởng quả phạt góc. Hà đặt bóng, nhìn Dương, gật đầu. Dương di chuyển, kéo theo hai hậu vệ. Gia Huy chạy cắt mặt, Lộc lùi lại làm tường. Hà tạt bóng, Bảo bật cao, đánh đầu chiến thuật. Bóng bay về phía Toàn, Toàn xoay người sút căng vào góc hẹp.

Tiếng bóng dội cột dọc, nảy ra ngoài. Khán đài ồ lên tiếc nuối. Toàn ôm mặt, nhưng Dương chạy lại, vỗ vai:

– Tốt lắm, cứ thế mà đá!

Lâm nhìn sang Linh, ánh mắt lo lắng. Linh khoanh tay, trầm ngâm, không nói gì.

Đội đối thủ phản công nhanh. Lâm dẫn bóng, đảo chân liên tục, vượt qua Lộc. Khang nhận bóng, ngoặt qua Bảo, chuẩn bị dứt điểm. Thái lao ra, thu hẹp góc sút. Khang tung cú sút căng, bóng đi sát mép cột dọc. Thái đổ người, bóng chạm đầu ngón tay, đổi hướng ra ngoài.

Thái ngồi phịch xuống cỏ, th* d*c. Dương chạy về, đỡ cậu đứng dậy:

– Cố lên, Thái. Cậu làm rất tốt.

Khán giả cổ vũ không ngừng. Không khí trên sân nóng bỏng, mọi cảm xúc dồn nén bùng cháy.

Phút tám mươi, đội Dương bắt đầu tăng tốc. Dương chỉ huy, phân phối bóng hợp lý, kết nối các vị trí. Mọi người phối hợp như một thể thống nhất, không còn ai đơn độc.

Gia Huy nhận bóng, lách qua hai hậu vệ, chuyền ngược lại cho Dương. Dương ngoặt bóng, chuyền sang cho Hà. Hà bứt tốc, tạt vào trong. Toàn bật cao, đánh đầu, bóng đi trúng xà ngang.

Tiếng thở dài vang lên. Nhưng mọi người đều hiểu, thời khắc quyết định đang đến gần.

Lâm bắt đầu mất bình tĩnh, phạm lỗi liên tục. Trọng tài cảnh cáo, nhưng Lâm chỉ cười nhạt, ánh mắt dần lạc đi.

Khang tập hợp đồng đội, nhắc nhở giữ vững tinh thần. Nhưng đội Dương vẫn chơi ngày càng gắn kết, từng đường chuyền đều chắc chắn, từng pha phối hợp đều sắc nét.

Phút tám mươi lăm, Dương nhận bóng ở giữa sân. Lâm áp sát, nhưng Dương chuyền bóng một chạm cho Gia Huy, rồi lập tức di chuyển. Bóng được đẩy sang phải cho Hà, rồi lại trả về cho Dương. Đối thủ bị xoay như chong chóng.

Dương nhìn lên, thấy Toàn đã chạy chỗ. Cậu tung ra một cú chuyền không nhìn, nhưng lần này không theo thói quen cũ, mà là một đường chọc khe hiểm hóc. Toàn thoát xuống, đối mặt thủ môn. Cú sút của Toàn căng như kẻ chỉ, bóng đi sát mép cột dọc.

Thủ môn đối phương đổ người, bóng bật ra. Gia Huy lao vào đá bồi, bóng bay vọt xà ngang.

Tiếng còi báo hiệu hết giờ chính thức vang lên. Trận đấu bước vào những phút bù giờ.

Cả hai đội đều kiệt sức, nhưng không ai chịu nhường bước. Lâm vẫn cố gắng khiêu khích, nhưng ánh mắt đã bối rối. Khang hối thúc đồng đội, Linh bên ngoài liên tục điều chỉnh chiến thuật.

Phút cuối cùng của trận đấu. Đội Dương được hưởng quả phạt góc. Hà đặt bóng, nhìn đồng đội, ánh mắt kiên định. Bảo chạy lên, kéo theo hai hậu vệ. Dương đứng ngoài vòng cấm, chờ cơ hội.

Bóng được treo vào, Bảo bật cao, đánh đầu chiến thuật. Bóng bay về phía Dương. Dương đỡ bóng, ngoặt qua một hậu vệ, chuẩn bị tung cú sút quyết định.

Lâm lao vào, xoạc bóng từ phía sau. Dương ngã xuống, tiếng còi vang lên. Trọng tài chỉ tay vào chấm phạt đền.

Khán đài nổ tung. Dương đứng dậy, phủi bụi, nhìn về phía khán đài, nơi cha mẹ cậu đang nắm chặt tay nhau.

Cả sân như nín thở. Dương đặt bóng lên chấm phạt đền, lùi lại, ánh mắt sắc lạnh. Khang đứng trước vạch 16m50, nhìn thẳng vào Dương, không nói gì.

Thái từ khung thành hét lớn:

– Dương! Tin vào mình đi!

Tiếng còi vang lên. Dương lấy đà, tung cú sút xoáy hiểm hóc về góc trái.

Thủ môn đối phương bay người, chạm tay vào bóng.

Bóng bật lên, dội xà ngang.

Cả sân như chết lặng.

Bóng nảy ra, lăn ngang khung thành. Gia Huy lao vào, nhưng hậu vệ đối phương kịp phá ra ngoài.

Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.

Tỉ số vẫn là 0-0.

Các cầu thủ ngã xuống cỏ, th* d*c, mồ hôi thấm đẫm áo. Dương đứng lặng, hai tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn xa xăm. Đội Dương không ghi được bàn, nhưng cũng không để thủng lưới.

Trận chung kết buộc phải bước vào hiệp phụ. Hai bên đều chưa biết ai sẽ là người nở nụ cười sau cùng.

Ngoài biên, Linh siết chặt tay, nhìn Dương bằng ánh mắt khó đoán. Lâm ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển, mặt nhăn nhó. Khang đứng giữa sân, ngước nhìn bầu trời nhá nhem, vẻ mặt lạnh lùng nhưng trong mắt ánh lên chút lo lắng.

Huấn luyện viên đội Dương tập hợp các cầu thủ lại, giọng trầm ấm:

– Các em đã làm rất tốt. Chỉ còn hai hiệp phụ nữa thôi. Hãy tin vào nhau, chiến đấu đến phút cuối cùng.

Dương ngẩng lên, nhìn từng gương mặt đồng đội. Trong mắt ai cũng ánh lên ngọn lửa quyết tâm.

Tiếng còi bắt đầu hiệp phụ vang lên.

Trên sân, một trận chiến mới lại sắp sửa bùng nổ, khốc liệt hơn, gay cấn hơn – nơi mọi giới hạn sẽ bị thử thách, và số phận sẽ được định đoạt trong từng khoảnh khắc mong manh nhất.

Bầu không khí trên sân cỏ rực lửa, những trái tim trẻ tuổi cùng nhau bước vào thử thách cuối cùng – nơi chỉ cần một khoảnh khắc thôi, mọi thứ có thể đổi thay mãi mãi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử