Giới thiệu truyện
Bạn trai trao nhẫn cầu hôn cho nữ sinh nghèo, tôi quay lưng thừa kế khối tài sản 100 tỷ tệ, anh ta hối hận phát điên.
Trong lễ đính hôn kỷ niệm bảy năm yêu nhau, Phó Đình Xuyên đột nhiên bước xuống sân khấu, tiến về phía cô nữ sinh nghèo mà anh ta vẫn luôn tài trợ.
Bất chấp tiếng cười chế giễu của cả khán phòng, anh ta quỳ một gối trước mặt cô gái, rồi tự tay đeo lên ngón áp út của cô chiếc nhẫn kim cương trị giá 10 tỷ tệ, biểu tượng cho thân phận nữ chủ nhân nhà họ Phó.
Anh ta dõng dạc tuyên bố:
“Chỉ cần anh còn ở đây một ngày, em sẽ mãi mãi là nàng công chúa cao quý nhất của nhà họ Phó.”
Khi chủ đề này bùng nổ trên top tìm kiếm, tôi vừa cởi bỏ chiếc váy cưới đặt may riêng nặng gần năm ký, lặng lẽ khép cửa phòng trang điểm.
Phó Đình Xuyên nắm tay cô gái đang hoảng sợ bước vào hậu trường. Thấy tôi đã xé nát cả bản thỏa thuận đính hôn, anh ta theo bản năng cho rằng tôi đang hủy chứng cứ để giữ thể diện cho mình.
Hiếm khi thấy anh ta dịu giọng như vậy. Anh ta bước đến trước mặt tôi, đưa cho tôi một ly nước ấm.
“Tri Hạ, để em chịu thiệt một chút. Từ nhỏ cô ấy chưa từng va chạm với thế giới bên ngoài, chiếc nhẫn này cứ cho cô ấy mượn đeo một đêm.”
Tôi lắc đầu.
“Có đeo luôn vào quan tài cũng chẳng sao.”